Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 473: Nhà chú trưởng thôn
Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:38:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Diên thì lo lắng lắm, vì bé Đoàn T.ử nhà trông chẳng chút cảm xúc sợ hãi nào cả.
Có điều buồn bực một chút, miệng ngừng lầm bầm: “Tại Tinh Tinh tìm nhỉ, chẳng lẽ nhớ ba ?
Chuyện thể nào.”
Câu của thốt , bao nhiêu với ánh mắt bình thường.
Tô Diên lập tức nhướng mày: “Gì cà?”
Nhân viên công tác chẳng buồn lên tiếng.
Tô Diên vẻ mặt đầy uất ức, các bằng cái ánh mắt gì thế hả.
Màn hình chuyển cảnh, đến chỗ của các bạn nhỏ.
Dưới sự gợi ý của nhân viên công tác, các bé tập hợp với những bạn khác.
Khi tụ họp , Tinh Tinh liền phát hiện em gái An An đang lóc t.h.ả.m thiết, sắc mặt của hai còn cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Ngay cả Tôn Nam vốn dĩ nghịch ngợm cũng ủ rũ, bộ dạng thiếu sức sống trông như biến thành một khác .
“Ba của các bạn và ba của Tinh Tinh đều kẻ bắt , cứu ba thì tìm tượng thần Bạch Xà đó.”
“Tại chú đạo diễn đưa ba ạ?”
Chỉ Vương An An và Tôn Nam là cảm thấy gì sai sai.
“Đi thôi, tìm chú trưởng thôn thôi.”
Tinh Tinh Tôn Nam nhắc nhở: “Không trực tiếp như , chúng khéo một chút.
Chủ yếu là đến nhiệm vụ, ăn cơm chỉ là tiện thể thôi.”
“Thật ạ.”
Cô bé bước đôi chân ngắn chạy lên bậc thang đá, ba bạn nhỏ khác cũng vội vàng đuổi theo.
Ba đôi mắt lập tức đồng loạt chằm chằm Tinh Tinh, mồm năm miệng mười hỏi dồn dập.
Đại Quất dẫn bọn trẻ đến một ngôi nhà dừng .
Nhân viên công tác chỉ thể nhắc nhở.
Đạo diễn: Xin , .
“Nói ngược , ngược .”
“Oa, A Quất to quá .”
Ai ngờ con mèo mướp rung rung ria mép, thật sự lên phía dẫn đường.
Đi hai bước nó đầu kêu "meo meo" với Tinh Tinh, ý tứ thể rõ ràng hơn.
Ba đứa trẻ mắt lập tức sáng rỡ, từng đứa một gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, hạ thấp giọng bằng tông giọng sữa non nớt.
“Bạch Xà, tượng thần là...
là bảo, bảo vật của làng, giấu ở một nơi đặc biệt gì đó...”
“Vâng , chúng tớ hứa sẽ .”
Mắt Tinh Tinh sáng lên: “Đến ?”
Cô bé Vương An An thấy Tinh Tinh giống như thấy chỗ dựa, tủi tới ôm lấy cánh tay cô bé, nước mắt lã chã rơi xuống.
“Vậy ba của em ạ?”
“Nhìn thấy mấy chú thỏ , các cháu chỉ cần tìm đủ thức ăn cho thỏ, chú sẽ đưa cho các cháu một manh mối về tượng thần Bạch Xà.”
Bốn đứa trẻ từ trong phòng bước , Tinh Tinh bế con mèo mướp béo, ba đứa trẻ khác quây vuốt ve mèo.
Tinh Tinh: “Cơm của ba là em nấu đó.”
Tôn Nam mở thẻ nhiệm vụ trong tay .
Nhìn những chữ đó bé chỉ thấy đầu to gấp đôi, nhưng vẫn chậm rãi lên ba đôi mắt đang mong chờ.
Trưởng thôn và vợ ông dỗ dành mãi mới khiến ba đứa trẻ nín , bắt đầu giao nhiệm vụ cho các bé.
“A Quất, bạn nhà chú trưởng thôn ở ?”
Tổ chương trình: “.................”
“Vì tớ thấy họ khiêng ba mà, chú đạo diễn còn bảo tớ giả vờ như thấy gì hết nữa.
Tớ thầm cho các bạn thôi, đừng ngoài nhé.”
Câu còn tác dụng hơn cả việc bắt chúng tìm ba.
“Ba của các cháu hiện đang ở trong tay chúng .
Bây giờ, cứu ba thì dùng bảo vật của làng Ngưu Giác là tượng thần Bạch Xà để đổi .”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
“Sao Tinh Tinh ạ?”
Tinh Tinh: “Chú trưởng thôn ơi mở cửa ạ, chúng cháu đến nhiệm vụ đây.”
Phía bên Thẩm Hoán bắt đầu chữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-473-nha-chu-truong-thon.html.]
Thế là, bốn đứa trẻ cuối cùng cũng chạy về phía nhà trưởng thôn, điều chạy nửa đường mới sực nhớ là bọn chúng căn bản nhà trưởng thôn ở .
