Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 515: Muốn đi ngắm biển
Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:40:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Diên: "..."
Khụ...
cái qua thì rõ ràng là con gái ôm c.h.ặ.t Giang Cẩm Thành buông.
kệ , dù T.ử T.ử nhà bao giờ sai, chắc chắn là do thằng nhóc Giang Cẩm Thành chiếm tiện nghi của bé con nhà nên mới thế.
Giang Cẩm Thành cảm thấy cổ đau, khẽ nhíu mày mở mắt , liền bắt gặp ngay ánh mắt hung dữ của Tô Diên.
Cậu bé ngơ ngác: "???" Đã xảy chuyện gì ?
Tô Diên lườm một cái: "Ngủ phòng mà ngủ?"
Giang Cẩm Thành chớp mắt, nhỏ giọng đáp: "Cháu bế em gái xa đến thế ạ."
Tô Diên nghẹn lời: "Được , về phòng ngủ , đừng đây để cảm lạnh." Chiếc chăn nhỏ hai đứa sớm lăn mất .
"Biển lớn lắm, là nước thôi, bên trong nhiều động vật biển nữa.
biển thì học bơi, nếu sẽ xuống biển chơi .
Biển cũng , xanh ngắt như bầu trời lúc mây ."
"Em thích chứ ạ."
Tinh Tinh tò mò hỏi han đủ thứ.
Kỷ Uyên xuống nắn nắn bàn tay nhỏ của Tinh Tinh đang ôm Giang Cẩm Thành, nhẹ nhàng gỡ những ngón tay mềm mại múp míp của nhóc con .
Vừa mới nghĩ thế, Mục Thâm ném cho một ánh mắt sắc lẹm.
Tinh Tinh dừng chiếc xe nhỏ đang chuyển động chậm chạp , bước ôm lấy đôi chân dài của Mục Thâm, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ quyến luyến.
"Đợi ba sắp xếp xong xuôi sẽ đưa con biển ngắm cảnh.
Tiện thể con vẫn đến xem hòn đảo mà ba tặng con mà."
Tinh Tinh giống như ngôi sáng giữa các vì , xuất hiện bao nhiêu vây quanh ngắm.
Giang Cẩm Thành: "..."
Cánh tay em gái vẫn đang ôm c.h.ặ.t cổ kìa.
Nhóc Đoàn T.ử tháo chiếc kính râm nhỏ mắt xuống, hào phóng vỗ vỗ vị trí ghế phụ bên cạnh .
Trên đường qua nên Tinh Tinh lái xe khá chậm.
"Tinh Tinh thích xe nhỏ ?"
Giang Cẩm Thành ôn tồn hỏi, nhóc Đoàn T.ử đeo kính râm , tập trung cao độ lái xe.
Cảm giác cứ ngửa cổ lên thế chút khó chịu.
Người đó thầm nghĩ, là mua du thuyền nhỉ?
tiêu một khoản tiền lớn như thì báo cáo với ba mới .
Cậu nhóc tuy lớn hơn Tinh Tinh vài tuổi, vóc dáng cũng cao hơn một chút, nhưng dù vẫn là một đứa trẻ.
Tuy nét bầu bĩnh mặt nhiều bằng Tinh Tinh nhưng trông vẫn khôi ngô, đáng yêu.
Màn xuất hiện của nhóc Đoàn T.ử như nhạc nền kèm, cô bé cố ý giữ khuôn mặt bầu bĩnh nghiêm nghị, trông oai phong vô cùng.
Kỷ Uyên mỉm : "Ừ, tạm biệt con."
Ba Mục Thâm tặng cô bé một hòn đảo, nhưng cô bé vẫn biển nào.
Bình thường mặt ngoài, Giang Cẩm Thành thích giả vờ "ông cụ non", nhưng rằng, càng như thế thì trong mắt càng đáng yêu hơn.
Cậu Tinh Tinh đáp: "Không phiền ạ."
Tuần Tinh Tinh thuộc về Mục Thâm.
Tinh Tinh tự tưởng tượng một chút "oa" lên một tiếng kinh ngạc.
Bàn tay nhỏ nhắn nắm thành nắm đ.ấ.m, túm c.h.ặ.t lấy hai ngón tay thon dài của Kỷ Uyên chịu buông, thỉnh thoảng cái miệng nhỏ hồng hồng còn chép chép vài cái.
Chỉ một lát , đôi tay vốn đang ôm cổ Giang Cẩm Thành của Tinh Tinh chuyển sang nắm lấy ngón tay của Kỷ Uyên.
"Tinh Tinh xem thử lắm ạ."
Giang Cẩm Thành chậm rãi "ồ" một tiếng: "Chú ơi, cháu ngoài ạ?"
"Ba ơi ba ơi, Tinh Tinh đến nè."
" Tinh Tinh ba cái xe mà, mua nhiều quá sẽ lãng phí lắm.
Lãng phí là bé ngoan ."
"Con xem biển ?"
Sau khi suy nghĩ, Giang Cẩm Thành ngập ngừng hỏi: "Vậy em du thuyền ?
Loại tàu thể lái giữa đại dương ."
Giang Cẩm Thành lập tức tỏ vẻ tiếc nuối: "Dạ."
"Cháu chú ạ, cháu về đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-515-muon-di-ngam-bien.html.]
Chào các chú ạ."
Giang Cẩm Thành lúc khôi phục vẻ trầm , ngoan ngoãn gật đầu.
Hôm nay là một ngày vui vẻ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nhóc Đoàn T.ử lắc đầu liên tục: "Không , .
