Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 484: Tỉnh lại

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:38:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mọi bắt đầu bận rộn cùng xử lý vết thương cho con đại bạch xà hiếm thấy đời .

 

Tinh Tinh một bên, ôm lấy đầu rắn quan sát họ việc.

 

Thuốc mê rốt cuộc phát huy tác dụng, đại bạch xà gối đầu lên Tinh Tinh chìm sâu giấc ngủ.

 

Giang Cẩm Thành mang theo một ít đồ ăn chạy tới.

 

Đây đều là đồ ăn do Kỷ Uyên chuẩn , vì lo lắng nhóm Tinh Tinh vẫn ăn sáng.

 

Chỉ là lúc xuống đây bận quá nên quên mất, hóa Nam Cung Tuân tìm thấy.

 

Giang Cẩm Thành lấy mấy miếng bánh ngọt, bẻ vụn đút cho Tinh Tinh ăn.

 

Người lớn đều đang bận rộn, chỉ hai đứa trẻ là gì, ngay cả Nam Cung Tuân cũng đang lăng xăng giúp lau vảy cho đại bạch xà.

 

"Tinh Tinh cứ ôm nó , để đút cho em ăn."

 

Giang Cẩm Thành khoanh chân cạnh tiểu bảo bối, đút ăn đưa nước, thỉnh thoảng thấy miệng cô bé dính vụn bánh còn ân cần lau sạch sẽ.

 

“Cẩm Thành ca ca, cũng ăn chứ, cũng ăn sáng .”

Hóa tất cả đều là thật!

 

, ông cũng chẳng dám phát đoạn video ngoài.

 

“Sư phụ sắp xong đây.”

 

Tinh Tinh nhai miếng bánh sữa nhân đậu đỏ do Giang Cẩm Thành đút cho, đẩy đẩy tay đang cầm bánh của nhóc, bảo cũng ăn .

 

Còn nhóm Ngài Z thì áp giải .

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Tinh Tinh ôm lấy cánh tay Mục Thâm, nũng nịu : “Ba ăn gì ạ?

 

Ba cũng vất vả .”

 

Con rắn Tinh Tinh, khẽ thò chiếc lưỡi chẻ .

 

“Rắn lớn ơi, đừng cử động.”

 

Ông đưa hộp cơm qua, trầm giọng một câu: “Vất vả cho .”

 

Tinh Tinh bé nhỏ tựa Kỷ Uyên, ôm lấy eo cô.

 

Tinh Tinh vuốt tóc cô , dùng dây buộc thật gọn, lấy khăn tay lau mồ hôi cho cô.

 

Sợ cô nóng quá, cô bé hết chu môi thổi phù phù lấy tay quạt quạt lấy quạt để.

 

Tinh Tinh xót xa đến mức gương mặt nhỏ nhắn nhăn tít thành một đoàn.

 

Kỷ Uyên bật , nắm lấy tay cô bé bảo xuống.

 

Sau suốt bảy tiếng đồng hồ miệt mài điều trị, khi trời sập tối, vết thương con rắn lớn cuối cùng cũng xử lý xong xuôi.

 

Ta thấy ngươi là rắn nên mới thèm chấp nhặt đấy nhé.

 

“Xì ~”

 

Kỷ Uyên đưa tay xoa nhẹ lên cái đầu nhỏ của cô bé: “Ta , nghỉ ngơi một lát là khỏe thôi.”

 

Kỷ Uyên mỉm : “Cảm ơn nhé.”

 

Thấy nhóm Tô Diên , tảng đá đè nặng trong lòng đạo diễn mới thực sự trút bỏ.

 

Khoan hãy chuyện khác, nếu mấy mà xảy chuyện trong chương trình của ông, thì chỉ bộ ê-kíp tiêu đời mà ngay cả bản ông cũng khó mà sống yên .

 

Kỷ Uyên bé Đoàn T.ử đang nghiêm túc lau mồ hôi cho , ánh mắt thoáng hiện nét .

