Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 505: Rời đi
Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:40:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đám trẻ đ.á.n.h đau quá, nhất thời quên sạch sành sanh cảnh tượng kinh hoàng chứng kiến.
Các bậc phụ kéo con cái rời xa bờ sông.
Đến khi cơn hỗn loạn lắng xuống, bỗng tiếng hét đầy phấn khích vang lên:
"Mẹ ơi!
Chúng con...
chúng con thấy Sơn Thần!!!"
Giọng điệu kích động hào hứng, bé cởi trần hoa tay múa chân chỉ về phía dòng sông.
"Mẹ!
Ngay chỗ đó, con thấy Sơn Thần xong, nó to lắm, uy mãnh y hệt trong truyện kể , trắng muốt, nó còn cứu cả A Vũ với Lý T.ử nữa!"
Mẹ bé lập tức vỗ một phát con: "Nói nhăng cuội gì thế?
Đầu óc nước hả?"
Thấy tin, bé cuống cuồng: "Mẹ, con lừa !
Không tin hỏi bọn nó , ai cũng thấy hết mà.
Lúc đó A Vũ đuối nước, Lý T.ử cứu, Sơn Thần từ sông hiện lên đẩy hai bờ.
To lắm luôn, con lầm ."
Đám trẻ khác cũng chẳng màng đến việc ăn đòn, đồng loạt gật đầu lia lịa, tranh kể chuyện xảy sông, ánh mắt đầy vẻ sùng bái và phấn khích.
Một đứa trẻ thì thể là bịa chuyện, nhưng tất cả lũ trẻ đều khẳng định thấy, còn miêu tả chi tiết hình dáng của Sơn Thần thì thật sự điều kỳ lạ.
Lời bé dứt, bắt đầu xôn xao yên.
Lũ nhỏ vẫn hào hứng, đặc biệt là Lý T.ử và A Vũ trong lời kể của chúng, hai bé sẽ chẳng bao giờ quên cảm giác ánh sáng đột ngột hiện giữa lúc tuyệt vọng và hoảng loạn tột cùng .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Đột nhiên, một bé đen nhẻm, gầy gò lắp bắp thành tiếng, đôi mắt trợn tròn chằm chằm chiếc điện thoại trong tay.
Tất nhiên...
đó đều là chuyện của .
Chiếc điện thoại là do bố mới mua, đứa nhỏ lén mang khoe với bạn bè, đúng lúc đang phim đám bạn đang vẫy vùng nước.
"Suỵt..."
Các bậc cao niên cầm điện thoại xem cực kỳ kỹ lưỡng, đó ai nấy đều xúc động đến đỏ mặt tía tai, khóe mắt rưng rưng lệ.
Mọi chuyện diễn suôn sẻ đến lạ kỳ.
"Đi, chúng hỏi thôn trưởng xem ."
Những thấy bức ảnh đều hít một khí lạnh, bóng đen thực sự quá khổng lồ.
"Tuyết Giao, bạn to quá nên thể máy bay cùng Tinh Tinh , chỉ thể ở trong đó thôi.
Chúng sẽ nhanh ch.óng đến nhà mới, chắc chắn bạn sẽ thích nơi đó."
Về , bé A Vũ ở làng Ngưu Giác thi đỗ đại học ngành hội họa, trở thành một họa sĩ chút tiếng tăm.
Thân thế của cô bé hề đơn giản, ngay cả chính bản cô bé, khi trưởng thành chắc chắn cũng sẽ là một nhân vật phi thường.
Lại về Tuyết Giao, khi cứu hai đứa trẻ, nó lặng lẽ rời , rừng tìm Tinh Tinh và Kỷ Uyên, theo họ trở hẻm núi.
A Vũ thầm hạ quyết tâm trong lòng, học vẽ, để vẽ cảnh tượng mà sẽ bao giờ quên trong đời.
Đêm hôm đó, một ai , con Tuyết Giao duy nhất thế giới hai chiếc trực thăng vận chuyển từ cao, hướng về phía dãy núi Thất Lạc – nơi mà một ai dám tùy tiện đặt chân .
Cuối cùng, một cụ già bảo thanh niên lanh lợi nhất miêu tả.
Qua lời kể của , lớn đều chấn động, trong mắt đầy vẻ khó tin.
Tác phẩm "Sơn Thần" của vì quá sống động và gây chấn động nên đoạt giải quán quân trong cuộc thi hội họa cấp tỉnh.
Có đề xuất như , cả nhóm lập tức hùng hổ kéo đến nhà thôn trưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-505-roi-di.html.]
Tuyết Giao cũng hiểu chuyện, nó cọ Tinh Tinh một cái bò trong l.ồ.ng sắt, yên lặng đó.
Những khác cũng tranh xem, vị trưởng bối cao niên nhất hắng giọng một tiếng, thôn trưởng lập tức sai mang điện thoại đến cho các cụ.
