Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 436: Kỷ Uyên được chào đón
Cập nhật lúc: 2026-01-13 08:11:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm cha cùng một chỗ, cả tỏa luồng khí đen kịt, xung quanh trống trải một lớn vì ai dám đến gần.
Năm đôi mắt chằm chằm về phía Kỷ Uyên và Tinh Tinh, khiến phớt lờ cũng khó.
Kỷ Uyên thầm trong lòng, xoa đầu tiểu Tinh Tinh, ngước mắt sang.
Tầm mắt giao , Kỷ Uyên dắt tay Tinh Tinh chậm rãi bước về phía năm , mỗi bước , vạt áo tạo thành một đường cong tuyệt .
Dáng vẻ đương sự nhẹ nhàng, áo trắng như tiên, chỉ riêng việc bộ thôi cũng mang một phong thái riêng biệt.
"Ba ơi ba ơi, sư phụ con, sư phụ về ạ."
"Cẩm Thành Ca Ca, đây là sư phụ em đấy, sư phụ em lắm."
"Ông nội bà nội, sư phụ con sẽ rời xa Tinh Tinh nữa hì hì..."
Đoàn T.ử tươi rạng rỡ, ôm c.h.ặ.t lấy tay Kỷ Uyên nỡ buông, ai cũng thể thấy rõ đứa nhỏ đang vui vẻ đến nhường nào.
Kỷ Uyên Mục Thâm và những khác, khóe miệng mỉm .
Kỷ Uyên gật đầu: "Ừm, Tinh Tinh kể với về nơi đang ở hiện tại."
Mục Thâm đối diện, đây họ chỉ gặp qua video điện thoại.
Hắn Tinh Tinh ỷ , nếu Kỷ Uyên rời và mang Tinh Tinh theo, thực sự nắm chắc liệu thể giữ nhóc con ở .
Mẹ Mục vô cùng nhiệt tình, dáng vẻ đó cứ như Kỷ Uyên đến nhà bà ở .
Khóe miệng Kỷ Uyên khẽ nhếch lên.
Dương Hiểu Hiểu chống cằm mê mẩn: "Khí chất quá, trai khí chất, hu hu...
Hoàn hảo quá mất."
"Đã mua xong !!"
Tinh Tinh nép sư phụ chịu rời, chớp chớp đôi mắt to tròn lắng các ba chuyện.
Đầu tiên là lịch sự chào hỏi các bậc tiền bối.
Kỷ Uyên lòng lớn tuổi nhờ khí chất ôn nhu lễ độ, cách thong dong và giọng cực kỳ êm tai.
Kết quả là đương sự mấy vị trưởng bối giữ trò chuyện hồi lâu, thỉnh thoảng Tinh Tinh phấn khích nhảy nhót ở giữa.
Kỷ Uyên đáp: "Được, xin phiền ."
Người đó rõ những cha của Tinh Tinh thực sự đang lo lắng điều gì.
Tần Bác Khanh nheo mắt, giọng điệu lạnh lùng: "Nếu là sư phụ của Tinh Tinh, theo quy tắc hiện tại của chúng , mỗi sẽ chăm sóc đứa nhỏ một tuần.
Dù và nhóc con quan hệ huyết thống, nhưng dù cũng là nuôi lớn con bé, cứ như chúng , chăm sóc Tinh Tinh một tuần."
Khi nhà của các ba dọn đến ở cạnh , nhóc con vô cùng phấn khích, lúc gọi video liến thoắng kể hết chuyện vui cho Kỷ Uyên .
An Thanh lẩm bẩm: "Con còn là con trai ruột của thế, hạ thấp con trai mặt kẻ địch như !"
"Nói là khách sáo , Tinh Tinh là chúng nên chăm sóc, con bé là cháu nội của chúng , là sư phụ của con bé, chúng cũng là một nhà .
Người một nhà đừng khách khí như thế, đến lúc nào cũng , ở nhà cũng chẳng ."
Năm đàn ông vốn cãi cọ giờ đây như thể nhất trí đồng lòng hướng ngoại, ánh mắt Kỷ Uyên đầy vẻ khó chịu.
An Thanh: "............"
Bạch Nhược Yên rạng rỡ: "Sư phụ của Tinh Tinh , thật ngờ trẻ trung như .
Thằng con nhà ngày nào cũng tự luyến hết mức, cứ tưởng nó là nhất thiên hạ , giờ thấy chắc nó đả kích dữ dội lắm đây.
Sau thường xuyên dẫn Tinh Tinh qua nhà bác chơi nhé, cứ coi nhà bác như nhà , đừng gò bó."
"Công ty riêng của cũng chuyển gần hết về đây , dự định sẽ ở đây lâu dài."
"Được chứ, sư phụ mua một căn hộ ở ngay tầng của các con .
Sau Tinh Tinh nhớ ba thì xuống tầng ba, nếu nhớ sư phụ thì lên tầng bốn."
An Thanh huých khuỷu tay một cái, đem con bé dâng tận tay cho thế .
