Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 468: Cháo bữa sáng

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:38:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi gọi điện suốt một tiếng đồng hồ, Tinh Tinh trò chuyện với sư phụ và bốn ông bố khác, đó điện thoại thu hồi.

 

Tuy nhiên, cô bé cũng yên tâm rúc lòng ba Tô Diên ngủ ngon lành.

 

Ngày hôm , Thẩm Dương Vũ đặc biệt dậy thật sớm, mục đích là để lấy bữa sáng sớm một chút.

 

Thế nhưng...

 

nhân viên chương trình thông báo với rằng, bữa sáng hôm nay tự tay .

 

là sét đ.á.n.h ngang tai!

 

Anh ngơ ngác nhân viên.

 

"Vậy dậy sớm thế để gì?"

 

Nhân viên nở một nụ lịch sự nhưng kém phần gượng gạo.

 

Sáng nay vẫn nhiệm vụ, đó là đến nhà dân mượn rau, nhưng trả lời câu hỏi hoặc thực hiện các thử thách quy định mới nhận.

 

Hơn nữa, rau chỉ dùng cho bữa sáng mà bữa trưa hôm nay cũng trông cậy rau kiếm từ nhiệm vụ .

 

Tô Diên miễn cưỡng kéo khỏi giường, cũng để Tinh Tinh dắt tay, bên cạnh còn một "gã béo" lông lá linh hoạt theo.

 

Tô Diên và Tinh Tinh thực hiện nhiệm vụ thất bại.

 

Trên thẻ nhiệm vụ : 【Bạn diễn đoán】.

 

Câu thứ hai vẫn là về động vật.

 

Sau khi Tô Diên cho miệng, biểu cảm vốn đang hớn hở lập tức đông cứng .

 

Câu hỏi đầu tiên là một bức ảnh về động vật.

Đến nhà đầu tiên, Tiểu Noãn Noãn tiến lên gõ cửa. Tô Diên thì thản nhiên đổ cho cái nồi.

 

Tiểu Noãn Noãn ăn thử một miếng, ngũ quan lập tức nhăn nhúm hết cả .

 

Khi đến nhà thứ tư, nhóm của Tô Diên tình cờ gặp nhóm của Vương Khải.

 

Hai tay đó xòe như bộ vuốt đặt bên cạnh mặt, vẻ mặt hung dữ gầm lên một tiếng.

 

Nội dung trò chơi đơn giản, nhân viên tổ chương trình sẽ đưa một hình ảnh hoặc chữ cái, bố và con phiên đoán, trong thời gian quy định nếu trả lời đúng mười câu sẽ coi là vượt qua thử thách.

 

Tất cả là của dầu và nồi.

 

Sự ăn ý giữa Tiểu Noãn Noãn và bố vẫn , vượt qua thử thách thành công, thế là họ nhận bốn quả cà tím tím mọng nước.

 

Thử thách ở đây là trò chơi "Người gỗ".

 

Tiểu Noãn Noãn : " bố ơi, bố sẽ đốt luôn nhà bếp đấy chứ?"

 

Đoàn T.ử thè lưỡi: "Lần Tiểu Noãn Noãn sẽ chạy chậm một chút."

 

Người mở cửa là một phụ nữ, bà Tiểu Noãn Noãn mỉm , nhớ nhiệm vụ mà giao cho sáng nay, bà run lời thoại của .

 

Thợ phim lời tiến gần đặc tả món cháo , vẻ ngoài trông cũng khá .

 

Tô Diên cảm thấy thể cứ lười biếng mãi như thế , quyết định tự tay cho con gái một bữa sáng để thể hiện đầy đủ tình yêu thương bao la của cha dành cho Tiểu Noãn Noãn.

 

Tất nhiên, bữa sáng là một phen gà bay ch.ó chạy.

 

Không đến ba gia đình , về phía Tiểu Noãn Noãn, món dễ nhất chính là nấu cháo.

 

Vương Khải cũng đang một chân, ngả về phía , lẽ do phanh gấp kiểm soát , một chân chạm đất sắp ngã nên chống tay xuống đất, chân thì vểnh ngược lên trời.

 

Nhân viên cách họ một trăm mét, khi bắt đầu trò chơi, khách mời nhanh ch.óng chạy về phía nhân viên, tay chạm nhân viên là coi như vượt qua thử thách.

 

Tiểu Noãn Noãn trả lời: "Thưa thím, con và bố đến để mượn rau ạ."

 

Lạch bạch chạy về vạch xuất phát, bắt đầu từ đầu.

 

Vương Khải buồn bực gào lên: "Nhanh lên, sắp chịu nổi nữa ."

 

Đạo diễn: "............"

 

Thế là, Tô Diên tự tin đầy bưng bát cháo thịt nạc trứng bắc thảo nấu xong , múc đầy bát của và Tiểu Noãn Noãn.

 

Nhân viên: "............"

 

" ."

 

"Tiểu Quất lát nữa nếu thấy buồn chán thì con tự ngoài chơi nhé."

 

Bàn tay đó của vốn định chụp lấy Tiểu Noãn Noãn, tiếc là nắm .

 

"Đây là đầu tiên nấu ăn độc lập, thợ phim cho món cháo của một cú đặc tả , xong gửi ảnh cho , kiểu gì cũng kỷ niệm khoảnh khắc huy hoàng ."

 

"Chỉ cần thành nhiệm vụ là sẽ nhận phần thưởng bốn quả cà tím."

 

Tiểu Noãn Noãn vạch xuất phát ba , Tô Diên ba , Vương Khải hai , trái Vương An An vốn vững thì nào, cuối cùng nhân viên Vương An An chạm .

