Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 553: Mua rượu
Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:42:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đang ở khu phố thương mại ạ.
Con bé lừa em mua kem cùng Giang Cẩm Thành chuồn mất tiêu."
"Đi gì?"
Mục An ấp úng.
"Hửm?"
Chỉ một tiếng "Hửm" của Mục Thâm khiến Mục An sợ hãi mà khai thật.
"Anh , chẳng sắp đến sinh nhật .
Tinh Tinh chắc là cho bất ngờ nên mới lén mua quà đấy.
con bé mua cái gì thì em thật sự thể , thì nhóc con sẽ giận em mất."
Đầu dây bên im lặng một hồi, khiến Mục An tim đập chân run.
Mãi một lúc mới thấy tiếng .
"Được , chú về , sẽ cho theo bọn trẻ."
Nghe giọng vẻ đang vui vẻ thì .
Mục Thâm sắp xếp kiểm tra camera giám sát ở khu phố thương mại.
Nhìn thấy hai đứa nhỏ một tiệm bánh kem, đôi mắt đó ánh lên ý .
Tinh Tinh chủ động nắm tay Giang Cẩm Thành, hai đứa nhỏ cùng về phía cửa hàng KFC.
Chủ tiệm: "..."
Đợi đến khi đèn giao thông chuyển sang màu xanh, mới nắm tay Tinh Tinh, ngó hai bên chắc chắn xe mới dẫn cô bé bước lên vạch kẻ đường.
Người đó xổm xuống hai đứa trẻ, nhịn hỏi.
Chuyện rốt cuộc nên báo cho ông chủ đây.
Chủ tiệm bật : "Được thôi, nhưng học bánh với sư phụ là đóng học phí đấy nhé."
Lý Ngạn vội vàng xuống sắp xếp, tìm hai thủ nhất trong đội vệ sĩ theo bảo vệ.
Người đàn ông đeo găng tay, cẩn thận lấy một chiếc hộp: "Đây là chai Lafite năm 2018..."
Khả năng học hỏi của Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành đều mạnh, đặc biệt là Giang Cẩm Thành, dù cũng từng cùng Tần Bác Khanh ít thứ nên bắt nhịp nhanh.
Tinh Tinh lắc đầu: "Không ạ, Tinh Tinh và nhớ đường về nhà mà.
Chúng cháu tự ngoài mua đồ thôi."
"Tìm hai thủ khá một chút theo sát, đừng để phát hiện."
Giang Cẩm Thành cảnh giác: "Không ."
" đấy, bên trong rượu vang cao cấp, chúng chỉ cho sướng mắt thôi."
"Cút."
"Thẻ đây, bao nhiêu cứ quẹt tùy ý." Giang Cẩm Thành trực tiếp đưa thẻ của .
Thế là, mấy vệ sĩ áo đen lập tức tìm một cửa hàng cao cấp tên Mục Thâm để trưng dụng tạm thời, bên trong bày biện đủ loại danh t.ửu thế giới.
Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành khi cảm ơn xong liền về phía nơi họ chỉ.
Giang Cẩm Thành dùng ánh mắt nhỏ bé quan sát đàn ông.
Phía bên , khi Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành tiệm bánh kem.
Rõ ràng là cùng một , nhưng ngữ khí của hai câu khác biệt.
"...
C.h.ế.t tiệt, nhỏ xíu mà phân biệt đối xử thế !"
Khi chuyện với Tinh Tinh, giọng điệu dịu dàng đến cực điểm.
Lúc chủ tiệm dẫn hai đứa trẻ đến nhờ dạy bảo, còn tưởng chủ tiệm đang đùa.
"Này, rượu đằng thật đấy, mỗi tội đắt quá."
"Cái bao nhiêu tiền ạ?"
Cậu dùng ngón tay mũm mĩm chỉ cửa hàng KFC xa, những chiếc đùi gà vàng ruộm chỉ qua ảnh thôi thấy vô cùng hấp dẫn.
"Được, nhưng cái đó ăn nhiều .
Đi, tớ đưa em mua."
"Chỉ hai đứa nhỏ mà phụ cùng ?
Nguy hiểm quá."
Nhóc con hỏi đúng ngay chủ tiệm.
Vệ sĩ theo hai đứa trẻ báo cáo tình hình cho Mục Thâm.
