Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 440: Tộc Hoa Linh

Cập nhật lúc: 2026-01-13 08:11:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kỳ thi cuối kỳ vẫn diễn với quy mô rầm rộ như cũ, chỉ điều An Thanh vì tham gia thi đấu nên tới , bù sư phụ xuất hiện.

 

Vừa mới lộ diện, đó lập tức thu hút vô tiếng la hét kinh ngạc, nhưng các ông bố và sư phụ đều vô cùng thản nhiên, họ quá quen với việc .

 

Một kỳ thi tiểu học nhỏ bé mà những cho trang trọng chẳng khác nào hiện trường thi đại học.

 

Có điều Đoàn T.ử chẳng cảm thấy áp lực chút nào.

 

"Bố và sư phụ tạm biệt ạ, Tinh Tinh thi xong sẽ ngay."

 

Kỷ Uyên xuống, khẽ véo ch.óp mũi nhỏ của cô bé, gương mặt ôn nhuận trông thật mỹ: "Không cần vội vàng quá, đeo kỹ vòng Lãnh Ngưng ."

 

Người đó lấy một chiếc vòng tay xinh xắn, đó xâu một hạt gỗ chạm rỗng, bên trong hạt gỗ là một viên Lãnh Ngưng Hoàn.

 

Chiếc vòng quấn quanh cổ tay trắng trẻo mập mạp của cô bé trông mắt.

 

Tinh Tinh nghịch nghịch chiếc vòng, đây là sư phụ cho cô bé đó nhen...

 

"Sư phụ là nhất ạ~"

 

Đoàn T.ử lập tức chu cái miệng nhỏ hôn chùn chụt lên gương mặt tuấn mỹ của sư phụ, khuôn mặt nhỏ nhắn áp sát đó nũng nịu cọ cọ.

 

Kỷ Uyên nở nụ , trong lòng càng thêm mềm yếu.

 

Tô Diên nhịn mà c.ắ.n ngón tay, xổm xuống tranh sủng.

 

"Đoàn Tử, đừng quên hôn bố một cái nhé.

 

Cái phúc khí của bố Tô Diên con đây mà hôn một cái là thi hơn hẳn đấy."

 

Cái sự tự luyến hổ cũng chỉ Tô Diên mới thốt .

 

Tinh Tinh chẳng còn cách nào khác, đành hôn một cái, đó Nam Cung Tuân cũng sáp gần.

 

Cuối cùng là Tần Bác Khanh.

 

Kỷ Uyên thì sắc mặt đổi, vẫn như khi, giữa đôi lông mày mang theo chút ấm áp khiến kìm mà nảy sinh thiện cảm.

 

Mục Thâm lời nào, chỉ mím môi, đôi mắt sâu thẳm Đoàn Tử.

 

Nhóc tì tự dùng giọng sữa bảo ba Mục Thâm cúi thấp xuống một chút, mới nâng khuôn mặt tuấn tú của ba lên hôn một cái.

 

Sau khi hôn đủ lượt mặt sư phụ và các bố, Đoàn T.ử vẫy tay chào tạm biệt họ cùng Giang Cẩm Thành rời .

 

Nhìn bóng dáng hai đứa trẻ khuất dần, ngoại trừ Nam Cung Tuân, nụ mặt ba còn lập tức thu liễm.

 

Mục Thâm ánh mắt trầm xuống: "Tìm một chỗ yên tĩnh để chuyện."

 

Thế là năm đàn ông với ngoại hình và khí chất đỉnh cao lập tức thu hút sự chú ý của tất cả trong quán cà phê.

 

Họ tìm một chỗ vắng vẻ để xuống.

 

Tô Diên là đầu tiên chờ nổi mà hỏi: "Vừa câu chuyện đó là bịa đặt, ý là ?"

 

Kỷ Uyên dựa lưng ghế, hai tay đan đặt bụng, những điều điều tra .

 

Đây đều là những thứ đó bỏ hơn một tháng trời lục lọi ít cổ tịch mới nắm rõ.

 

" vẫn luôn điều tra tin tức về của Tinh Tinh.

