Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 460: Bắt cá
Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:37:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ghi nhớ, trẻ con phép xuống nước."
"Dạ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tôn Nam trả lời một cách uể oải.
Cả nhóm tiến gần, quả nhiên thấy trong hồ cá.
Nước hồ trong vắt thấy cả sỏi cuội đáy, nên đương nhiên cũng rõ mồn một những con cá bơi bên trong.
đáng tiếc là cá ở đây khá nhỏ, con to nhất cũng chỉ tầm bằng bàn tay.
còn hơn , chút cá thì cũng nấu bát canh thịt .
Bốn bậc phụ bàn bạc chuyện xuống hồ bắt cá.
Thẩm Dương Vũ vuốt cằm, những con cá trong hồ trầm tư: "Bắt thế nào mới là vấn đề đây."
Tô Diên mạnh miệng tuyên bố: " bắt !"
Tinh Tinh: "???"
Ba bắt lúc nào thế nhỉ?
cô bé để tâm, chắc là lúc nào đó mà thôi.
Tô Diên bỗng thấy sự mệt mỏi của thật xứng đáng.
"An An , con giun c.ắ.n ."
"An An ngoan quá."
Mấy đứa trẻ là vui nhất, đặc biệt là Tôn Nam, cứ như một đứa trẻ hoang dã nhảy cẫng lên thật cao, miệng ngừng hú hét.
Tôn Nam vỗ n.g.ự.c: "Đảm bảo thành nhiệm vụ."
"Đừng mà, con cá to nhất bắt sẽ để dành cho cháu đấy."
Giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng Vương Khải vẫn thấy.
Bàn tay lớn xoa xoa đầu nhỏ của cô bé, ánh mắt dịu dàng.
Cứ tưởng điều bất ngờ gì cơ chứ.
Tô Diên lặng lẽ bước nước, đó chọn một vị trí yên động đậy.
Tóc của đó chăm sóc kỹ, dù mỗi năm khi trời nắng nóng đều ý định cắt ngắn nhưng nỡ!
Vậy mà giật mất của đó tận bốn sợi!!!
Thế cá chạy mất, bắt .
Vương Khải: "..."
Mọi : "..."
Đương nhiên, những khác cũng thử bắt, nhưng kết quả rành rành đó, chẳng bắt con nào.
Chỉ Tần Bác Khanh, đó thấy Tần Bác Khanh bắt khá đơn giản mà, đến lượt khó thế ?
Hay là do tư thế đúng?
Thẩm Dương Vũ: "..."
Cá lên bờ, Tôn Nam đợi mà chạy ào tới, vẻ mặt hớn hở định bắt lấy.
Mấy ông ba khác: "..."
Tiểu An An vân vê vạt áo, khuôn mặt nhỏ ửng hồng, vẫn ngoan ngoãn hôn lên mặt ba một cái.
"A!!!"
"Được !
Chú bắt cá đây."
Thẩm Hoán lập tức đáp: "Không thành vấn đề."
Mỗi nhà bắt ba bốn con là lên bờ.
Tinh Tinh xách giày chạy đón ba, việc đầu tiên là hôn "chụt" một cái lên mặt ba.
"Ba...
ba cũng vất vả ạ."
"Cẩn thận chút, đừng để nó chạy mất."
Cậu nhóc vội vàng ấn c.h.ặ.t con cá trong giỏ, cầm con cá bằng bàn tay vứt luôn cả cái giỏ .
khi Tinh Tinh cách bắt cá, đó cảm thấy hình như cũng khả thi đấy chứ.
Cái thằng con khờ đó cần nữa, ai thì bế cho .
Thế là, mấy ông ba xắn quần xuống nước.
Đào đất vài cái, quả nhiên giun thật.
Thế thì ông cái quái gì nữa!
Tinh Tinh cũng thấy cạn lời, ba Tô Diên của cô bé quả nhiên vẫn là ba đáng tin cậy đó, chẳng đổi chút nào!
Thế là cô bé cũng đào giun cùng, chỉ là cứ mỗi đào lên một con thốt lên tiếng "eo ơi" chê bai.
Tôn Diệu Uy: "..."
Chỉ là ghê một chút thôi.
Mỗi khi bắt cá, dù là bắt xem đều đặc biệt vui mừng, đám trẻ con bờ cũng vỗ tay cổ vũ nhiệt tình.
"Cá thích ăn giun lắm, chúng bỏ giun giỏ, đợi cá bơi ăn giun thì nhấc giỏ lên là bắt thôi."
"Con bắt !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-460-bat-ca.html.]
Lại nữa.
Tinh Tinh dọn trống chiếc giỏ tre đựng rau dại, tập hợp các bạn để đào giun.
"Ba vất vả ạ~"
Còn tóc là của ai ư.
"Ba ơi, mau đưa cá cho con."