Dù cũng là hai đứa trẻ, nhiều thứ vẫn thể hiểu hết, thao tác cũng quá phức tạp.
Tinh Tinh nghiêm túc gật đầu.
Hai đàn ông lập tức chỉ đường cho hai đứa trẻ.
Nếu Tinh Tinh đó , thì đó sẽ giả vờ như .
"Tinh Tinh và còn là trẻ con nữa, bọn cháu tìm đường về nhà."
Thế nhưng, mỗi thứ đó giới thiệu đều giá hàng triệu tệ.
Hóa , dây giày của Giang Cẩm Thành cũng tuột.
Cô bé chỉ thể hỏi ông chủ.
"Vâng ạ, sắp đến sinh nhật bố , Tinh Tinh một chiếc bánh thật tặng bố."
Tinh Tinh đôi mắt sáng rực, lập tức chạy hỏi thăm.
"Anh ơi, chỗ bán rượu mà các ở ạ?"
Cúp điện thoại, Mục An lên xe phóng mất hút.
Giới thiệu tổng cộng năm loại rượu quý xong, đó dừng chờ Tinh Tinh lựa chọn.
Tinh Tinh đảo mắt những chai rượu , đúng là loại , giống hệt loại trong tủ rượu của bố.
Cô bạn bên cạnh vỗ vai cô : "Đứa nhỏ tiền đồ rộng mở quá mất, ha ha ha..."
Động tác vô cùng nhanh nhẹn.
"Đáng yêu quá mất thôi."
"Rõ, biến ngay đây."
Người qua đường hỏi chuyện theo bóng lưng hai đứa nhỏ rời mà mắt tròn mắt dẹt.
"Rõ!"
"Ồ, các cháu tự cẩn thận nhé."
Sau đó, hai đứa trẻ đeo tạp dề, sự hướng dẫn của thợ bánh bắt đầu bắt tay thực hiện.
"Các cháu học bánh kem ?"
Đội vệ sĩ quan sát trong bóng tối: "..."
Hai đứa trẻ dành một tiếng đồng hồ để học ở tiệm bánh, khi còn hẹn ngày mai sẽ tiếp tục , mới nắm tay rời khỏi đó.
Đi qua mấy nơi bán rượu, Tinh Tinh vẫn tìm loại rượu mà ba thích.
Đến phía bên vạch kẻ đường, cuối cùng cũng nhịn mà hỏi thăm hai đứa.
Giang Cẩm Thành giữ khuôn mặt nhỏ nghiêm nghị: "Vâng, cảm ơn chú."
Sợ dòng chen lấn Tinh Tinh, Giang Cẩm Thành kéo bé phía để che chở.
"Tinh Tinh đói ?"
"Chú ơi, Tinh Tinh thể học bánh kem ạ~"
Sau đó bé hoa cả mắt, chẳng nên chọn mẫu nào.
"Người giàu đúng là cách chơi thật."
Hơn nữa, mấy chị gái lạ mặt cứ chằm chằm hai đứa, còn chụp ảnh nữa chứ.
"Vâng."
Không ngờ hai đứa nhỏ mang đến cho một bất ngờ lớn thế .
Mục Thâm vân vê chiếc b.út máy, khóe miệng khẽ nhếch, tâm trạng thể vui vẻ hơn.
"Xong , ơi chúng thôi."
"Liệu chúng lạc nhỉ?"
Vệ sĩ đưa một nghìn tệ tay họ.
"Người lớn của các cháu ?
Không cùng ?"
"Các cháu nhỏ ơi, các cháu lạc đường ?"
"Sắp xếp bán rượu con đường chúng qua."
Mục An lập tức dày mặt hì hì: "Anh đang thầm vui sướng đúng ?"
Hai đứa trẻ chẳng gì về chuyện đó, chỉ là bộ mệt nên ghé ghế công cộng nghỉ, Giang Cẩm Thành đang đút cho cục bột nhỏ uống sữa.
Đến cả thợ bánh cũng kinh ngạc.
Người đàn ông mặt đổi sắc: "Mười nghìn."
"Loại rượu ngon nhất là loại nào ạ?"
Vừa bước , hai đứa thấy một đàn ông mặc đồng phục đang nở nụ vô cùng ôn hòa.