 

"Tiểu Noãn Noãn phạm quy, mời vạch xuất phát."

 

Tiểu Noãn Noãn dùng ánh mắt ai oán bố: " ngay cả muối, mì chính và đường bố còn chẳng phân biệt mà."

 

Thợ phim: "..............."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-468-chao-bua-sang.html.]

Thong thả ngân nga một điệu nhạc nhỏ, nấu cháo chỉ cần ngâm đủ nước, khuấy đều tay là sẽ cháy khét.

 

"Đoàn T.ử mau nếm thử ."

 

Vương An An thì tư thế bình thường.

 

"Meo~"

 

Nói xong chính cũng dùng thìa múc một miếng.

 

Tô Diên đột nhiên hỏi: "Loại muối là nhãn hiệu gì , vị giống loại bố ăn thế?"

 

Tiểu Noãn Noãn reo lên: "Hổ lớn ạ!"

 

Cô bé phanh kịp, đ.â.m sầm thẳng nhân viên.

 

Thấy Tiểu Noãn Noãn vẫn còn lo lắng, liền bảo: "Hay là thế , con bố ."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Tô Diên cãi: "...

 

Bố thể phân biệt ."

 

Đoàn T.ử cũng nản lòng, Vương An An còn đem phần thưởng nhận tặng cho Tiểu Noãn Noãn nữa, nhưng họ lấy, Tiểu Noãn Noãn dẫn bố thành nhiệm vụ tiếp theo.

 

Vương An An mặt đỏ bừng khi bố khen ngợi.

 

Vị đạo diễn đang đeo tai : "..............."

 

"Các đến đây gì?"

 

Tô Diên ngáp một cái, lười biếng : "Đến đây nào, thành sớm còn sớm."

 

Tiểu Noãn Noãn: "............"

 

Lúc cho muối, Tô Diên luôn cảm thấy đủ, đến mức nhân lúc Tiểu Noãn Noãn chú ý bỏ thêm hai thìa nữa mới thấy thỏa mãn.

 

Tiểu Noãn Noãn cũng dừng , nhưng mà...

 

Nhân viên: "..............."

 

Tô Diên đen mặt Tiểu Noãn Noãn: "Chạy nhanh thế gì?

 

Cẩn thận kẻo ngã."

 

............

 

Tô Diên : "Không đến mức phóng đại thế , đều là lừa đạo diễn thôi, đốt bếp là bà nội con, đó của bố chỉ là tai nạn, lúc đun dầu thì điện thoại nên quên tắt lửa, dầu bốc cháy thôi, thật sự liên quan đến bố."

 

Họ nghĩ rằng đây là vấn đề của muối.

 

Sau khi hai , bà đưa thẻ nhiệm vụ cho hai bố con.

 

Anh vội vàng rút một tờ giấy ăn đưa tới mặt Tiểu Noãn Noãn.

 

Trong miệng đang ngậm miếng cháo mặn chát như nước biển, Tô Diên rõ chữ nữa.

 

Khi tiếng bắt đầu vang lên, Tiểu Noãn Noãn lập tức lao vụt như một quả pháo nhỏ, Tô Diên và Vương Khải cũng vội vàng đuổi theo.

 

"Ưm ưm, nhổ...

 

nhổ !"

 

"Đi thôi, tiếp tục sang nhà tiếp theo."

 

Tiểu Noãn Noãn sờ sờ cái mũi nhỏ, bĩu môi trở , thấy động tác của bố và chú thì lập tức còn buồn bực nữa, ngược còn khà khà vui vẻ.

 

Tư thế của Tô Diên lúc giống như "kim kê độc lập", một chân đất, một tay vươn như chụp lấy thứ gì đó.

 

"Người gỗ!"

 

Làm xong năm nhiệm vụ, thức ăn cho bữa sáng và rau củ cho bữa trưa đủ, tiếp theo là về nấu bữa sáng.

 

Tiểu Noãn Noãn khổ sở, lời nhổ miếng cháo trong miệng tờ giấy ăn tay bố, giây tiếp theo liền thấy bố hớt hải chạy đến bên thùng rác, vứt sạch cả phần tay lẫn phần trong miệng đó.

 

Cô bé tuy chân ngắn thật, nhưng chịu nổi việc cô bé chạy nhanh như sóc.

 

Tiếng hô đột ngột vang lên, lập tức dừng động tác, tư thế của mỗi đều cực kỳ kỳ quặc.

 

"Đoàn Tử, đợi đổi loại muối khác bố nấu cơm cho con nhé."

 

Rửa tay , hai cha con đều im lặng chằm chằm nồi cháo.

 

"Vào ."

 

khi nhân viên hô "Người gỗ", họ giữ nguyên tư thế lúc đó cử động, chỉ cần động đậy một chút là về vạch xuất phát từ đầu.

 

Được , thế là Tiểu Noãn Noãn bắt đầu chỉ huy bố nấu cháo.

 

Tô Diên gợi ý: "Là một loài động vật, con thấy đấy, chính là trong trò chơi ."

 

Tiểu Noãn Noãn ngoan ngoãn đáp một tiếng, hề vạch trần bố .

 

Biết , bố của cô bé thì đương nhiên cô bé chiều chuộng .

 

Cô bé thở dài trong lòng, cảm thấy vẫn nên để tự tay thì hơn.

 

Tô Diên đổ cực kỳ dứt khoát, cuối cùng cũng lười nấu bữa sáng nữa, trực tiếp mua bữa sáng của tổ chương trình để ăn.

 

 

Loading...