Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 464: Ngực sườn nát tảng đá
Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:38:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dù thì đạo diễn vẫn giữ thái độ cực kỳ "trơ trẽn", khẳng định là sẽ chi thêm một xu nào.
Bốn ông bố mặt tại đó đạo diễn với ánh mắt đầy oán hận, nhưng cuối cùng vẫn nhiệm vụ.
Tinh Tinh nắm tay ba cùng về tứ hợp viện, hỏi thăm cụ già một chút thông tin về thị trấn.
Được nếu xuất phát từ thôn Ngưu Giác mà bộ đến thị trấn thì chắc mất hai tiếng đồng hồ, còn xe thì tầm bốn mươi phút.
Điều quan trọng nhất là ở đây khó bắt xe, xe cộ qua cũng thưa thớt.
"Trong thôn xe đấy, nhưng giờ họ thị trấn , để bà hỏi giúp hai cha con."
Bà cụ đặt đôi giày và cây kim tay xuống, dậy dẫn hai ngoài.
"Con cảm ơn bà ạ~" Tinh Tinh nhanh nhảu dùng giọng điệu ngọt ngào cảm ơn.
Bà cụ hì hì xoa đầu cô bé: "Không gì , chỉ là chạy chân hỏi tí thôi mà."
Dùng cái giọng mềm mại như kẹo dẻo để những lời hung hãn thế , đúng là con gái của khác.
"Mua."
Đang lúc tính xem nên tìm ai đó để hỏi đường thì đột nhiên tiếng con gái reo hò phấn khích truyền đến.
"Lợi hại cũng , mấy thứ tivi đều là l.ừ.a đ.ả.o cả thôi, đừng tin."
Hơn nữa nơi đây còn là một cổ trấn, nền lát đá xanh, tường xây gạch xám, phóng tầm mắt xa đều toát lên một thở lịch sử cổ kính và trầm mặc.
Tinh Tinh khá thích nơi , cô bé vui vẻ dắt tay ba chạy tung tăng đường phố.
Tinh Tinh bĩu môi vui: "Ba đừng coi thường Tinh Tinh nha, Tinh Tinh lợi hại lắm đó, cơ thể cực kỳ cường tráng luôn!"
Bỗng nhiên thấy một ông lão vác cây rơm cắm kẹo hồ lô rao bán phố, ánh mắt Tinh Tinh dán c.h.ặ.t những viên kẹo đỏ mọng bọc đường óng ánh, trái tim khỏi rung động.
Tô Diên đỡ trán, cái nhóc con cứ nhất quyết đòi so bì với trò "ngực sườn nát tảng đá" nhỉ.
Dòng nước sông khá trong xanh, thể thấy rõ đám rong rêu đáy, thỉnh thoảng còn vài chú cá bơi lội tung tăng.
Mắt Tinh Tinh sáng rực lên: "Thật ạ?"
Tô Diên buồn bé con, trêu chọc hỏi: "Ồ?
Vậy Tinh Tinh định kiếm tiền bằng cách nào?"
"Ba ơi, tiêu bao nhiêu tiền ạ?"
"Sau Tinh Tinh học thì học loại đó, loại đó mới là lợi hại nhất, mấy đập đá n.g.ự.c đ.á.n.h họ ."
"Cảm ơn em, cảm ơn nhóc Tinh Tinh nhé, lát nữa chú mua kẹo cho cháu ăn."
Tinh Tinh: "Tại ạ?"
" mà lợi hại lắm mà."
Lúc nãy khi mua đồ chỉ mải vui vẻ mà quên mất là tiền túi chẳng còn bao nhiêu.
Hai cha con đều ngoại hình ưa khéo mồm khéo miệng, dỗ dành khiến nụ môi bà cụ lúc nào tắt.
Tô Diên: "..."
Một bên má của Tinh Tinh Tô Diên nhét hạt dẻ nên phồng lên, trông như một bé con trắng trẻo tròn ủng, vô cùng đáng yêu.
Cả nhóm cuối cùng cũng thuận lợi xe đến thị trấn.
So với vẻ vắng lặng, yên tĩnh của thôn Ngưu Giác thì thị trấn phồn hoa hơn nhiều.
"Ba ơi, kẹo bông gòn."
Tinh Tinh lắc lắc cái đầu nhỏ: "Không cần ạ, ba sẽ mua cho Tinh Tinh mà."
Đột nhiên, Tinh Tinh nảy một ý tưởng, cô bé nhớ những bán nghệ tivi, trong đó một màn khiến cô bé ấn tượng sâu sắc.
Họ đều lạ lẫm với thành phố , hơn nữa hiện tại điện thoại trong tay nên cổ trấn những điểm tham quan văn hóa nào.
Nhìn thấy hai chiếc xe , nhóm Thẩm Dương Vũ lập tức lên tiếng cảm ơn Tô Diên và Tinh Tinh.
Tinh Tinh gật đầu: "Vâng , lợi hại lắm."
Tô Diên phun cả hạt dẻ ngoài, vội vàng bịt miệng để cứu vãn hình tượng, chỉ là biểu cảm của Tinh Tinh mà gì cho .