 

Trước đây khi Tinh Tinh luyện nội kình, phát hiện sự bất thường trong cơ thể con bé, hỏi mới con bé nhận một loại quả trong bữa tiệc."

 

Mục Thâm ánh mắt sắc lạnh: "Loại quả đó vấn đề?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-440-toc-hoa-linh.html.]

 

"Quả đó." Kỷ Uyên thong thả giải thích, "Quả Sinh Mệnh.

 

Loại quả lẽ , nhưng đôi chút qua những cuốn cổ tịch của sư phụ Tuệ Viễn."

 

Tô Diên nhíu mày: "Cái tộc Hoa Linh đó rốt cuộc là gì?

 

Có gì đặc biệt ?"

 

Kỷ Uyên chậm rãi : "Tộc Hoa Linh sống lâu năm trong núi sâu, từ lâu trong dã sử ghi chép về c.h.ủ.n.g t.ộ.c .

 

Chỉ là tộc Hoa Linh vì tính đặc thù của trải qua mấy diệt vong."

 

"Tộc Hoa Linh tuổi thọ dài, mỗi đều thể sống đến năm trăm tuổi.

 

, thời cổ đại lời đồn rằng m.á.u của tộc Hoa Linh thể chữa bách bệnh, giúp con trường thọ."

 

Kỳ thực cần đó tiếp, cũng thể đoán .

 

Với lời đồn như thế, vận mệnh đen đủi nào đang chờ đợi tộc Hoa Linh.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Kỷ Uyên lắc đầu: "Câu chuyện đó là bịa ."

 

Đợi , bịa?

 

Vậy lúc đó tên nhỉ?

 

Trăm năm kết một quả, c.h.ủ.n.g t.ộ.c nào ăn thể giao tiếp với tự nhiên?

 

Tần Bác Khanh cau mày, lạnh lùng thốt hai chữ: "Ngu ."

 

"Bất kể là thời cổ đại hiện tại, bao giờ thiếu những kẻ như .

 

Vì trường sinh, họ thể vì một lời đồn vô căn cứ mà bất kỳ hành động phi nhân tính nào."

 

"Cho nên , tộc Hoa Linh gần như tuyệt chủng, còn thấy dấu vết của họ nữa."

 

Nụ môi Kỷ Uyên biến mất, đôi môi mỏng đẽ khẽ mím .

 

Tô Diên nghiến răng: "Vậy dựa Tinh Tinh là hậu duệ của tộc Hoa Linh?"

 

Kỷ Uyên trầm giọng giải thích: "Thứ nhất, tộc Hoa Linh một khả năng thiện kỳ lạ với các loài động vật trong rừng, Tinh Tinh từ nhỏ tố chất .

 

Thứ hai, tộc Hoa Linh khả năng giao tiếp đặc biệt với thực vật.

 

Có lẽ vì Tinh Tinh còn quá nhỏ hoặc là con lai nên hiện tại con bé thể giao tiếp trực tiếp.

 

những cây cối qua tay con bé đều phát triển dị thường, và trừ khi là hạt giống c.h.ế.t, còn cây con bé trồng cơ bản đều sống sót.

 

Hơn nữa đó hỏi Tinh Tinh, con bé hiện tại thể cảm nhận một chút cảm xúc của cây cối ."

 

Mục Thâm trầm ngâm , nhớ đến mái tóc màu xanh đen của Tinh Tinh.

 

"Thứ ba, tóc của Tinh Tinh.

 

tra cổ tịch, tóc của tộc Hoa Linh đều là màu xanh đen.

 

Và điểm quan trọng nhất chính là quả Sinh Mệnh đó.

 

kiểm tra cơ thể con bé, tạp chất bên trong Tẩy Tủy sạch sẽ, đây cũng là lý do khiến con bé tu luyện nội kình thuận lợi đến bất ngờ."

 

Nếu chỉ một điểm thì thể là trùng hợp, nhưng quá nhiều điểm tương đồng với tộc Hoa Linh như thì chắc chắn chỉ là ngẫu nhiên nữa .

 

 

Loading...