Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 467: Điện thoại
Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:38:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Dương Vũ từ chối nữa: "Cũng , cảm ơn nhé em.
Đi thôi, mua kẹo cho Tinh Tinh nào, lúc nãy hứa với con bé ."
Tinh Tinh đang chia sẻ đồ ăn ngon của cho Thẩm Hoán, liền vẫy vẫy món đồ trong tay.
"Không cần chú ơi, ba mua cho Tinh Tinh nhiều lắm ạ."
"Đó là ba cháu mua chứ chú mua, chú hứa là thất hứa."
Thẩm Hoán ngước cái đầu nhỏ ba : "Còn của con ?
Ba quên con trai ruột của đấy chứ?"
Thẩm Dương Vũ: "......
Sao thể chứ, con gì ba mua cho."
Thẩm Hoán mặt cảm xúc: "Con ăn combo KFC."
Thẩm Dương Vũ: "............"
Anh quyết định vẫn nên một ông bố lạnh lùng vô tình thì hơn.
"Không ."
"Lão Lưu, bà Lưu ơi, Tinh Tinh mang đồ ăn đến tặng hai đây ạ."
Tô Diên: [Kết thúc , để xem Đoàn T.ử tiếp theo sẽ gọi cho ai.]
Mục Thâm: [Trong dự tính thôi, tiếp theo chắc chắn là .]
Nam Cung Tuân: [Cuộc gọi đầu tiên của Tinh Tinh mà gọi cho , vui chút nào.]
Còn những khác nhận điện thoại thì thất vọng tràn trề.
Ánh mắt Tần Bác Khanh lớp kính tối sầm , ngón trỏ khẽ gập, gõ nhẹ lên mặt bàn hai cái.
Nam Cung Tuân: [Tinh Tinh yêu nữa , tại cuộc gọi đầu tiên gọi cho !]
Lúc gõ cửa bước , cô bé thấy gối bà cụ một con mèo mướp vàng béo mầm đang , chính là con mèo cô bé thấy trong ảnh đó.
Tuy trong dự đoán nhưng lòng vẫn thấy chua xót vô cùng.
Tinh Tinh cúi đầu con mèo béo, đôi mắt sáng rực.
Hai tay đều bận cầm đồ thể vuốt ve mèo, cô bé chỉ đành nhấc chân cọ cọ nó.
Buổi tối gặm chân gà cùng ba, xương thì để dành cho mèo béo ăn, Tô Diên thỏa mãn .
Tinh Tinh dùng giọng sữa ngọt ngào bảo: "Cảm ơn ông bà chăm sóc cho cháu và ba cháu ạ."
"Không gì , thích thì cứ đến tìm ông lấy nhé." Ông lão xoa đầu Thẩm Hoán.
Nam Cung Tuân: [............]
Tô Diên: [Nghe , , cái giọng Đoàn T.ử chuyện với tên Kỷ Uyên kìa, mềm mại phát ớn luôn.
phỏng vấn cảm tưởng của một chút, xin nhắc nhẹ, cuộc điện thoại đầu tiên khi Tinh Tinh máy là gọi cho Kỷ Uyên đấy.]
Cái giọng điệu kiểu gì cũng thấy nồng nặc mùi hả hê nỗi đau của khác.
Tô Diên đang đắp mặt nạ giường, liếc mắt Đoàn Tử, cô bé dùng giọng mềm mại nũng nịu với Kỷ Uyên, liền lén ghi âm một đoạn gửi nhóm.
Con mèo vàng béo múp từ lúc nào đến bên chân Tinh Tinh, hình mập mạp cứ cọ qua cọ chân cô bé.
Tuy thì béo nhưng tiếng kêu vô cùng nhỏ nhẹ, cứ như mèo con .
Tô Diên: [Chúc mừng, trúng giải nhì là Đại tổng tài Mục Thâm.]
Mục Thâm chằm chằm chiếc điện thoại bàn, căng thẳng nhấp một ngụm .
Nam Cung Tuân: [Thuốc nổ ăn , chắc là ăn nhầm t.h.u.ố.c , hoặc là đến tuổi mãn kinh?]
An Thanh: [Họ Tần , ăn t.h.u.ố.c nổ ?
Sao chuyện âm dương quái khí thế.]
Lại một ngày nữa trôi qua, Tinh Tinh nhớ các ba và sư phụ khác lắm , cô bé gọi điện cho họ.
Ăn cơm xong trở về tứ hợp viện, Tinh Tinh chờ nổi nữa mà ôm một ít đồ ăn tìm hai ông bà lão.
Tần Bác Khanh: [Thật xin , cũng thấy cuộc gọi tiếp theo sẽ là gọi cho .]
"Meo~"
quả thực mấy họ đều bắt đầu thấy căng thẳng.
Cô bé đẩy hết đồ ăn đến mặt hai ông bà.
Khoảnh khắc tiếp theo, màn hình điện thoại của sáng lên, tiếng chuông quen thuộc vang vọng.