"Chào mừng quý khách, hai vị khách nhỏ mua gì đây?"
Dây giày tuột, Giang Cẩm Thành cúi xuống buộc cho bé, lên thì Tinh Tinh cũng xổm xuống theo.
Hai thanh niên lập tức hớn hở: "Hê, chỉ mấy câu chỉ đường mà kiếm nhiều tiền thế cơ ."
Giang Cẩm Thành lắc đầu: "Em , cứ tìm , thấy thì hỏi."
Phía bên , Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành nhanh ch.óng tìm nơi bán rượu đó.
Ông cúi xuống hai đứa trẻ ngoại hình tinh xảo, trong mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc.
Tinh Tinh gật đầu: "Đói ạ, em ăn đùi gà."
"Cẩm Thành ca ca, chúng mua rượu bây giờ?"
"Đây là tiền thù lao vất vả của các ."
Lúc băng qua vạch kẻ đường, hai đứa trẻ ngoan ngoãn bên lề đường đợi đèn xanh, đợi đèn lúc đó khá đông.
"Em gái, chúng thôi."
Sau đó, mỗi đứa cầm một cái đùi gà và một túi khoai tây chiên bước .
Cậu bé ăn, trái còn ân cần đút khoai tây chiên cho cô bé bên cạnh.
Ông chủ: "............"
Quả nhiên là do giá thấp quá, đến cả con nít cũng phát hiện điểm bất thường !
Giang Cẩm Thành nghiêm mặt, bắt đầu mặc cả.
"Đắt quá, chú bớt chút ."
Ông chủ: "⊙ω⊙"
--- Chương 554 ---
Ông chủ giật giật khóe miệng, Giang Cẩm Thành như quái vật.
cũng đúng thôi, trẻ con thì gì mấy thứ .
Gương mặt ông nhanh ch.óng treo lên nụ : "Vậy mức giá các cháu thể chấp nhận là bao nhiêu?"
Tinh Tinh ngoan ngoãn một bên để mặc Giang Cẩm Thành thể hiện, bé một lời nào.
Giang Cẩm Thành giơ một ngón tay lên, thẳng thừng: "Một trăm?"
"Phụt...
khụ khụ khụ..."
Ông chủ cái giá cho kinh hãi đến mức sặc cả nước miếng.
"Một...
một trăm?"
Ông nhịn mà phát điên, cháu c.h.é.m giá kiểu gì mà kinh hoàng thế hả.
Cục bột nhỏ ngoan ngoãn "ồ" một tiếng, sải đôi chân ngắn chạy theo sát bên Giang Cẩm Thành.
Đôi mắt tròn xoe của bé đảo qua đảo , trông vô cùng linh động.
Hai đứa trẻ lững thững về, cũng giống như lúc , khi bắt xe, Giang Cẩm Thành đều chụp biển xe và ảnh tài xế.
Ông chủ định tiến lên ngăn cản, Giang Cẩm Thành liền cảnh giác ông và rút điện thoại bấm 110.
Sau khi kết nối video, màn hình ảo xuất hiện một phụ nữ xinh mặc váy đỏ.
Tinh Tinh bĩu môi: "Không thèm gọi là ba , đó là trò chơi của trẻ con tụi con mà."
"Không thèm ."
"Sau khi về nhà con sẽ bảo gửi hai chai rượu sang."
Ánh mắt Kỷ Uyên thêm phần ý , cúi xuống cục bột nhỏ hôn "chụt" một cái lên mặt.
Giang Cẩm Thành mím môi khẽ, hai cục bột nhỏ cạnh hút sữa, ngắm các bà các nhảy múa ở quảng trường mà cũng thấy chán.
Cuối cùng, ông chỉ thể trơ mắt Giang Cẩm Thành dắt Tinh Tinh rời .
"Sư phụ~"
Câu cực kỳ khẳng định, khiến ông chủ rùng một cái, suýt nữa thì cầm chắc chai rượu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng vì sợ hãi.
Buổi tối khi về nhà, Giang Cẩm Thành gọi video cho .
Kẻ ngốc Mục Thâm: "Hắt xì..."
Cục bột nhỏ vỗ n.g.ự.c cam đoan: "Tìm mà, sư phụ cần đến đón Tinh Tinh , Tinh Tinh với Cẩm Thành đều là trẻ lớn , tự về ạ."