Đám trẻ bờ lúc xem bắt cá thì căng thẳng thôi, thấy cá bơi qua thì phấn khích, thấy ba sắp bắt thì hồi hộp, thất vọng khi ba bắt hụt.
Ba của Vương An An tiếng kêu của con gái thì tới, thấy mấy đứa nhỏ đang gì thì chút cạn lời.
Tôn Diệu Uy thằng con khờ nhà sức nháy mắt, ngặt nỗi thằng nhóc chỉ mải cá, thậm chí còn ôm con cá hôn một cái rõ kêu.
Tiếp đó Tô Diên cũng bắt cá.
Cách khá hiệu quả, chỉ cần chọn đúng vị trí yên, kiểu gì cũng bắt một hai con.
Tô Diên bốn sợi tóc dài, lòng đầy oán hận.
Trông cũng dáng lắm, ba cũng bắt chước theo.
Đợi cá bơi đến gần chân, Tô Diên lập tức thò tay bắt.
Tô Diên lừ đừ dậy lau nước mặt.
Giỏ tre kẽ hở sợ giun bò mất, bọn trẻ còn dùng tóc buộc giun cố định đó.
Tô Diên vẻ mặt thản nhiên: "Lỡ tay thôi."
Bạn nhỏ Vương An An thấy mấy con giun thì sợ đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u.
Một con nhỏ thế chắc chắn là đủ, đó tiếp tục xuống nước bắt thêm.
"Nào, con gái hôn ba một cái."
Vương Khải vỗ vai đó: "Tốt lắm, em, trông cậy cả ông đấy!"
Tôn Diệu Uy mang cá từ nước lên.
Giọng phấn khích, tất cả đều sang.
Riêng Thẩm Hoán, cái thằng nhóc vênh váo vẻ tin lắm.
Đám trẻ Tinh Tinh chỉ thể bờ quan sát.
Không tìm thấy sợi chỉ nào, đành dùng tóc .
Tôn Diệu Uy: "..."
Tô Diên dường như "vã" cá lắm , bắt hụt mấy vẫn con nào, mặt mày bắt đầu bí xị.
Vương An An vốn là một cô bé lời, Tinh Tinh bảo gì nấy, đặc biệt yên lặng và ngoan ngoãn.
"............"
Thẩm Hoán cũng chẳng khá hơn là bao, liên tục lùi mấy bước.
Trông thấy Tinh Tinh dùng tay nhấc bổng con giun đất lên, nhóc liền cảm thấy cô em gái nhỏ xinh còn đáng sợ hơn cả bố !
Tinh Tinh ném con giun giỏ, đó vội vàng an ủi Vương An An.
"Cá ngốc đến thế ?
Tự chui giỏ để ăn đồ ?"
Thẩm Dương Vũ hi hì ghé sát , Tô Diên ghét bỏ liếc y một cái: "Đi chỗ khác, mấy con cá con to nhất cũng chỉ bằng bàn tay, một cũng bắt , cần gì đến ?"
Thế là một nữa lỡ tay!
Khoan ...
hình như chỗ nào đó đúng lắm.
Thẩm Hoán nhíu mày suy nghĩ.
Thẩm Dương Vũ đặt câu hỏi: "Trước đây bao giờ bắt ?"
" khác bắt ."
Hơn nữa chúng còn trơn, đôi khi chạm vẫn chúng lẩn mất.
Tô Diên chạy lên một cái chạy biến xa, kiên quyết đào giun, thứ trông kinh tởm quá mức.
Tinh Tinh hì hục đào đất: "Vậy chúng thử xem là ngay mà, nếu bắt thì gọi tớ là chị, bắt thì khỏi gọi."
Lần thứ ba, vẫn cứ là thất bại.
Tâm trạng quả thực giống như đang tàu lượn siêu tốc .
Tôn Nam càng hận thể tự xuống bắt cá.
may , kết quả cuối cùng chứng minh phương pháp tác dụng.
Khi Tôn Diệu Uy kích động cẩn thận nhấc chiếc giỏ lên, những con cá bên trong phen đường chạy thoát.
Anh dùng hai tay nắm c.h.ặ.t lấy con cá lớn lắm, vẫn còn thấy đuôi cá quẫy mạnh.
Vương Khải dày mặt ghé sát mặt mặt con gái.
Tôn Nam đối với việc đào giun thì khá hứng thú, vì nó thể dùng để bắt cá.
Đừng những con cá bơi lội chậm rãi mặt mà tưởng dễ bắt, thực tế chỉ cần một chút động tĩnh nhỏ là chúng lặn mất tăm.
"Cậu ăn đòn !"
Y hầm hầm giật lấy con cá đó qua.
Thẩm Hoán thấy bố sang liền nổi hết cả da gà, mặt đầy vẻ chê bai: "Con mới thèm hôn bố !"
Sắc mặt Thẩm Dương Vũ đen sầm trong nháy mắt, bố cũng cần giữ thể diện chứ!