“Chị Tinh Tinh ơi, ba của An An biến mất .”
“Thật ạ?”
Dù thì mấy đứa nhỏ cũng dỗ dành xong, họ cũng thể yên tâm giao nhiệm vụ .
“Meo~”
Tinh Tinh lập tức hùng dũng oai vệ dẫn các bạn bám gót theo nó.
Vương Khải hớn hở : “Tầm tuổi đứa trẻ nào chẳng ham chơi, Tôn Nam nhà qua là sức khỏe cực .”
Tinh Tinh những chữ bên , dùng giọng sữa non nớt rành rọt từng chữ một.
Các ông bố chứng kiến tất cả những điều , trong lòng cảm thấy tê tái vô cùng.
Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
“Các em thế?”
“Đến đây.”
Tôn Nam: “Chúng cháu đến ăn cơm đây ạ.”
Cháu cứ như , chúng còn đoán chữ mệt nghỉ .
Thẩm Hoán cách ngắc nga ngắc ngứ của bé cho sốt ruột: “Đưa tớ cho.”
Ba của Tôn Nam thu hết chuyện mắt, đỏ mặt tía tai, khô khốc lên tiếng.
Tinh Tinh vội vàng lau nước mắt cho cô bé: “...
Hóa là chuyện , , ba của các bạn chắc chắn cũng chú đạo diễn đưa .”
Thẩm Hoán: “Hay là chúng tìm hỏi thử .”
“Rầm rầm rầm...”
Tôn Nam lập tức đưa thẻ nhiệm vụ cho bé, khẽ thở phào nhẹ nhõm một .
“Nhà trưởng thôn chuẩn đồ ăn ngon cho các cháu , mau nhiệm vụ nào.”
Bé Đoàn T.ử ưỡn n.g.ự.c nhỏ, cố gắng tỏ là một "Đoàn Tử" trưởng thành.
Ba đứa trẻ còn : “............”
“Tớ đói , chúng ăn cơm đây?”
Bốn đứa trẻ nhận hai tấm thẻ nhiệm vụ.
Bốn đứa nhỏ những vội tìm ba, ngược còn đây thong thả tám chuyện.
Tinh Tinh xong ba bạn nhỏ, nghiêm túc nhập vai.
Dẫn bốn đứa trẻ ăn cơm xong, sự dẫn đầu của Tinh Tinh, mấy đứa nhỏ vốn dĩ còn rửa bát nữa cơ.
Trưởng thôn hớn hở mấy đứa trẻ: “Đến sớm thế , mau các cháu.”
Tôn Nam : “Ba tớ nấu ăn cũng dở tệ luôn.”
“Tượng thần Bạch Xà là bảo vật của làng, giấu ở một nơi vô cùng bí mật.
Bây giờ, các cháu tìm manh mối về tượng thần Bạch Xà.
Mời các khách mời nhí đến nhà trưởng thôn thực hiện nhiệm vụ theo yêu cầu để nhận các mảnh ghép manh mối.”
Thẩm Hoán xoa bụng bĩu môi: “Hôm qua món ba tớ nấu khó ăn cực kỳ, nể tình chú là ba tớ nên tớ mới ném bát đấy.”
Thẩm Hoán: “Nó hiểu gì .”
Tôn Nam "ồ" một tiếng, đó tiếp tục gõ cửa: “Chú trưởng thôn ơi mở cửa mau , chúng cháu đến ăn cơm tiện thể nhiệm vụ nhận quà đây.”
Thẩm Hoán: Cái vả mặt đến nhanh như một cơn gió .
"Cái thằng nhóc thối , suốt ngày chỉ chơi, mấy chữ bẻ đôi cũng ."
Tiểu bảo bối bưng cái đầu lông xù của A Quất lên hỏi han.
Trong nhà truyền một tiếng , ngay đó cánh cửa mở .
Cái quái gì thế , con mèo béo thành tinh đấy ?
Được , hóa trong lòng mấy đứa nhỏ, họ còn chẳng quan trọng bằng việc ăn cơm.
Thẩm Hoán lớn tuổi nhất, lúc thể hiện bản lĩnh của một nam t.ử hán, đón lấy chiếc gùi nhỏ tự đeo lên lưng.
Tinh Tinh cũng bày tỏ đeo gùi: "Chú trưởng làng thể cho chúng cháu một chú thỏ ạ?
Chúng cháu xem thỏ thích ăn gì thì mới tìm thức ăn cho chúng ."
"Được thôi."
Ông bắt một chú thỏ trắng bỏ gùi của Tinh Tinh, những đứa nhỏ khác vây quanh, mỗi chọc nhẹ cái lông xù của nó một cái.
Trời nóng quá, nóng đến phát điên mất, ở nhà lắp điều hòa, dù bật quạt thì buổi đêm vẫn nóng đến tỉnh cả T^T.
Thật sự chẳng gõ chữ chút nào, chỉ ườn một con cá muối thôi .