Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 437: Cư dân mạng bàn tán xôn xao

Cập nhật lúc: 2026-01-13 08:11:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi ngoài, An Thanh chọc chọc Tần Bác Khanh: "Cậu nghĩ gì thế, để đó cũng giống như chúng , chăm sóc Tinh Tinh một tuần?

 

Cậu thấy thiệt thòi ?"

 

Vốn dĩ năm họ chia mỗi một tuần thì thời gian ở bên Tinh Tinh quá ngắn ngủi .

 

Tần Bác Khanh đáp: "Cậu nên sách nhiều hơn để bổ sung vốn kiến thức ."

 

An Thanh trợn mắt : "Ý là gì, bảo ngốc hả!"

 

"Cũng hẳn là quá ngốc, ít nhất còn hiểu đang ám chỉ điều gì."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

An Thanh tức thì giơ nắm đ.ấ.m lên khua khoắng mặt Tần Bác Khanh.

 

"Có giỏi thì dùng nắm đ.ấ.m chuyện đây ."

 

Mục Thâm liếc về phía Kỷ Uyên.

 

"Tinh Tinh quá ỷ Kỷ Uyên.

 

Nếu sắp xếp cho một tuần như chúng , con bé chắc chắn sẽ dành nhiều thời gian hơn để chạy sang chỗ ."

 

Cho nên Tần Bác Khanh mới chủ động đề nghị, bởi vì nếu chủ động, chịu thiệt chắc chắn là Kỷ Uyên.

 

Lúc , tin tức liên quan đến Kỷ Uyên chỉ là một vài bức ảnh, nhưng chỉ riêng những tấm hình đó cũng đủ để cộng đồng mạng ngừng chia sẻ và xuýt xoa nhan sắc .

 

Chiếc mũi nhỏ khẽ động đậy, Tinh Tinh rúc sư phụ, nhắm mắt thiết áp mặt cổ đó, chẳng thức dậy chút nào.

 

【 Sư phụ thật sự tiên nhân ẩn cư đấy chứ?

 

 

An Thanh lập tức xìu xuống, thở dài...

 

Ai bảo bảo bối nhà là do một tay Kỷ Uyên nuôi lớn cơ chứ.

 

Kỷ Uyên dậy phòng tắm, Đoàn T.ử như một cái đuôi nhỏ, lon ton chạy theo lưng đó.

 

Đến khi tắm

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-437-cu-dan-mang-ban-tan-xon-xao.html.]

 

Hai đứa nhỏ khoanh chân ngay ngắn thành hàng. Dưới sự chỉ dạy của Kỷ Uyên, cả hai bắt đầu luyện tập nội kình và đạt những thành tựu nhất định, đặc biệt là Tinh Tinh.

Tất nhiên, cùng Tinh Tinh trong quá trình học tập còn cả Giang Cẩm Thành.

 

Kỷ Uyên nhẹ nhàng đặt chén xuống, thong thả dậy mở cửa sổ.

 

Ánh nắng ấm áp xuyên qua khung cửa hắt trong phòng.

 

Mấy chú chim nhỏ béo tròn đậu bên ngoài cửa sổ, đôi mắt đen láy như hạt đậu bên trong mà chẳng hề sợ hãi, trái còn hứng thú mổ mổ mặt kính.

 

Kỷ Uyên khẽ nhíu mày, nhưng gọi Tinh Tinh dừng .

 

Người đó bên ban công, bộ cổ phục trắng muốt thanh khiết mặc tự nhiên đến lạ, tựa như một vị quý tộc công t.ử bước từ tranh vẽ.

 

Dù đồ dùng xung quanh đều là vật dụng hiện đại nhưng hề tạo cảm giác lạc lõng, khiên cưỡng.

 

Chú chim nhỏ dường như thích gần gũi với Kỷ Uyên, cái hình béo múp míp nũng nịu cọ cọ ngón tay đó.

 

Mang theo mấy chú chim nhỏ béo tròn trở , Kỷ Uyên rắc một ít gạo lên mặt bàn.

 

Mấy nhóc tì nhỏ bé lập tức kêu ríu rít, nhảy nhót bàn mổ thóc ăn.

 

Thỉnh thoảng, chúng ngước mắt Kỷ Uyên hoặc Tinh Tinh một cái, vô cùng linh động và đáng yêu.

 

Cuối cùng, hai đứa trẻ đằng cũng thành buổi thiền.

 

Tinh Tinh là mở mắt đầu tiên, chạm ánh mắt của Kỷ Uyên, cô bé lập tức rời khỏi bồ đoàn nhỏ, đôi chân ngắn thoăn thoắt "tạch tạch tạch" chạy về phía sư phụ .

 

lòng Kỷ Uyên, Tinh Tinh thoải mái cọ cọ.

 

Mùi hương quen thuộc sư phụ vây quanh ch.óp mũi khiến nhóc tì tỏa một sự vui sướng từ chân tóc đến tận kẽ chân.

 

Kỷ Uyên dịu dàng xoa mái tóc xoăn màu xanh đen mềm mại của Đoàn Tử.

 

Mấy chú chim béo tròn nghiêng cái đầu nhỏ bên mép bàn, tò mò hai , thi thoảng còn dùng mỏ rỉa rỉa đôi cánh của .

 

Giang Cẩm Thành cũng tới, học theo dáng vẻ của Tinh Tinh mà gối đầu lên gối Kỷ Uyên.

 

Cậu bé cũng thích sư phụ của Tinh Tinh, tựa Kỷ Uyên mang cảm giác vô cùng dễ chịu.

 

 

Loading...