Đứa nhỏ mà khó nhằn thế .
"Có nhớ ba , về nhà ?"
"Biết ạ, Tinh Tinh và Cẩm Thành đều nhớ kỹ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-553-mua-ruou.html.]
"Sư phụ món trứng hấp sữa mà con thích nhất, còn cánh gà coca và thịt kho tàu nữa."
Giang Cẩm Thành ông bằng đôi mắt xanh thẳm, u uất : "Chú đúng là kẻ l.ừ.a đ.ả.o."
Đây chính là của Giang Cẩm Thành - Giang Thanh Ảnh.
Giang Cẩm Thành ôm lấy chai sữa Tinh Tinh quăng sang một bên cũng nhảy xuống, đợi bé điện thoại xong liền đưa sữa cho bé.
Người đàn ông xót xa nắm lấy tay Giang Thanh Ảnh, dịu dàng dỗ dành.
"Sư phụ, Tinh Tinh về ngay đây ạ."
Nói xong, ông run cầm cập gọi điện cho Mục Thâm, kể bộ sự việc xảy .
"Tinh Tinh chúng thôi, chú là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, tìm thì em bảo ba em gửi rượu sang cho."
Kỷ Uyên hỏi han đơn giản xem hai đứa chơi những , còn những chuyện chúng giấu diếm, đó cũng truy cứu.
Vừa thấy sắp ăn cơm, Tô Diên cũng thèm chơi nữa, cứ thế xỏ dép lê chạy sang nhà Kỷ Uyên.
Giang Cẩm Thành mặt cảm xúc: "Không ."
"Mấy loại rượu cháu giá cụ thể, nhưng ở nhà ba cháu cũng , hàng thật ít nhất cũng mấy trăm nghìn tệ, chú bán rẻ thế chắc chắn là đồ giả."
"Vâng , Cẩm Thành mau về thôi, sư phụ nấu bao nhiêu món Tinh Tinh thích, cả món thích nữa đó."
Một giọng nam vang lên, tiếp đó màn hình xuất hiện một đàn ông ngoại quốc tóc vàng mắt xanh.
"Em yêu, em thế?"
Còn thấy , cục bột nhỏ cất giọng sữa gọi vang lên, đó lạch bạch chạy bếp, ôm chầm lấy Kỷ Uyên đang nấu cơm.
"Dạ , Tinh Tinh về đây."
"Giờ sư phụ ăn , mau chỗ , sắp ăn cơm ."
Giang Cẩm Thành mới tin: "Chỉ kẻ ngốc mới bán đồ thật rẻ như thế, thì lỗ bao nhiêu tiền chứ."
"Con trai, tìm việc gì thế?"
"Đến giờ về ăn cơm , tìm đường về ?
Có cần sư phụ đón ?"
Dù chỗ rượu đều là của ông chủ cấp , một trăm thì một trăm .
Cục bột nhỏ ngậm ống hút gật đầu lia lịa: "Anh Cẩm Thành đúng là nhất."
Tô Diên giả vờ giận dỗi nhéo má bé: "Trò chơi của trẻ con gì hả, cho ba xem nào."
"Rõ thưa Mục Tổng, sẽ mang về ngay."
Tinh Tinh mặt quỷ chạy biến.
Giang Cẩm Thành dắt Tinh Tinh, vô cảm ông .
"Đi chơi thì , nhưng nếu lạ đến tìm, hai đứa tự cảnh giác đấy."
Có điều bao lâu thì điện thoại của Tinh Tinh đổ chuông.
"Ừ, thôi."
"Được , bán cho các cháu đấy."
"Tinh Tinh với Cẩm Thành phố chơi ạ."
Mắt Tinh Tinh sáng lên, ôm điện thoại nhảy xuống khỏi ghế.
Dáng đó chuẩn, ngũ quan đoan trang và khí chất, đúng kiểu "gương mặt cao cấp" mà mạng , hơn nữa bảo dưỡng , dù ngoài ba mươi nhưng trông vẫn như thiếu nữ đôi mươi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Người phụ nữ giả vờ đau lòng: "Hóa con trai hề nhớ , buồn quá mất."
"Hai đứa ?"