 

Cái miệng nhỏ của Tinh Tinh cứ luyên thuyên dứt, tay vẫn quên đỡ Kỷ Uyên xuống.

 

Mục Thâm cũng , dù Tinh Tinh thể chất đặc biệt, động vật thường thích gần gũi cô bé, nhưng lúc thấy sinh vật khổng lồ , họ vẫn nén nổi lo lắng.

 

Tô Diên: “............”

 

Tinh Tinh cọ cọ tay cô: “Vậy sư phụ nghỉ ngơi cho nhé, Tinh Tinh lấy cơm cho .”

 

Ông cũng giống như Tinh Tinh, lập tức liên tưởng đến con rắn trong những câu chuyện truyền thuyết ở làng Ngưu Giác.

 

Xử lý vết thương cho một con rắn lớn nhường quả thực tốn sức.

 

Tinh Tinh thấy mồ hôi trán sư phụ vã , liền cẩn thận đặt đầu con Bạch Xà xuống, tìm một chiếc khăn sạch chạy vội qua.

 

『 Đã .

 

 

Ước chừng việc điều trị cho con rắn lớn còn mất nhiều thời gian, Đạo diễn Lý lập tức cho chuẩn thức ăn và nước uống để mang cho họ.

 

Cả cô bé cứ cuống quýt hết cả lên.

 

Khi Kỷ Uyên xử lý xong vết thương cuối cùng và dậy, đầu cô choáng váng.

 

nội công thâm hậu nhưng chừng thời gian việc liên tục, cô cũng mệt lử.

 

Cái đầu con Bạch Xà khẽ dụi tay cô bé, nương theo lực đẩy nhẹ nhàng mà gối xuống cạnh chân cô, lấn át đến mức đẩy văng cả Tô Diên sang một bên.

 

Tinh Tinh dõng dạc đáp lời.

 

Nước uống và ly tách đều do Đạo diễn Lý mang tới, ông còn dặn rằng cơm chiều cũng sẽ đưa đến tận nơi.

 

“Phải xử lý sớm để tránh vết thương nhiễm trùng, nó mà phát bệnh nữa thì còn rắc rối hơn.”

 

Giang Cẩm Thành cũng đang điều tương tự.

 

Hai đứa trẻ thoăn thoắt giữa những lớn, thỉnh thoảng thấy tiếng cảm ơn và giọng non nớt của trẻ con đáp : “Dạ chi ạ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-484-tinh-lai.html.]

Giang Cẩm Thành miếng bánh gặm mất một mẩu, "ừ" một tiếng tự c.ắ.n một miếng, đó tiếp tục đút cho Tinh Tinh.

 

Giữa ánh mắt sững sờ của , Tinh Tinh giơ tay ấn nhẹ lên đầu con rắn.

 

Giúp chút nào chút nấy.

 

“Cơm đến đây.”

 

“Dạ , sư phụ vất vả quá.

 

Người uống nước , Tinh Tinh rót nước cho sư phụ nhé.”

 

“Ngươi ngoan ngoãn đừng động đậy đó nha.

 

Sư phụ mới khâu vết thương cho ngươi xong, còn bôi cả t.h.u.ố.c do tự tay chế nữa.

 

Sư phụ trị thương cho ngươi vất vả lắm, để tốn công vô ích , ?”

 

Tinh Tinh bưng nước cho Kỷ Uyên uống, chạy rót nước cho ba và các chú cảnh sát.

 

“Con ạ ~”

 

Khi Tinh Tinh và Kỷ Uyên , đầu con Bạch Xà bắt đầu ngóc dậy.

 

“Ối giời ơi!

 

Nó tỉnh , tỉnh kìa!”

 

Ngoại trừ Kỷ Uyên, tim những khác đều vọt lên tận cổ.

 

Bụng no, nhưng vết thương của con rắn vẫn xong.

 

Giọng của con rắn lớn là giọng thiếu niên trong trẻo, mang theo chút ngoan ngoãn.

 

Thấy nó lời như , Tinh Tinh liền tít mắt, vuốt ve lớp vảy đầu nó.