A...
nhận .
Tinh Tinh phân vân, cô bé gì nhỉ?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
, chơi với động vật, còn giỏi trồng trọt nữa, nhưng mấy thứ hình như giờ chẳng tác dụng gì cả.
Cô bé còn vẽ tranh nữa, chỉ là...
vẽ vẫn lắm, kém xa sư phụ với ba Hòa An nhiều lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-464-nguc-suon-nat-tang-da.html.]
Chỉ một tiếng hò reo, một con thuyền gỗ nhỏ dập dềnh sông, chèo thuyền tay cầm sào tre dài, thành thạo đưa con thuyền xuyên qua dòng kênh.
Tô Diên và Tinh Tinh theo bản năng về phía phát âm thanh, đó phát hiện cô gái đang hét lên phấn khích chính là về phía họ.
Thế nhưng một chiếc xe rõ ràng là chở hết bấy nhiêu , cuối cùng sự giới thiệu của chủ xe , họ tìm thêm một chiếc xe nữa.
Khi tìm Vương Khải và những khác, họ cũng đang định hỏi thăm trong thôn xem xe nào thị trấn , nếu cứ đợi ở ven đường thì chẳng đến bao giờ.
"Không gấp gấp...
chúng check-in các điểm tham quan ."
"Vậy , Tinh Tinh đập đá n.g.ự.c nữa, nhưng nếu đập đá thì Tinh Tinh kiếm tiền nuôi ba Tô Diên thế nào đây."
Mọi thứ trông thật tràn đầy sức sống.
Tô Diên gật đầu lia lịa: "Thật mà, thật mà, ba lừa con ."
Thế là Tô Diên thấy bé con đắn đo một hồi thốt một câu kinh hồn bạt vía:
Tinh Tinh nhảy chân sáo phía .
"Ba ơi, hạt dẻ rang đường."
Tô Diên: "...
Thật là tan nát hình tượng."
Ở đây quá nhiều món ngon, cứ thấy là kìm lòng mà mua tất cả.
"Được chứ, dù cũng lên thị trấn, xe đầy cũng ."
Bé con chỉ kẹo hồ lô, dùng giọng sữa non nớt gọi ba: "Ba ơi, kẹo hồ lô kìa!"
"Mua."
Tuy nhiên, đống đồ ăn , gương mặt nhỏ nhắn của bé con bỗng nhăn như chiếc bánh bao.
Tô Diên lập tức đáp: "Đó chỉ là chuyện chạy chân giúp ạ, nếu bà thì chúng con cũng chẳng , cảm ơn bà là điều nên ạ."
"Chú ơi, chú thể cho chú Vương với An An nhờ ạ?
Chúng con sẽ trả tiền ạ."
Để ăn đồ, Tô Diên kéo khẩu trang xuống một bên, mắc một vành tai.
Hạt dẻ mới lò vẫn còn nóng hổi, phần thịt quả bên trong rang đều, c.ắ.n một miếng là cảm nhận vị mềm dẻo, ngọt bùi, hương thơm lưu nơi đầu lưỡi.
Chỉ một loáng , trong lòng Tinh Tinh ôm ít đồ ăn, thấy cô bé cầm hết, Tô Diên còn cầm giúp một ít.
"Con biểu diễn n.g.ự.c sườn nát tảng đá!"
Tô Diên vung tay: "Mua."
Tô Diên ăn một viên kẹo hồ lô chua chua ngọt ngọt, lúng b.úng trong miệng.
"Sao thế con?"
Cổ trấn hai bên một con sông, giữa sông là hai cây cầu vòm đá sừng sững.
"Đoàn T.ử tuyệt đối đừng với ai là con đập đá n.g.ự.c ?"
Quả nhiên, ngay giây tiếp theo liền thấy cô gái hét lớn một tiếng "Tô Diên" lập tức hưng phấn chạy tới.
Dẫn ngoài tìm đến nhà xe, vận may của Tinh Tinh và Tô Diên khá , chủ xe vặn cũng đang chuẩn lên thị trấn một chuyến.
Tô Diên bóc một hạt dẻ bỏ miệng Tinh Tinh.
Bé con đống đồ ăn thở dài: "Ba sắp nuôi nổi Tinh Tinh , chúng sắp hết tiền , là...
để Tinh Tinh kiếm tiền nhé."
"Thôi đừng, tảng đá đó nặng lắm, cái hình nhỏ bé của con chắc kịp đập đá nó đè bẹp ."
Thế là quyết định đổi góc độ để khuyên nhủ Tinh Tinh: "Vậy con xem mấy bay tường, chạy nước tivi lợi hại ?"
"Ồ...
nhưng con vẫn thấy họ lợi hại, Tinh Tinh cũng lợi hại như đó."
Cô gái cùng thấy hai chữ "Tô Diên" thì giống như tiêm m.á.u gà .
"Đâu ?
Anh trai của em ?"
Sau đó thấy bạn đang chạy về một hướng, theo thì cũng thấy Tô Diên.
Lập tức thêm mấy tiếng hét vang lên.