Tinh Tinh xe , đừng tốn tiền mua xe cho Tinh Tinh nữa."
"Cẩm Thành Ca Ca mau đến đây, Tinh Tinh đưa chơi."
"Trông giống tiền mua du thuyền lắm ?"
"Về thôi, bà ngoại và đang đợi con đấy."
Đây là đầu tiên lái chiếc xe ba tặng chơi, Tinh Tinh từ lúc đầu còn dè dặt, đó nhập cuộc, khuôn mặt trắng trẻo đáng yêu tràn đầy sự hưng phấn.
"Biển trông như thế nào ạ?"
Thế nhưng chỉ một lát , cái vẻ oai phong phá vỡ.
Phía vang lên giọng trầm thấp, hai đứa nhỏ cùng lúc đầu thì thấy Mục Thâm đến phía chiếc xe điện nhỏ, hơn nữa còn hết cuộc đối thoại của hai đứa trẻ.
"Ừ, ba , đừng lo lắng."
Lái xe một vòng, cô bé gặp Giang Cẩm Thành cũng đang tập thể d.ụ.c cùng ông bà ngoại.
Tinh Tinh vui vẻ chào hỏi hai lớn và cho mấy viên kẹo.
Cậu còn một mỏ khoáng sản do ba tặng, thứ đó đáng giá.
Giang Cẩm Thành thầm tính toán tiền tiêu vặt của , chắc là đủ mua một chiếc du thuyền.
Cùng là giọng non nớt, nhưng lời Tinh Tinh thì vui tươi thơm mùi sữa, còn vô cùng nghiêm túc.
Phía chiếc xe nhỏ là một con sói trắng tuyết oai phong lẫm liệt, bên cạnh là vài trai trẻ tuấn tú với những phong cách khác .
Lúc , khóe miệng Giang Cẩm Thành kìm mà nhếch lên.
Nghĩ đến việc hôm nay ngủ cạnh cô em gái thơm tho, bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn.
Lòng Mục Thâm ấm áp lạ thường, đặt bàn tay lên má Tinh Tinh, nhóc Đoàn T.ử liền nheo mắt cọ cọ tay .
Giang Cẩm Thành tia hy vọng lấp lánh trong đôi mắt xinh của cô bé, trông , kìm giúp cô thực hiện nguyện vọng đó.
Nhóc Đoàn T.ử lắc lư cái đầu : "Đây là xe ba An Thanh tặng Tinh Tinh đó.
Tinh Tinh giờ ba cái xe nhỏ , là một phú bà nhỏ đấy nha.
cái xe to đợi Tinh Tinh lớn lên mới lái ."
Tô Diên cũng thấy muộn phiền, là gọi Đoàn T.ử dậy nhỉ?
Cậu nhớ ba mỗi khi tặng đồ cho đều thích tặng du thuyền, hòn đảo hoặc lâu đài gì đó.
"Ba ơi, khi nào ba rảnh chúng cùng nhé, ba đừng việc mệt quá."
Gương mặt Giang Cẩm Thành đầy vẻ nghiêm túc: "Em tiền mà."
Ánh mắt Mục Thâm trầm xuống, công việc thể quan trọng bằng con gái chứ.
Kỷ Uyên nhẹ nhàng xoa mái tóc bù xù của Giang Cẩm Thành.
Mục Thâm và những khác đang chạy bộ, còn Tinh Tinh lái chiếc xe nhỏ đuổi theo .
"Vậy cũng thể tặng em một cái."
Buổi sáng thức dậy, cô bé đeo dây dắt cho Tiểu Bạch Bạch, chiếc xe đồ chơi mà ba An Thanh tặng.
Tinh Tinh đeo thêm chiếc kính râm nhỏ cực ngầu, lái xe ngoài hóng gió.
Do đè lên mặt khi ngủ nên giờ đây phía bên trái mặt Giang Cẩm Thành đầy những vết đỏ.
Từ bao giờ đến lượt nhóc con nhà tới đây nịnh đầm thế ?
Mục Thâm tiễn nhóc đến cửa, Giang Cẩm Thành xỏ giày, nghiêm túc chào tạm biệt mới trở về nhà .
Giang Cẩm Thành cũng ngần ngại, bước tới xuống yên lặng.
Giang Cẩm Thành sắp xếp xong cặp sách của , tiện tay dọn luôn cả cặp cho Tinh Tinh mới đĩnh đạc rời .
Tinh Tinh ngượng ngùng mân mê ngón tay: "Tinh Tinh cũng xem lắm, nhưng ba bận lắm, phiền ba việc ạ."
Đứa nhỏ ba Mục Thâm bận, đôi khi để thời gian ở bên , ba thêm giờ từ đó lâu, thức khuya đến tận muộn, cô bé thương ba lắm.
Giang Cẩm Thành thầm nghĩ, nếu em thích thì thực cũng thể mua cho em một cái.
Giang Cẩm Thành: "..."
Hu hu...
các chú đều thiện chút nào, mỗi ngày chỉ thể tiêu chút tiền lẻ mua đồ ăn vặt cho Tinh Tinh, thật chẳng chút cảm giác thành tựu nào cả.
Vừa mới mua máy tính, đây dùng điện thoại để gõ chữ, hôm nay dùng máy tính quen lắm nên tốc độ chậm.
sẽ cố gắng quen, hy vọng tốc độ sẽ nhanh hơn.
Hôm nay tạm thời cập nhật hai chương, ngày mai em họ nhập học , đưa em siêu thị sắm đồ.