Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 494: Họ An mặt dày vô đối
Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:39:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cúp điện thoại, vẻ mặt An Thanh trở nên ngạo mạn và hung dữ.
Anh giẫm một chân lên bụng tên da đen, lạnh lùng tra hỏi.
"Nói, ai phái bọn mày đến."
Tên da đen đá cho co quắp rên rỉ.
Rõ ràng cao lớn vạm vỡ hơn An Thanh, mà chẳng thể đ.á.n.h thắng nổi .
Đồng bọn cùng tên da đen cũng tẩn cho ngoan ngoãn.
Trần Thần và những khác nhe răng trợn mắt lườm nguýt đám ngoại quốc mặt đất.
"Mẹ kiếp, đứa nào thâm hiểm thế, nhằm đúng lúc đến gây sự.
Đây chẳng cố tình khiến chúng thể thi đấu ?"
Đôi mắt An Thanh tối sầm , đen kịt như đang tích tụ một cơn bão lớn.
Anh lạnh một tiếng, nhặt mảnh chai vỡ đất lên, túm lấy cổ áo tên da đen, dí mảnh chai sắc lẹm cổ .
Ánh mắt đen thẳm xoáy sâu mắt tên da đen đầy áp lực: "Một là , hai là c.h.ế.t, tự chọn ?"
"Hê...
em, đừng nóng nảy.
, đây.
Là đội trưởng chiến đội KING phái chúng đến.
Hắn bảo chúng gây rắc rối cho các , nhất là...
nhất là thể tham gia trận đấu ngày mai."
"Xong , về nghỉ ngơi thôi.
Chậc...
thật xem bộ dạng của lũ lúc tỉnh quá ."
Dẫu cũng là ở nước ngoài, dù bao nhiêu năm trôi qua, quan niệm phân biệt c.h.ủ.n.g t.ộ.c ở một quốc gia vẫn hề đổi.
Lột sạch quần áo của đám đến gây sự, An Thanh chỉ liếc qua một cái đầy khinh bỉ , vẫy tay hiệu rời khỏi hiện trường.
Trần Thần hì hì , nhưng vết thương mặt kéo căng biểu cảm nhăn nhó trong chốc lát.
Mục An thấy vẻ ưu tư mặt An Thanh, cứ ngỡ lo lắng chuyện hậu quả khó dàn xếp.
Mục Thâm thực sự cảm thấy da mặt tên dày đến mức dùng d.a.o đ.â.m cũng chẳng thủng.
"Sư phụ ơi~"
Thật may, Mục An hồi nhỏ vốn thuộc hạng cực kỳ nghịch ngợm, trai dạy dỗ cho bã mấy nên sinh tâm lý sợ hãi cũng là chuyện thường.
Hê...
nhưng một ông trai mà.
Nam Cung Tuân vốn sức kháng cự với đồ ăn, lập tức đồng ý ngay.
Vậy mà sắc mặt vẫn như thường, mắt thèm chớp lấy một cái, hệt như vết thương đó .
Anh lạnh lùng nhả một chữ: "Cút."
"Anh, là ruột của em, chuyện thực sự liên quan đến bọn em .
Ai bảo chiến đội của An Thanh xuất sắc quá nên đố kỵ chứ.
Bọn họ tìm đến tận cửa gây sự, bọn em cũng thể yên quan tâm , thế chẳng mất mặt ?"
Vẫn trông cậy ông trai thôi.
Mục Thâm: "...
Ai đố kỵ với ?
Ai là em với ?"
Một tiếng động lớn vang lên.
Mục Thâm lạnh: "Làm mất mặt ?
Cậu cũng giỏi gán tội cho đấy, còn gọi ' An Thanh' mật gớm nhỉ?"
Mục An thích chơi game, chơi khá .
Lần nằng nặc bám theo An Thanh đòi mở mang tầm mắt, nên mới mặt trong đội ngũ của An Thanh.
[Giúp điều tra mấy chuyện của KING , về mời ăn một bữa linh đình.]
An Thanh!
Nhận lấy điện thoại, Mục An cũng chẳng dám nhiều với Mục Thâm, sợ cái tính khí thối tha của ông trút lên đầu đương sự. Mục An liền liến thoắng hỏi thăm vài câu dứt khoát cúp máy.
Có quan hệ mà dùng thì đúng là đồ ngốc, nhàn lúc nào lúc .
“Lão Đại!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-494-ho-an-mat-day-vo-doi.html.]
Ngón tay thon dài của Kỷ Uyên xoa xoa cái đầu nhỏ của cô bé, ánh mắt chứa chan ý cưng chiều.
Mục An gãi đầu hì hì: “Chỉ dựa một em thì chắc chắn xong .”
Mục Thâm cất điện thoại, gân xanh nơi thái dương giật liên hồi.
Ôm lấy eo sư phụ, bé Đoàn T.ử rúc như một chú mèo con, nụ mặt ngọt ngào vô cùng.
