Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 511: Tuyết Giao đến thung lũng

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:40:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hươu chằm chằm cô bé mặt vài , còn ghé mũi gần hít hà.

 

Chú hươu con bên cạnh nhảy nhót tung tăng, bước đôi chân thon dài tới ngửi tay Tinh Tinh, ngửi đến quả táo trong tay cô bé.

 

Dường như ngửi thấy mùi thơm ngon, nó liền há miệng gặm lấy gặm để.

 

Tinh Tinh chẳng dám để hươu con gặm sạch, cô bé ôm c.h.ặ.t hổ con, dùng đôi tay nhỏ bé bẻ đôi quả táo lớn thành hai nửa.

 

Đặt táo xuống đất cho hai con hươu ăn, Tinh Tinh ấn nhẹ cho hươu xuống.

 

Hươu ăn táo ngoan ngoãn theo lực của cô bé, thế là sữa của hươu con "trộm" mất.

 

Dĩ nhiên chú hươu nhỏ bắt đầu ăn cỏ, chỉ là cai sữa , lúc đang mải mê với quả táo ngọt lịm nên chẳng thèm để tâm đến việc khẩu phần ăn lấy mất.

 

Chú hổ con yếu ớt, Tinh Tinh cẩn thận đặt nó gần, lẽ vì quá đói, ngửi thấy mùi sữa nó vội vã ngậm lấy b.ú chùn chụt.

 

Tuy lực b.ú còn yếu nhưng ít cũng cái bỏ bụng.

 

Tinh Tinh xổm một bên quan sát nó ăn, thấy hươu ăn xong táo, cô bé lấy một quả chuối.

 

Khi thấy Tuyết Giao, An Thanh đang gồng bỗng chốc thả lỏng hẳn .

 

"Tạm biệt hươu nhé, cái cho bạn , đây là quả chuối cuối cùng của Tinh Tinh đấy."

 

"Xào xạc...

 

xào xạc..."

 

"Hổ nhỏ ơi, bạn nhanh khỏe nhé.

 

Đợi bạn mở mắt , Tinh Tinh sẽ đưa bạn chơi khắp nơi."

 

Dù nguy hiểm qua nhưng bầy sói vẫn lơi lỏng cảnh giác, bởi khí thế của Tuyết Giao quá đỗi mạnh mẽ, khiến Lang Vương cảm thấy vô cùng khó chịu.

 

Cô bé tặng quả chuối cuối cùng cho hươu con bế hổ nhỏ rời .

 

trêu chọc ai, đắc tội với ai chứ?

 

Hổ con khi ăn no, thở mạnh mẽ hơn vài phần.

 

"Quen đấy." Kỷ Uyên vỗ nhẹ Lang Vương.

 

Tinh Tinh lách qua đôi chân của , thấy Tuyết Giao liền mắt sáng rực lên.

 

Quả nhiên, vài giây , một cái đầu rắn trắng khổng lồ nhô từ cửa thung lũng.

 

Trong lúc Tinh Tinh cho hổ con b.ú sữa, thỉnh thoảng vài chú hươu khác trong đàn cũng gần ngửi ngửi cô bé, hề sợ hãi bài xích, dường như coi cô là một thành viên trong đàn.

 

Tiểu Bạch Bạch "oắng oắng" từ chối, đồng thời liếc xéo Tô Diên một cái.

 

Tuyết Giao vui vẻ dẫn Tinh Tinh trườn sâu trong thung lũng.

 

Chú hổ nhỏ ăn chậm và ít, chừng hai mươi phút , nó rên hừ hừ buông khuôn miệng hồng hào .

 

Các ông bố cùng lúc tiến lên che chắn cho Tinh Tinh ở phía .

 

Kỷ Uyên đón lấy nhóc tì từ tay cô bé, thì thoáng khựng .

 

Đứa trẻ từ xa vẫy tay chào tạm biệt hươu , cùng sư phụ và các ba rời .

 

Tinh Tinh cũng hì hục tắm cho Tiểu Bạch Bạch.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Thân hình đồ sộ của Tuyết Giao tùy ý bãi cỏ, lười biếng thè lưỡi rắn, thỉnh thoảng mở mắt họ một cái.

 

Hai con hươu cô bé rời , thậm chí còn đuổi theo một đoạn, nhưng khi thấy Kỷ Uyên và những khác, loài hươu vốn nhút nhát và cảnh giác theo nữa.

 

"Hì hì..." Tiếng sữa ngọt ngào vang lên trong thung lũng, Tinh Tinh phồng má vỗ nhẹ đầu bạch lang.

 

"Không , chúng chăm sóc cẩn thận, nó sẽ sống sót thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-511-tuyet-giao-den-thung-lung.html.]

 

Giáo sư Vân cũng nghĩ ngợi nhiều, ông nghiên cứu sinh vật nhiều năm nên đời những sở hữu sức hút kỳ lạ đối với ch.ó mèo.

