Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 504: Lần thăm cuối cùng
Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:40:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn bộ dạng tin tưởng sắt đá của cái bóng nhỏ đó, hơn nữa con bé hề sợ , trong mắt lão thủ trưởng thoáng hiện lên ý .
Lòng can đảm của nhóc con thực sự lớn, nên ngay cả cháu nội ruột của ông, mỗi khi thấy ông đều khép nép, chẳng dám nhiều lời.
"Được, phiền cháu nhé."
Tinh Tinh xua tay dáng: "Không chi, chi ạ."
Sau đó cô bé sải đôi chân ngắn chạy lạch bạch đến bên bờ hồ, sấp một tảng đá, vắt vẻo đôi chân nhỏ đập nhẹ xuống mặt nước.
Lão thủ trưởng dẫn theo .
"Tuyết Giao Tuyết Giao, lên đây chơi với Tinh Tinh nào."
Giọng non nớt đầy mùi sữa xuyên qua mặt hồ truyền xuống tận đáy nước, Tuyết Giao vốn đang nhắm mắt ngủ say từ từ mở mắt .
Đôi mắt đen láy trong vắt mà sâu thẳm, nó ngẩng đầu lên , tiếp đó hình đồ sộ chậm rãi chuyển động, bơi từ đáy nước lên.
Cái đầu lớn xinh của Tuyết Giao dẫn đầu phá nước lao , bờ thể thấy rõ ràng bóng dáng nước.
Tinh Tinh trượt từ lớp vảy của con rắn lớn xuống, cúi đầu quần áo của , ướt .
Tuyết Giao lập tức trở nên vui vẻ, ch.óp đuôi vẫy vẫy đầy đắc ý.
"Con Tuyết Giao là đặc biệt thích trẻ con ?"
Tiếng non nớt truyền từ cao xuống, họ mới bừng tỉnh khỏi cơn chấn động.
Cô bé chỉnh đốn quần áo, dáng lớn giới thiệu với vị lão nhân.
Có trợn tròn mắt lẩm bẩm.
Bất kể thật , mục đích chính họ đến đây là vì Tuyết Giao, cả nhóm nhanh ch.óng bỏ qua chủ đề để bàn luận về con vật.
Nó vốn dĩ thông minh, chẳng qua là bắt cái đuôi thôi mà, quá đơn giản.
Kỷ Uyên giải thích: "Tinh Tinh là do nhặt , khi đưa về núi Vụ Ẩn thì uống sữa báo mà lớn lên, từ nhỏ ngoài , con bé chỉ ở cùng bầy sói và báo, lẽ vì lý do mà các loài động vật đều đặc biệt thiện với con bé."
Thân thể và khí thế mạnh mẽ nhường , con rắn trải qua sự gột rửa của năm trăm năm lịch sử, ông thậm chí thể thấy sự trầm tích đầy sức nặng của thời gian nó.
Tuyết Giao chở Tinh Tinh, hình khổng lồ trườn khỏi sơn cốc, theo con đường trong ký ức mà tiến đến vùng ngoại vi núi Ngưu Giác.
Đối với việc đưa Tuyết Giao đến dãy núi Mê Thất, lão thủ trưởng và những khác cũng tán đồng, bởi vì trong đó, ngay cả của quốc gia khác thì cũng dễ dàng, sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi.
Trong mắt lão thủ trưởng lúc là bóng dáng của con Tuyết Giao to lớn , tâm trí vốn tĩnh lặng cũng chút d.a.o động.
Đêm nay, họ sẽ rời .
Chuyện quả là hiếm thấy, là một đứa trẻ động vật nuôi lớn.
Anh tất nhiên rõ chuyện gì đang xảy , nhưng sự thật.
Những vị cao tầng đến đây đều hài lòng với chuyến thung lũng , và càng kinh ngạc tính tình ôn hòa của Tuyết Giao.
Lũ trẻ bờ đứa bé đang vùng vẫy nước, đứa sợ đến phát khiếp, mặt cắt còn giọt m.á.u, chân tay bủn rủn, đứa bơi giỏi thì nhảy xuống định cứu .
Lúc trời dần tối, trong thôn đèn đuốc sáng trưng, ngôi làng nhỏ bé năm nào giờ đây cũng trở nên rộng lớn hơn nhiều, cách đó xa còn đường nhựa, thuận tiện.
Mọi đều kinh ngạc Tinh Tinh, thầm thắc mắc tại Tuyết Giao đối xử đặc biệt với đứa trẻ như .
Mấy cùng lão thủ trưởng mặt đầy chấn động cô bé ôm lấy đầu Tuyết Giao, nó đưa lên lưng cõng .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Khi Tuyết Giao đến nơi, bên bờ sông chân núi, mấy đứa trẻ nghịch ngợm màng lời dặn của cha đang chơi nước, bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh vang lên, trẻ đuối nước.
"Ồ?"
Rồi ông luyến tiếc buông tay, nhưng dù ông , Tuyết Giao vẫn thu ch.óp đuôi của .
Thiếu niên cứu bảo bé buông tay , nhưng lúc đó lọt tai gì.
"Xì xì..."