An Thanh tuy thắng nhưng cũng thương tích.
Dù một chọi mấy , đầu rách một đường, m.á.u vẫn đang chảy.
Từ nhỏ đến lớn, trai Mục An luôn quan niệm con trai thì đồng da sắt, đặc biệt là loại con trai nghịch ngợm như quỷ thì đ.á.n.h, đ.á.n.h cho sợ thì mới hết thói nghịch ngợm.
An Thanh tên đó vẫn còn hì hì với : “Được , ngay đây, ông mà với em trai ông .”
“Lột sạch quần áo của chúng , hổ như thì lớp da cũng chẳng cần giữ gì.”
Suy nghĩ vài giây, An Thanh lấy điện thoại nhắn tin cho Nam Cung Tuân.
“Đ m chúng mày!”
Ngón tay quẹt qua cánh mũi, An Thanh đá nhẹ gã da đen ngất lịm, một cách âm hiểm.
Ngay lúc gã tưởng sắp tay thành công, An Thanh đột nhiên quơ lấy một chân ghế, xoay đập mạnh đầu gã.
An Thanh buông gã da đen , gã , tay thành thật mà mò một cây gậy, nhảy chồm lên định đ.á.n.h .
Vẻ mặt nghiêm nghị đó quả thực còn đáng sợ hơn cả thầy giám thị.
Mục An bên cạnh mà run bần bật, đồng thời cũng thực sự khâm phục An Thanh.
“Về xử lý vết thương ngủ một giấc , đừng để ảnh hưởng đến trạng thái ngày mai.”
Mục An cầu hòa.
Với cái tính khí thối tha của , dù Mục An cũng chẳng dám chuyện kiểu đó, nếu chắc chắn sẽ mời ăn món "thịt xào măng tre" ngay lập tức.
…………
“Lũ tạp chủng đó, dám dùng thủ đoạn bẩn thỉu để chơi xỏ lão t.ử, lão t.ử sẽ cho chúng tay.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
“Anh bạn, chúng hết , liệu thể thả chúng , chúng cũng chỉ là nhận tiền của thôi.”
Cái thằng nhóc , gì bênh ngoài .
Gã lập tức ngất xỉu.
Mục Thâm lạnh mặt: “Vừa mới ngoài gây họa cho ?”
Sợ cảnh sát ở đây sẽ bao che cho đám mà sang khó họ, Mục An gọi điện báo cho Mục Thâm một tiếng.
An Thanh liếc : “Tìm trai ông ?”
Mục An vỗ n.g.ự.c cam đoan: “Anh cứ yên tâm, ở đây cứ giao cho em, đảm bảo bọn bao giờ dám bén mảng đến gây sự nữa.”
Thấy Kỷ Uyên bước xuống xe, bé Đoàn T.ử bước chân nhanh nhẹn như một chú Hồ Điệp nhỏ lao lòng Kỷ Uyên.
Gã da đen giơ tay đầu hàng, ánh mắt sợ hãi cái chai trong tay An Thanh.
Anh thở hắt một , cuối cùng vẫn gọi điện sai xử lý chuyện bên phía An Thanh.
Trong đôi mắt đen kịt của An Thanh tích tụ cơn giận, luôn thù tất báo, đám ngoại quốc của KING dĩ nhiên sẽ bỏ qua.
An Thanh sờ vết thương trán: “Chậc, đừng để nhóc con nhé.
Trán rách một miếng , về xử lý chút, ở đây phiền ông , về mời ông ăn đồ nướng.”
“Còn ?
Chẳng lẽ ?”
Xong việc, trả điện thoại cho Mục An, phủi m.ô.n.g dẫn rời .
An Thanh tiến tới cầm điện thoại, mặt dày vô cùng: “Mục đại tổng tài, ông đố kỵ với , nhưng dù chúng cũng là em, giúp một tay .”
“Không , về băng bó là .”
An Thanh một tay đút túi quần, rút một điếu t.h.u.ố.c châm lửa, rít một thật sâu.
An Thanh vô cùng thản nhiên: “Không vấn đề, cứ giao cho Mục Thâm .”
Huấn luyện ở đây một thời gian, tuy mệt nhưng thú vị, thích cảm giác .
Dặn dò xong, Mục Thâm cầm lấy sữa, bánh ngọt trái cây cùng các loại đồ ngọt tinh tế mà Lý Ngạn mua, cảm xúc bước lên trực thăng.
Bé Đoàn T.ử hi hi: “Dạ , sư phụ là nhất luôn~”
“Đi thôi, để xách hành lý cho em.”
“Lão Đại, chứ?” Kính Khải lo lắng .
Giọng của Tô Diên u ám vang lên.
“Dạ ạ, ba Tô Diên và ba Nam Cung đều ạ, còn Cẩm Thành ca ca nữa.”
Được , trong mắt cô bé thì ai cũng đều cả.
Chất hết vali lên xe, cả nhóm chào tạm biệt và rời khỏi làng Ngưu Giác.