Lúc mới thả lỏng cơ thể, khóe miệng khẽ nở một nụ .
Tần Bác Khanh hít sâu một , ảnh Tinh Tinh mới thấy bớt giận phần nào.
Hiện tại cực kỳ Tinh Tinh gọi cho một cuộc điện thoại.
Sau khi mua kẹo cho Tinh Tinh, nhóm bốn bắt taxi trở về thôn Dương Giác, hai nhóm gia đình khác cũng về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-467-dien-thoai.html.]
"Mau cháu."
An Thanh: [Xì!
Cuộc gọi đầu tiên đáng lẽ gọi cho mới đúng!]
Mục Thâm: [Có tuổi .]
An Thanh: [............]
Kỷ Uyên: [Dù thì sư phụ cũng chỉ một mà thôi.]
Lần trực tiếp đuổi khỏi phòng thí nghiệm, loại giữ gì nữa!
"Chào mày nhé."
"Cháu cảm ơn bà Lưu ạ~"
"Buổi tối các khách mời thể gọi điện cho ."
Như hiểu thấu mong của Tinh Tinh, đạo diễn cho mang trả điện thoại buổi tối.
"Ngoan quá, đồ bà nhận nhé.
Nào, bà cũng đồ ngon đây, tặng cho Tinh Tinh."
Tinh Tinh cũng thấy đặc biệt ngon, ngay cả độ chua của củ cải muối cũng , c.ắ.n một miếng giòn tan.
"Đây là bánh khoai môn, bánh gạo nếp, còn bánh đậu xanh nữa, dẻo ngọt và mềm mại lắm, ngon cực kỳ."
Lướt xem lịch sử trò chuyện trong nhóm, Kỷ Uyên khẽ thành tiếng.
Kỷ Uyên: [Vui vẻ quá nhỉ.]
Anh hiện tại đúng là đang lửa giận trong .
Mấy ngày Thanh Đại dẫn dắt vài sinh viên thành một dự án toán học.
An Thanh: [Câu của ngứa đòn thật đấy.]
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tần Bác Khanh: [............]
Anh lạnh mặt quở trách vài câu, nữ sinh còn tỏ vẻ ấm ức, như bắt nạt cô bằng.
Được gọi điện cho các ba , Tinh Tinh do dự mất hai giây, cuộc gọi đầu tiên là dành cho sư phụ.
trong nhóm lẫn một "Tiểu Bạch", chẳng tích sự gì chỉ giỏi lóc xin .
Hôm nay xảy vấn đề, sinh viên đó sai một đống công thức, khiến tất cả từ đầu.
"Ôi chao, Tinh Tinh mang đồ ăn qua cho ông bà thế ."
Tần Bác Khanh: [............]
Hoàn thành nhiệm vụ, tổ chương trình cuối cùng cũng keo kiệt nữa, thưởng cho họ một bữa tối thịnh soạn.
Tần Bác Khanh: [Hì hì...]
Hai ông bà lão thấy Tinh Tinh đều yêu mến, cô bé đặt đồ ăn lên bàn.
Thế là nhận ngay hai cái lườm cháy mặt từ con trai .
Nam Cung Tuân: [Khóc ròng.jpg]
Đạo diễn: "............"
thật sự cảm ơn cô bé nhé.
Nói đoạn, bà cụ mở tủ, lấy một ít khoai lang khô, từ một cái hũ gốm gắp ít chân gà ngâm và củ cải chua nhà .
"Mấy thứ cháu mang về cùng ba ăn chơi nhé."
Bất ngờ đến quá đột ngột, đôi mắt to đen láy của Tinh Tinh lấp lánh tia sáng hưng phấn.
"Meo~"
"Vâng ạ."
Nam Cung Tuân: [Hừ ╭╮]
Tần Bác Khanh: [Mặt mũi để ?]
Tinh Tinh bê đĩa, mùi chua cay xộc lên mũi chỉ ngửi thôi thấy thèm.
"Cảm ơn chú ạ, từ giờ cháu sẽ thầm mắng chú đạo diễn là đồ đại xa nữa ."
Đến lúc rời , Tinh Tinh bê đĩa chân gà và ít khoai lang khô phía , mèo béo rung rinh cái hình mập mạp lẽo đẽo theo sát bên cạnh.
"Lúc mua ít chân gà ngâm ớt hiểm mang về , ngon quá trời luôn."
Nam Cung Tuân: [ đấy, năm ông bố thì , Tinh Tinh cũng con ruột của .]
Tô Diên: [Cái giọng điệu mà đáng ghét thế nhỉ, còn đáng ghét hơn cả tên An Thanh nữa.]
An Thanh: [Đệt]
Tinh Tinh ở đây gọi điện tán gẫu với sư phụ và các ba, còn Tô Diên thì gọi cho ai, chỉ ôm điện thoại "khẩu chiến" với những khác trong nhóm.