 

Dù là ăn cơm hộp giữa chốn hoang vu, nhưng qua tay Kỷ Uyên và Mục Thâm, bữa ăn bỗng chốc mang cảm giác như đang ở trong nhà hàng cao cấp.

 

Tiếng xì xì đó lọt tai Tinh Tinh liền tự động chuyển hóa thành ngôn ngữ cô bé thể hiểu , nhưng những khác thì .

 

Câu là hét lên với nhóm Kỷ Uyên, vì họ là những gần đầu con Bạch Xà nhất.

 

Mục Thâm cầm một hộp cơm tới.

 

Mọi đều ăn khá nhanh, nhưng tướng ăn của nhóm Kỷ Uyên ai nấy đều thanh tao, quý phái, từng cử chỉ đều toát lên khí chất vương giả.

 

Biết nhóm Tô Diên an , thêm hôm nay quá nhiều chuyện xảy , đạo diễn quyết định tạm dừng phim.

 

bước về từ cửa t.ử, ai nấy đều vẫn còn kinh hồn bạt vía.

 

Tinh Tinh cũng xuống theo, cái đầu lớn của con Bạch Xà thuận thế rúc luôn lòng cô bé.

 

Về phía ê-kíp, đạo diễn con rắn khổng lồ qua camera bay mà cũng hít một lạnh, cái con to một cách quá đáng .

 

“Sao sư phụ nghỉ một lát hãy ạ?

 

Để mai xem cho rắn lớn cũng mà, cần vội thế .”

 

Tiếng sột soạt khi hình đồ sộ của nó di chuyển rõ rệt gì bằng.

 

Đám cảnh sát theo phản xạ tự nhiên rút s.ú.n.g , ai nấy đều da gà nổi đầy , chằm chằm con rắn lớn.

 

Tuy là cơm hộp nhưng thể thấy đạo diễn tâm, các món ăn bên trong đều phong phú.

 

Trong lúc một nhóm đang hì hục lùa cơm, con Bạch Xà vốn dính lượng lớn t.h.u.ố.c gây mê dần dần tỉnh .

 

Khi ý thức còn tỉnh táo, cơ thể nó bắt đầu cử động .

 

Bởi vì bên phía cảnh sát thỏa thuận với ông, một con rắn lớn thế , sợ gây hoảng loạn đáng nên nhất là nên giữ kín bí mật.

 

“Ăn ngay đây, cái của con, cùng ăn nhé.”

 

“Sư phụ, con lau cho nhé.” Giọng non nớt vang lên bên tai, ngay đó mồ hôi trán cẩn thận lau sạch.

 

Giang Cẩm Thành, Tô Diên và Nam Cung Tuân cũng cầm hộp cơm chạy tới, mấy họ cứ thế bừa cạnh con Bạch Xà mà ăn.

 

“Đi con, cũng khát lắm.

 

Đi thong thả thôi đừng chạy, ở đây đá, cẩn thận kẻo ngã.”

 

Hai đứa nhỏ cứ thế một miếng một miếng cùng ăn.

 

Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành cũng bận rộn chạy tới chạy lui lau mồ hôi và đưa nước cho ba và sư phụ.

 

“Vậy sư phụ đói ?

 

Chú đạo diễn đưa cơm đến nè.

 

Tinh Tinh mệt , nhưng ăn cơm xong hãy ngủ ạ?

 

Để bụng đói ngủ khó chịu lắm.”

 

“Mau qua đây.”

 

“Cái...

 

chỉ thôi ?”

 

ngơ ngác con Bạch Xà đang tỏ cực kỳ ngoan ngoãn bên cạnh cô bé, vẻ mặt thể tin nổi.

 

Dù họ là những kiến thức uyên bác, kinh qua trận mạc s.ú.n.g đạn, nhưng chứng kiến cảnh tượng , trong lòng vẫn khỏi kinh hãi tột độ.

 

Khụ...

 

cái đó, thời kỳ đặc biệt, cơ thể khó chịu, xin phép cập nhật hai chương, ngày mai sẽ khôi phục ba chương.

 

 

Loading...