Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 540: Tìm ba
Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:41:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phi ngựa thảo nguyên vài vòng, Tinh Tinh và Tô Diên trực tiếp phi thẳng về.
"Lại đây, ba bế con xuống."
Tô Diên xuống ngựa dang tay , Đoàn T.ử nhỏ liền nhào thẳng lòng , khuôn mặt vẫn còn vương nét phấn khích.
Lúc nãy ba đưa cô phi ngựa quá ngầu luôn.
"Con thích ?
Sau cưỡi ngựa cứ gọi ba, nhưng giờ ba con ngủ trưa một lát."
Nói đoạn ngáp một cái, hôm nay thực sự dậy quá sớm.
"Ba vất vả , ba mau ngủ ạ."
Nhóc con liền hôn chụt lên mặt , đòi bế nữa.
Cô bé ôm lấy đầu ngựa trắng cọ cọ: "Bạn mau về nhé, Tinh Tinh tìm bạn chơi nha."
Đến bể bơi, đạo diễn yêu cầu các ông bố một bộ đồ chống nước.
Nhóc con tháo băng bịt mắt, ngước mặt Tô Diên, vui sướng nhảy tẫng lên hai cái.
Rồi cô bé bịt mắt thương tiếc, tiếp tục lúi húi lao về phía .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Một giấc ngủ dậy, Tô Diên vươn vai sảng khoái.
Nghe tin cùng con chơi trò chơi, lười biếng liếc nhân viên công tác một cái.
"Tâm địa đạo diễn quá hiểm độc."
Vương Khải xót xa thôi, hận thể cho nhóc con đang ở đây.
Đạo diễn sợ Tô Diên giở trò gì đó nên vội vã cầm loa hét lớn, mắt chằm chằm lườm .
"Hí hí..."
Vương An An thỏ thẻ trả lời: "Tớ là An An."
Rất nhanh, đám trẻ đưa xa năm mươi mét.
Đối diện các bé là các ông bố, nhưng trong quá trình bịt mắt liệu tìm đúng ba thì đúng là khó .
Tinh Tinh ôm lấy đùi Thẩm Dương Vũ, Tô Diên cảm thấy trái tim như tan vỡ.
Rồi thấy nhóc con ôm lấy và so sánh một hồi.
Sau đó cô bé ôm chầm lấy Tô Diên, mới ôm một lát, mặt nhóc con nở nụ , giọng vang dội: "Ba ơi!"
Anh ngủ một mạch đến chiều.
Đối với , ngoại trừ Tinh Tinh và đồ ăn, gì quan trọng hơn giấc ngủ.
"Bạn là ai thế?"
Thẩm Dương Vũ đầy vẻ thể tin nổi: "Sao vẫn ở đây, rõ ràng chạy lâu lắm mà!"
Thế hai cô bé nắm tay , cùng mò tiến về phía các ông bố.
Tinh Tinh hôn , hai cha con vui vẻ thấy rõ, trong mắt như chứa đầy ánh sáng, khung cảnh khiến thể rời mắt.
Tinh Tinh dắt tay ba về phía biệt thự, những khác cũng .
Tôn Diệu Uy và Vương Khải đưa bọn trẻ về bằng xe tham quan.
Tôn Nam: "........."
Giọng lúc ngủ dậy của Tô Diên thực sự quyến rũ, nhân viên công tác hỏi chuyện đỏ bừng cả mặt, mấu chốt đối phương còn là nam giới.
Tinh Tinh: "...
Con bảo mà, sờ chẳng giống dáng của ba chút nào."
Sau một hồi sờ soạng lẫn , hai cô bé đột nhiên ôm chầm lấy .
Anh phim thầm ôm n.g.ự.c, xong , Tinh Tinh giỏi giang mà ngọt ngào quá, thầy Tô đúng là hạnh phúc thật đấy.
Cái dáng vẻ cũng khiến ít bật .
Các ông bố chuyện để gợi ý, lũ trẻ chỉ thể tự mò.
Vương An An một hồi thì lọt sang phía Tinh Tinh, hai đứa nhỏ lập tức đụng trúng .
Lần là sự hổ thẹn khó hiểu, thực là do đạo diễn cho .
"Được , Tinh Tinh thể tháo bịt mắt ."
Cô bé vô cùng vui sướng.
"Các ông bố xin hãy giữ yên lặng, chuyện."
Đợi Tô Diên chuẩn xong, Tinh Tinh dắt tay , hai cha con tâm trạng đều về phía bể bơi.
Trò chơi bắt đầu, mấy đứa nhỏ bịt mắt bắt đầu tiến về phía .
"Tinh Tinh chắc ?"
Chỉ một đoạn ngắn, vị trí của lũ trẻ bắt đầu lệch dần.
Tinh Tinh chạy phòng, thấy ba thức dậy liền hì hục leo lên giường lăn một vòng trong lòng .
Vương An An còn tưởng đến chỗ ba, nụ hé môi thấy tiếng Tinh Tinh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-540-tim-ba.html.]
"Xong , chúng thôi ba."