Người đuối nước khi vớ thứ gì đó sẽ coi như phao cứu mạng mà bám c.h.ặ.t lấy, tai thấy bất kỳ âm thanh nào.
Một thấy nó dựng lên thì nhịn mà lùi phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-504-lan-tham-cuoi-cung.html.]
Vì nhận tấm lòng , nó bảo vệ ngôi làng nhỏ bé , mang sự bình yên và canh giữ cho họ giữa thời loạn lạc.
"Tuyết Giao cho em xuống ."
Giáo sư Vân lắc đầu: "Chắc là , đây cũng một đứa trẻ khác đến đây, nhưng Tuyết Giao đối xử với bé đó cũng giống như với chúng thôi, chỉ duy nhất đặc biệt với đứa trẻ tên Kỷ An Nhuyễn , hơn nữa bên cạnh con bé còn một con sói."
Mắt họ sắp lồi cả ngoài, cái ...
cái ...
Tuyết Giao còn bắt tay ?
À , bắt đuôi?
Tuyết Giao chơi với Tinh Tinh một lát lặn xuống đáy hồ.
Mọi : "...!!!"
Đám trẻ con đến ngây , dường như đ.á.n.h mất ngôn ngữ, chỉ chằm chằm con Tuyết Giao trắng muốt đang lộ nửa .
Người trong ngôi làng đó tôn Tuyết Giao thần, mỗi năm đều thả một gia súc như bò, dê, lợn rừng cho nó, thói quen vẫn duy trì đến tận bây giờ.
"Ông ơi, đây chính là Tuyết Giao đó, ông đến thăm bạn đấy, bạn chào ông một tiếng ."
Đoàn T.ử nhỏ hào phóng giơ ngón tay cái tán thưởng: "Tuyết Giao giỏi quá, học nhanh thật đấy."
Mắt giáo sư Vân sáng rực lên, cũng hớn hở xếp hàng tiến gần để "bắt vuốt" với Tuyết Giao.
"Thật thể tin nổi."
Cứ thế cho đến khi mặt trời lặn, hai chiếc trực thăng treo một chiếc l.ồ.ng sắt khổng lồ hạ cánh xuống thung lũng.
Giữa lúc một mảnh hỗn loạn, bóng đen khổng lồ dần dần áp sát, trong tiếng la hét kinh hoàng của đám trẻ, nó đưa hai đứa trẻ đang vật lộn nước lên bờ an .
Lão Thủ trưởng định rụt tay , b bỗng nhiên ch.óp đuôi lớn của Tuyết Giao khẽ nhích tới, đặt lòng bàn tay ông lắc nhẹ lên xuống.
Trước khi rời , Tuyết Giao ngắm ngôi làng cuối.
Trong mắt lão nhân hiện lên ý , ông đối xử với Tuyết Giao như một con thực thụ, theo bản năng định đưa tay bắt, nhưng chợt sững đầy ngượng ngùng: Tuyết Giao gì vuốt cơ chứ.
Hiện tại là thời bình thịnh thế, còn bóng dáng chiến tranh, Tuyết Giao cũng thể yên tâm rời .
Có lẽ cảm thấy thú vị, Tuyết Giao cũng lượt đưa ch.óp đuôi xinh của tay từng , lắc lắc chào hỏi.
Mỗi dịp Tết đến xuân về, dân trong thôn mang những vật phẩm sâu trong rừng thẳm.
Trước khi , Tinh Tinh Tuyết Giao vẫn luôn đau đáu về dân làng Ngưu Giác nên hỏi ý kiến xem thể để nó đến thăm họ một cuối .
Sau khi "bắt đuôi" với lão Thủ trưởng, Tuyết Giao đầu , đôi mắt long lanh Tinh Tinh như thể đang chờ khen ngợi.
Nghe lời cô bé, Tuyết Giao chậm rãi phủ phục xuống, để đứa nhỏ đầu thể bước xuống đất.
Đến cả lão Thủ trưởng cũng ngẩn kinh ngạc.
Cùng với sự xuất hiện của Tuyết Giao, mặt hồ gợn lên những vòng sóng chấn động dữ dội.
Tuyết Giao phát hai tiếng "xì xì", xem như một lời chào tạm biệt.
Những khác cảm thấy kỳ thú vô cùng, nỗi sợ hãi con quái vật khổng lồ tan biến hẳn, ai nấy đều một chạm cái đuôi của linh vật .
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, lão Thủ trưởng đồng ý.
Cứu hai đứa trẻ xong, Tuyết Giao lặn xuống đáy sông, lặng lẽ rời như cái cách mà nó xuất hiện.
Mãi đến khi tiếng động, cha bọn trẻ mới tìm tới nơi.
Trông thấy đám nghịch t.ử đang lố nhố bên bờ sông, họ tái mặt, túm lấy con , lột giày mà quất tới tấp m.ô.n.g.
"Muốn c.h.ế.t hả!
Đã bảo bao nhiêu là bờ sông chơi , mày coi lời tao như gió thoảng bên tai ?
Thằng ranh con, mày tao tức c.h.ế.t mới hả lòng hả !"
Mẹ của đứa trẻ đuối nước thấy con trai yếu ớt, mặt cắt còn giọt m.á.u bẹp bờ, lập tức òa nức nở, mắng thương.