 

"Nhận ." Kỷ Uyên khẽ nheo mắt, khẳng định chắc nịch.

 

Tô Diên: "........." Tiếng kêu của hổ con còn yếu hơn cả mèo con, mà xót xa.

 

"Cảm ơn chị hươu nhé, Tinh Tinh đây, tạm biệt~"

 

Chỉ là kịp tới gần cửa thung lũng, Lang Vương bỗng hạ thấp , đôi mắt hung bạo chằm chằm bên trong, nhe răng chuẩn chiến đấu.

 

Vào đến thung lũng, chậm rãi Tuyết Giao, thấy tiếng trong trẻo vang lên từ phía , tâm trạng Kỷ Uyên và Mục Thâm cũng trở nên vui vẻ theo.

 

lúc Lang Vương định dẫn bầy sói chủ động tấn công, Kỷ Uyên đột ngột ngăn .

 

Bầy sói hình thành một vòng bảo vệ ngoài cùng, những lớn che chở cho Tinh Tinh ở vòng trong.

 

"Hồ...

 

hóa là cái gã ." Tiểu hươu tinh nghịch chớp chớp đôi mắt tròn xoe, tới bên cạnh Tinh Tinh cọ nhẹ, tỏ vẻ thiện.

 

"Tuyết Giao ơi, bạn tìm nhà ?" Đoàn T.ử xoa đầu hươu , nó liền nghiêng đầu vẻ hưởng thụ húc húc tay cô bé.

 

Sau đó cô bé chạy lạch bạch tới, cái đầu lớn của Tuyết Giao khẽ cọ cô bé cuộn nhấc bổng cô lên lưng.

 

"Thật thể tin nổi, Tinh Tinh cứ như tinh linh của rừng già , lũ động vật dường như đều thích con bé."

 

"Đừng gấp." Trong lòng một dự đoán.

 

Lang Vương càng thêm căng thẳng, nó gặp một đối thủ cực mạnh.

 

Anh vuốt mái tóc chống nạnh: "Này cái con ch.ó , ánh mắt đó là ý gì?

 

Không tắm cho thì tưởng ham lắm chắc?

 

Ngươi tự cái diện tích của xem, rộng và béo thế !

 

Quay trở thung lũng, bao gồm cả giáo sư Vân, ngoại trừ Kỷ Uyên, tất cả đều dắt bầy sói bờ suối, trong làn nước mát lạnh để tắm cho lũ sói săn về, bộ lông dính đầy m.á.u."

 

"Tiểu Bạch Bạch đừng lộn xộn, quần áo Tinh Tinh ướt hết ." Tinh Tinh vốn luôn quan tâm đến hổ nhỏ lúc mới thở phào, cô bé sờ cơ thể ấm dần lên của nhóc tì, thì thầm trò chuyện với nó bằng giọng sữa ngọt ngào.

 

Các con sói khác cũng theo Lang Vương chuẩn tư thế tấn công.

 

Tiểu Bạch Bạch hừ lạnh một tiếng, ánh mắt khó chịu con rắn lớn cướp mất Tinh Tinh.

 

Đây là một chú hổ trắng, nhưng trắng , đỉnh tai một ít lông tơ màu vàng, những chỗ khác là lớp lông trắng thưa thớt.

 

Bế chú hổ nhỏ đang rên rỉ, Tinh Tinh vẫn quên lễ phép chào tạm biệt hươu và hươu con.

 

Tiếng trườn của loài bò sát vang lên, thần sắc Lang Vương càng thêm cảnh giác.

 

Kỷ Uyên nheo mắt, tiến lên phía che chắn cho Tinh Tinh ở lưng.

 

"Trong thung lũng thứ gì đó lẻn ."

 

"Nằm xuống, là Tinh Tinh tắm cho ngươi nữa , để ba Tô Diên tắm cho ngươi đấy." Những khác cũng ngoại lệ.

 

Họ hội quân với bầy sói, chứng kiến một màn săn bắt tập thể đầy nhiệt huyết mới trở về thung lũng.

 

"Con bé lớn lên ở đây từ nhỏ, nhạy cảm với cảm xúc của động vật.

 

Có những vốn thể chất đặc biệt, Tinh Tinh lẽ thuộc nhóm đó." Chỉ là trường hợp như Tinh Tinh, đến cả dã thú cũng thu hút một cách kỳ lạ thế thì ông mới thấy đầu.

 

"Nhìn mấy con sói khác xem, đều dài thanh thoát, còn ngươi , chỉ thấy phát triển chiều ngang, ngươi tự ti ?"

 

"Oắng oắng..." Tiểu Bạch Bạch lập tức hướng về phía Tô Diên mà sủa nhặng lên.

 

Ánh mắt hằn học phối hợp với tiếng kêu , chắc chắn là đang c.h.ử.i .

 

 

Loading...