"Ba mau rửa mặt chải đầu , ở đây cứ để Tinh Tinh."
"Ha ha ha..." Mọi những cảm thông mà còn khoái chí hơn.
Tô Diên chào hỏi họ một tiếng thẳng về phòng ngủ.
Ở phía bên , Thẩm Hoán một hồi thì lọt ngoài phạm vi đạo diễn quy định, nhân viên đưa chỗ cũ, vài bước chạy ngoài.
Trong đó Tôn Nam là "siêu" nhất, chạy một hồi lệch sang bên trái, đó thần kỳ vòng ngược trở , mà vẫn kiên trì tin rằng đang chạy đường thẳng.
Tô Diên kéo kéo bộ đồ chống nước màu xanh , liếc bốn chiếc ghế đặt sát bờ biển cách đó xa, nheo mắt đầy nghi hoặc về phía đạo diễn.
Tô Diên ha hả, vòng tay ôm lấy cái m.ô.n.g tròn lẳn của Đoàn Tử, tung chăn bước xuống giường. bé con dang rộng hai cánh tay nhỏ xíu đòi tự xuống đất.
Mấy ông bố bên cạnh thấy cảnh đều khỏi ghen tị đỏ mắt.
Vừa chuyện, cái đầu xù lông nhỏ nhắn của Tinh Tinh rúc rúc, cọ cọ cổ ba.
Hai cô bé đồng thanh thở dài một tiếng.
"Đoàn T.ử nhà ba là giỏi nhất, nhất đời luôn."
Vương An An tiu nghỉu: "Em cũng cứ ngỡ là sờ trúng ba chứ."
"Hì hì...
Tinh Tinh tìm thấy ba nhé~"
"Trò chơi gì thế ạ?"
Đoàn T.ử gật đầu chắc nịch: "Dạ , đúng là ba của Tinh Tinh ."
Bất ngờ ập đến quá đỗi đột ngột.
Dù phương hướng lệch, nhưng một hồi loay hoay, cuối cùng bé cũng tới nơi.
"Đây mới là ba!"
Nói , Đoàn T.ử giường, miệng ngân nga câu hát nhỏ, tay thoăn thoắt gấp gọn chăn màn.
Làm xong, bé còn vỗ vỗ lên chiếc chăn nhỏ gấp vuông vức, xoay nở một nụ ngọt ngào với chú phim.
Bạch mã khẽ hí lên một tiếng, cái đầu nhẹ nhàng dụi dụi cô bé.
Chờ huấn luyện tháo yên lưng xuống, nó liền thong thả rời .
"Chạy sai hướng mất ."
Sau khi xong câu từ lắp bắp, bé nhận ngay một cái ghét bỏ từ Tô Diên, khiến khuôn mặt vốn đỏ càng thêm đỏ bừng.
Vương Khải thì hồi hộp dõi theo con gái vẫn đang mò mẫm.
Cô bé Vương An An hiển nhiên còn căng thẳng hơn, đặc biệt là khi thấy Tinh Tinh tìm ba, bé bắt đầu cuống quýt, túm ngay lấy Tôn Diệu Uy đang gần đó nhất.
"Con...
con ạ."
Suýt chút nữa thì bé tưởng nhận nhầm ba chứ.
Đẩy Ba Tô Diên phòng vệ sinh, Đoàn T.ử vỗ vỗ l.ồ.ng n.g.ự.c nhỏ, dáng một bà quản gia nhí thực thụ.
"Cái là định b.ắ.n tụi xuống biển đây mà."
Vị đạo diễn bụng "hiểm độc" bụng giải thích cho họ:
"Bây giờ, các ông bố về phía .
Các bé lát nữa sẽ bịt mắt, bắt đầu chạy từ vị trí cách đây 5 m để tìm ba .
Ai tìm đúng sẽ phạt, còn nếu tìm sai, các ông bố sẽ trải nghiệm cảm giác ' bay' giữa trung."
Tô Diên sướng rơn, bế bổng Đoàn T.ử lên thơm "chụt" hai cái đôi má trắng hồng mềm mại của bé.
"Có...
ba ạ?"
Tiếng hỏi khe khẽ đầy vẻ chắc chắn, còn mang theo cả sự run rẩy.
Cuối cùng, một cái đầu đ.â.m sầm nhân viên công tác, tiếng rộ lên khắp nơi.
Tôn Diệu Uy chỉ ôm mặt, đứa con trai ngốc nghếch của thật là...
Tô Diên: "..."
"Ba dậy thôi, chú đạo diễn bảo tụi chỗ hồ bơi đó."
Tôn Nam ngơ ngác cả mặt.
Nhân viên công tác tháo bịt mắt cho bé, chỉ tay về phía đối diện.
"Tay...
đưa tay cho An An sờ một chút."
Đạo diễn bảo chuyện, nhưng các động tác khác thì vẫn thể phối hợp với bọn trẻ.
Tôn Diệu Uy đưa tay .
Lòng bàn tay nhỏ xíu của cô bé đặt trong bàn tay lớn của Tôn Diệu Uy tạo nên một sự tương phản rõ rệt.