Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 457: Đồ ăn

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:37:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ thấy cô bé lôi tiếp một chiếc b.úa nhỏ, một chiếc b.úa bằng bạc trông khá và tinh xảo.

 

Đoàn T.ử cầm trong tay vung vẩy trung vài cái đầy chuyên nghiệp.

 

"Đây là chiếc b.úa nhỏ ba An Thanh gửi cho con, ba bảo con nhất định mang theo.

 

Thật con thấy cái dùng hơn viên gạch nhiều, viên gạch Tinh Tinh cầm một tay chắc.

 

Chú đạo diễn ơi, cái Tinh Tinh mang theo ạ?"

 

Đạo diễn: "...

 

Con thấy ?"

 

Tô Diên lầm bầm phục: "Chẳng vì bố thấy con dùng gạch thuận tay nhất ."

 

Đoàn T.ử gật đầu như thật: "Cũng đúng ạ, cái nào cũng hết!"

 

Đạo diễn lườm Tô Diên một cái: "Đừng ở đây mà phá rối."

 

Những khác cố nhịn , Thẩm Dương Vũ thì phá lên luôn.

 

Mấy ông bố của nhóc tì rốt cuộc là nghĩ cái gì .

 

Tinh Tinh tiếc nuối đặt chiếc b.úa xuống, đó lôi một thứ — dùi cui điện!

 

Cái dùi cui điện cũng nhỏ gọn, cứ như đặt riêng cho Tinh Tinh , cô bé thể nắm gọn trong lòng bàn tay.

 

"Cái là ba Mục Thâm mua cho Tinh Tinh ạ, ba cái còn dùng năng lượng mặt trời nữa cơ."

 

Đoàn T.ử cầm trong tay, ánh mắt mong chờ đạo diễn.

 

Đạo diễn: "..."

 

"Cái là ba Tần Bác Khanh đưa ạ." Tinh Tinh cuối cùng lôi một cây gậy bóng chày nhỏ.

 

Đây rốt cuộc là gia đình kiểu gì ?

 

Mấy ông bố cùng lúc tặng đồ phòng cho con, rốt cuộc là họ sợ con bé gặp kẻ đến mức nào chứ!

 

Nhân viên đoàn phim đống "vũ khí" mà cứng đờ cả .

 

Đạo diễn cảm thấy cần t.h.u.ố.c trợ tim .

 

Lão Lý đạo diễn khuyên nhủ chân thành: "Con , đời nhiều kẻ đến thế ."

 

Tinh Tinh: "Con ngoan lắm, chỉ mang theo chứ dùng ạ, kẻ con mới dùng thôi."

 

Tô Diên lầm bầm: " cũng ý định đó, nhưng chẳng sợ Đoàn T.ử lỡ tay thương ."

 

Đạo diễn trố mắt : "Thế thì lợi hại quá !"

 

Giỏi quá cơ, lên trời luôn !

 

Cuối cùng, đống đồ nguy hiểm đều tịch thu hết.

 

Tô Diên gật đầu: " thế, Đoàn T.ử nhà mang theo chút đồ phòng thì ?

 

Lão Lý ông đừng quá đáng quá nhé, ít nhất cũng để cho con bé một món chứ.

 

thấy viên gạch cũng khá đấy."

 

Đạo diễn trừng mắt : "Làm gì chuyện đó!

 

Kiên quyết phá hỏng quy định!"

 

Sau đống v.ũ k.h.í nguy hiểm, vali còn của Tinh Tinh là đồ ăn.

 

Đủ loại sushi, bánh ngọt nhỏ, các loại hạt, trái cây và cả những gói nước dùng cô đặc...

 

thứ đều xếp gọn gàng trong các hộp thực phẩm.

 

Hơn nữa những thứ qua là đồ mua sẵn, mà giống như riêng cho Tinh Tinh .

 

Đoàn T.ử bới đống đồ ăn , đạo diễn đầy vẻ đáng thương: "Những thứ ...

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

những thứ cũng mang theo ạ?"

 

Giọng mềm mại xen lẫn vẻ tủi , rõ là ấm ức lắm .

 

Đạo diễn cái dáng vẻ đó của Tinh Tinh, đành sắt đá: "Không !"

 

mà...

 

một trong những nhiệm vụ lát nữa là họ tự tìm nguyên liệu nấu cơm.

 

Mang theo đống thì còn nhiệm vụ gì nữa!

 

Tô Diên chịu cảnh con gái chịu thiệt thòi.

 

"Lão Lý, đống đồ ăn cũng chẳng để lâu, tính riêng hôm nay cũng ?"

 

Đạo diễn Tinh Tinh đầy vẻ mong chờ, liền hạ quyết tâm: "Không !"

 

Tô Diên lườm ông một cái cháy mặt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-457-do-an.html.]

Cái lão già cổ hủ !

 

Tinh Tinh đống đồ ăn những khác, hai má phồng lên như con chuột túi, hì hục bê hết đồ ăn đặt lên bàn.

 

"Không mang thì thôi, Tinh Tinh cho chú đạo diễn , hừ, con tự ăn hết."