Bạch Nhược Yên là một cực kỳ cuồng cái , lăn lộn trong giới giải trí bao nhiêu năm, bà từng thấy ai và khí chất hơn Kỷ Uyên.
Người đó bỗng bật , giọng ôn hòa khiến tự chủ mà buông lỏng cảnh giác.
Bên ngoài quá đông , nhà Tinh Tinh bèn đưa Kỷ Uyên phòng để trong nhà tiện chuyện, yên tĩnh quá gò bó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-436-ky-uyen-duoc-chao-don.html.]
Tiếc là đó con nhà .
Mẹ Mục và Bà Tô tươi như hoa nở.
Tuy nhiên bầu khí chút kỳ lạ.
Hoa văn áo tưởng chừng đơn giản nhưng nơi nào cũng toát lên vẻ tinh xảo, hơn nữa đó sản phẩm máy móc mà là thêu tay thủ công.
Tô Diên: "╯︵┻━┻"
Tô Diên với ánh mắt vô cùng oán hận.
Mục Thâm gì, coi như mặc nhận.
Bộ y phục quả thực vô cùng phù hợp với khí chất của đương sự, khiến là thể rời mắt.
Đoàn T.ử là vui mừng nhất, sư phụ và các ba đều ở cùng một chỗ .
Tô Diên tựa lưng ghế, ánh mắt chằm chằm Kỷ Uyên, hừ một lũ mù quáng, chỗ nào bằng chứ?
Đám nhân loại nông cạn, thấy dịu dàng là cho rằng ?
Không loại gọi là "khẩu phật tâm xà" !
Lại Đoàn T.ử đang quấn quýt rời Kỷ Uyên, Tô Diên hận sắt thành thép, cái nhóc con cũng thật nông cạn, cần giáo d.ụ.c cho hẳn hoi mới .
Đó là giọng của An Thanh: "C.h.ế.t tiệt!
Lại thêm một gã nhà giàu nữa."
Những sự vật xinh luôn khiến kìm mà chiêm ngưỡng, và Kỷ Uyên chính là loại đó, đến mức khiến kinh thán, cứ ngỡ chỉ trời mới thấy.
Dáng của Kỷ Uyên thẳng tắp, giống như một vị công t.ử phong nhã tôn quý thời cổ đại.
Chiếc trường bào màu trắng Nguyệt Nha là sự kết hợp tinh tế giữa thiết kế cổ trang và trang phục thời Dân quốc, n.g.ự.c áo là vài chiếc khuy tết hình mây lành màu vàng vô cùng trang nhã.
Mẹ nó chứ, về nhà nhất định thách đấu một trận.
Kỷ Uyên: "............"
Chao ôi, cái mặt mà nặn khéo thế , quá mất.
Kỷ Uyên trò chuyện với các trưởng bối một lúc lâu, đó mới sang đàm đạo với nhóm Mục Thâm.
Trông cô bé chẳng khác nào một chú thỏ nhỏ đang cực kỳ vui sướng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
lúc , Tinh Tinh chen miệng một câu: "Sư phụ cũng đến chỗ chúng con ở ạ, như ngày nào Tinh Tinh cũng thể thấy sư phụ và các ba !"
Người thể đến nhường cơ chứ?
Dương Hiểu Hiểu, Mục An cùng mấy trẻ tuổi cũng xúm xem náo nhiệt, đôi mắt Dương Hiểu Hiểu sáng rực lên như phát quang.
Sắc mặt Mục Thâm lập tức đen , đối với con trai ruột cũng bao giờ thái độ ôn tồn nhiệt tình như .
"Mọi thực sự cần như thế.
Một khi để Tinh Tinh đến tìm các vị, con bé cũng bằng lòng chung sống với , sẽ mang con bé ."
Dương Nghị tuy rằng luôn đối đầu với bà chị nhà , nhưng cũng thừa nhận, thật sự đến mức "tàn nhẫn".
Vì Kỷ Uyên cũng rõ mấy ông bố của Tinh Tinh đang ở .
"Cậu xem, với Mục Thâm nhà tuổi tác cũng chênh lệch là bao, trẻ tuổi nên giao lưu nhiều hơn.
Sau cứ coi nhà bác gái như nhà , đừng khách sáo nhé."
Im miệng .
Nhìn dáng vẻ vui mừng của Tinh Tinh, ánh mắt Mục Thâm trầm xuống.
Tần Bác Khanh dấu vết thúc một cái, ánh mắt đầy vẻ cảnh cáo.
"Thưa bác trai bác gái, thời gian qua phiền chăm sóc Tinh Tinh.
Hôm khác nhất định sẽ mang chút quà mọn đến từng nhà để hàn huyên."
Giờ đây nhận lời khẳng định , sợi dây thần kinh căng thẳng trong lòng cuối cùng cũng thả lỏng.
Nam Cung Tuân lén lút dịch về phía Tinh Tinh, bắt đầu chơi đùa với nhóc con.
"Được thôi."
Kỷ Uyên gật đầu đồng ý.
Cứ thế, Tinh Tinh thêm một tuần ở cùng sư phụ.