Người dân trong thôn từ nhỏ lớn lên cùng những câu chuyện về Sơn Thần, nay tin , ai nấy đều nôn nóng theo tới nhà thôn trưởng.
Nhiều lớn túm lấy bọn trẻ hỏi dồn, rốt cuộc Sơn Thần trông như thế nào.
Mọi thứ chuẩn sẵn sàng, chỉ chờ Tuyết Giao – nhân vật chính – bước l.ồ.ng sắt là trực thăng thể cất cánh.
Tuy nhiên, lớn cạnh bé lập tức giật lấy điện thoại, mấy cái đầu chụm soi mói từng chút một.
Tinh Tinh ôm lấy đầu Tuyết Giao, chỉ l.ồ.ng sắt, dùng giọng sữa non nớt chuyện với nó.
Nhiệt độ Sơn Thần lạnh, nhưng lúc họ cảm thấy ấm áp tận tâm can.
Trực thăng cất cánh, chiếc l.ồ.ng sắt treo lơ lửng cũng dần bay lên cao.
Qua khe hở của l.ồ.ng sắt, Tuyết Giao thung lũng và ngôi làng lung linh ánh đèn dần xa khuất, thầm lời vĩnh biệt.
"Trông chẳng giống rắn tí nào cả, Sơn Thần uy phong lắm, Ngài một phát là nâng A Vũ với Lý T.ử lên khỏi mặt nước luôn."
Đám trẻ phấn khích líu lo mỗi đứa một câu, thôn trưởng quát một tiếng "im lặng" lũ nhỏ mới chịu bình tĩnh .
Lúc đó trời bắt đầu sẩm tối, nên thể rõ hình dáng thật sự của con rắn khổng lồ trong ảnh, nhưng thể thấy rõ một bóng đen khổng lồ nước, vài chỗ còn thấy vảy nó phản chiếu ánh sáng trắng lấp lánh.
"Cháu...
cháu...
cháu chụp ảnh ."
"Nhanh, nhanh lên...
cho chú xem nào."
"To lắm, Sơn Thần còn to hơn cả nhà , sông là hình của Ngài thôi."
Cảnh tượng khiến những khác tặc lưỡi kinh ngạc, cô bé thực sự quá phi thường.
Tấm ảnh đó lẽ chụp tình cờ trong lúc hoảng loạn, khúc sông rộng, đứa trẻ đuối nước đang vùng vẫy, cách đó xa nước, một bóng đen khổng lồ đang dần tiến gần.
Người quát là bố của bé, sở dĩ ông vội vàng như vì cũng là đầu tiên thấy diện mạo Sơn Thần.
Chuyện cứ thế lan truyền từ sang khác, chỉ trong chốc lát, cả thôn đều mấy đứa nhỏ nghịch ngợm đuối nước ngoài bờ sông Sơn Thần cứu mạng, thậm chí chúng còn thấy cả hình dáng của Ngài.
"Xì xì..."
Đợi Tuyết Giao l.ồ.ng xong, con Bạch Lang ở đằng xa cũng lững thững tiến , xuống bên cạnh Tinh Tinh, cái đuôi lớn cuộn quanh chân cô bé, nghiêng đầu cọ nhỏ nhắn.
"Cái miệng Ngài thể nuốt chửng mấy đứa như cháu luôn."
"Toàn trắng muốt, vô cùng."
Lão Thủ trưởng và những khác Tuyết Giao đại bạch lang, đó sang các ông bố và sư phụ của cô bé.
"Là Sơn Thần, chắc chắn là Sơn Thần, Ngài hiện linh để bảo vệ con cháu chúng ."
Đám trẻ nghịch ngợm tranh kể.
Một đứa trẻ dùng tay cố gắng dấu kích cỡ lớn nhất thể.
"Của tao, thằng ranh mau đưa điện thoại cho tao!"
Đáng tiếc là trong ảnh chỉ một mảng bóng tối trong lòng sông, chụp cảnh nó trồi lên khỏi mặt nước.
Lúc cầm điện thoại, chính thôn trưởng cũng liếc một cái, tim khỏi chấn động.
Trời tối đen , trực thăng giữa làn sương mù dày đặc vốn chẳng thể phân định phương hướng, nếu Tiểu Bạch Bạch và Kỷ Uyên, e là lạc đường từ lâu.
Trong sương mù, chỉ khi đến thật gần mới thể thấy ngọn núi tuyết ẩn hiện, một màu trắng xóa của tuyết hòa cùng sương trắng, mờ ảo rõ.
Sự xuất hiện đột ngột của trực thăng phá vỡ bầu khí tĩnh lặng núi tuyết.
Những loài động vật sinh sống nơi đây khẽ vểnh tai, cảnh giác vị khách mời mà đến bầu trời.