 

Nhóc tì còn mời các khách mời khác gần: "Chú Vương, chú Tôn, chú Thẩm, mau dẫn các em đây ăn cùng ạ.

 

Chúng ăn cho hết, để cho chú đạo diễn .

 

Đồ sư phụ Tinh Tinh ngon lắm đó."

 

Mấy đều từng nếm cơm sư phụ !

 

Phải là cực phẩm nhân gian.

 

Thế là, một đám khách mời quanh bàn ăn một cách công khai bàn dân thiên hạ, ăn ngớt lời trầm trồ khen ngợi.

 

Ba nhóc tì là những nhanh nhảu chạy đầu tiên, mấy lớn cũng chẳng khách sáo gì.

 

"Ngon quá!

 

Tinh Tinh ơi sư phụ của cháu lợi hại quá, kiểu gì mà ngon thế !"

 

"Bánh ngọt nhỏ nhắn, ăn một miếng một cái, hương vị đúng là một." Thẩm Dương Vũ giơ ngón tay cái lên tán thưởng.

 

Dáng vẻ ăn uống của đám khách mời nhân viên đoàn phim thèm đến phát , ngay cả đạo diễn cũng kìm mà nuốt nước miếng.

 

Ăn xong xuôi, Tô Diên hất cằm, vô cùng kiêu ngạo: "Kiểm tra xong ?

 

Xong thì dẫn Đoàn T.ử ngủ trưa đây."

 

như Tô Diên , mang thì tuyệt đối để hời cho lão đạo diễn Lý.

 

Tiểu Hoán: "Em nghĩ em gái nên mang theo robot, cái đó lợi hại."

 

Thẩm Dương Vũ xoa cằm: "Thực thấy cái b.úa cũng tồi ."

 

Vương Khải: "Dùi cui điện , cái đó cũng mà."

 

Mọi : "..."

 

Tô Diên bất mãn họ, sang an ủi Tinh Tinh.

 

"Không , mấy thứ đó thì gạch đá chắc vẫn sẵn thôi.

 

Lát nữa bố dẫn con dạo quanh làng, nếu thì chúng tường cạy một viên xuống."

 

Câu dứt, lập tức mấy ánh mắt trách móc đồng loạt b.ắ.n tới, trong đó cả các nhân viên đoàn phim, đặc biệt là những từng đến nhà Tinh Tinh đó.

 

Thế là, cả nhóm kéo vali về phía chỗ ở của họ trong tuần .

 

Tô Diên mặt dày nhờ mấy đẩy hộ vali cho , còn bản thong thả kéo chiếc vali của Tinh Tinh, nhẹ nhàng bước con đường mòn thôn quê.

 

Đi qua dòng sông trong làng, Tinh Tinh chỉ tay lũ ngỗng trắng đang bơi nước, vẻ mặt đầy hưng phấn.

 

"Bố ơi, đằng đại bạch ngỗng kìa!"

 

Vương Khải con gái , sang Tinh Tinh, đột nhiên cảm thấy là một ông bố tròn trách nhiệm. Con gái cũng xinh xắn thế , đáng lẽ nên mang theo vài món v.ũ k.h.í phòng cho con mới .

Những món ăn vặt bề ngoài nhỏ nhắn đáng yêu, mùi vị tỏa càng khiến thèm thuồng.

 

rốt cuộc nhịn mà bật thành tiếng, tiếp đó, Thẩm Dương Vũ cùng những khác cũng ha hả theo.

 

Gương mặt ông gượng gạo nặn một nụ : "Còn...

 

còn nữa ?"

 

Tôn Nam gật đầu lia lịa: " đấy."

 

Đạo diễn mệt mỏi rã rời: "Cút cho ."

 

"Cậu...

 

cứ phá !

 

còn nên cảm ơn các nhét d.a.o con bé hả?"

 

Tinh Tinh phồng má tức giận: "Gạt , các ba đều bảo , Tinh Tinh xinh đáng yêu thế , nhiều dì quái chiêu với chú quái đản sẽ bắt cóc con mất, con sẽ gặp ba và sư phụ nữa, con chịu ."

 

"Sư phụ cho Tinh Tinh lâu lắm đấy, dậy từ sớm tinh mơ để , thật sự mang ạ?"

 

"Các đừng mà quấy rối!"

 

Ngay cả những kén ăn như Thẩm Hoán và Tôn Nam, lúc cũng cảm thấy món nào cũng ngon tuyệt, ăn một lúc mà lòng đầy thỏa mãn.

 

Đạo diễn xong suýt chút nữa thì ngất xỉu vì tức, ngón tay run rẩy chỉ ông .

 

Tô Diên xoay đầu Đoàn T.ử : "Đừng quan tâm con ngỗng nào nữa, ba con bây giờ chỉ ngủ thôi."

 

Bạch Đoàn Đoàn "ồ" một tiếng, nắm tay ba tiếp tục lên đường.

 

Họ đến một căn nhà tứ hợp viện, đây là căn nhà mà chương trình thuê của một cặp vợ chồng già.

 

Hai cụ là bạn đời của , ngoài sáu mươi tuổi, sống trong căn tứ hợp viện rộng lớn nên phần quạnh quẽ.

 

---

 

 

Loading...