"Sư phụ ơi cái là sữa Tinh Tinh mua cho , Tinh Tinh thích nhất món , cũng uống ."
Người gọi video tới chính là Kỷ Uyên.
Nhìn đôi mắt đảo liên tục của cô bé, Kỷ Uyên ngay nhóc con chắc chắn chuyện giấu .
Giang Cẩm Thành cầm điện thoại vẫy vẫy mặt Tinh Tinh.
Hiếm khi thấy con trai gọi video cho , như bà chút phấn khích.
Giang Thanh Ảnh: "............"
Vẻ mặt bé vô cùng nghiêm túc.
"Cho em , uống từ từ thôi."
Cơ mặt ông chủ kìm mà méo xệch , đó ông khan hắc hắc hai tiếng.
Phía bên , hai đứa trẻ rời ghé mua sữa, mỗi đứa ôm một chai ghế ở quảng trường, đôi chân ngắn cũn cỡn đung đưa trung, đôi mắt đen láy của cục bột nhỏ chăm chú dòng qua .
"Cháu...
cháu gì ?
Hì hì...
chú thể là kẻ l.ừ.a đ.ả.o chứ."
Tinh Tinh rời khỏi bếp, xuống tầng sang nhà Tô Diên gọi kẻ vẫn còn đang giường chơi điện thoại dậy.
Tô Diên đuổi theo, một lớn một nhỏ bắt đầu trò chơi mèo vờn chuột ngay trong nhà.
Sau khi gác máy, Mục Thâm gõ ngón tay lên mặt bàn, trầm giọng một câu.
"Hừ...
thú vị đấy."
Tô Diên bấy giờ mới hai đứa nhỏ to gan lớn mật đến mức tự ý chạy ngoài.
"Sư phụ~"
"Được , cần ông quản nữa, mang hết rượu về đây."
Mục Thâm im lặng một lát khiến ông chủ càng thêm thấp thỏm lo âu.
Ăn cơm xong, Tinh Tinh chạy pha sữa cho hổ con, đó cùng Giang Cẩm Thành ôm lấy nhóc hổ đút sữa cho nó ăn.
Kỷ Uyên "ừ" một tiếng, nhận lấy sữa, ngón tay khẽ b.úng lên ch.óp mũi nhỏ của bé.
Về đến nhà, Tinh Tinh mở cửa, xếp đôi dép lê của và Giang Cẩm Thành ngay ngắn ở lối , hai đứa nhỏ giày chạy biến trong.
Ông chủ mà nước mắt: "Không mà, chú thật sự kẻ l.ừ.a đ.ả.o, chỗ rượu đều là hàng thật."
"Hai đứa gan quá đấy, gọi ba cùng."
Ông chủ: "............"
"Ừ, đường cẩn thận nhé." Kỷ Uyên ôn tồn đáp.
"Chú định gì?
Cháu cho chú , chú mà động đậy thêm một cái là cháu báo cảnh sát đấy."
đó cũng dò xét thêm.
"Ai cục cưng của thế, , để báo thù cho em."
Khi câu , ánh mắt đàn ông hung dữ như thể sắp đ.á.n.h đến nơi.
--- Chương 555 ---
Giang Cẩm Thành trưng gương mặt lạnh như tiền hai họ.
Giang Thanh Ảnh lườm chồng một cái, nhưng ánh mắt đó chẳng chút uy lực nào.
"Không ai bắt nạt em cả, em đang gọi video với con trai."
Hầu như ngay khoảnh khắc bà dứt lời, Fleck thấy con trai .
Gương mặt tuấn tú của ông lập tức hiện lên vẻ phấn khích:
"Con trai yêu quý, hóa là con.
Thật xin vì ba thấy con ngay lập tức.
Giờ thì ba hiểu , chắc là con cảm động đến phát đấy."
Vị cha ngoài miệng thì xin , nhưng thực tế ánh mắt tràn đầy dịu dàng phụ nữ trong lòng .
Giang Cẩm Thành chậm chạp "ồ" một tiếng, đối với việc quá quen thuộc.
"Thế ?
Vậy là để con về đó đoàn tụ với hai nhé?"
...
Mỗi công tác về, cùng sân bay đón , hai họ sẽ đồng thời quên khuấy mất đứa con "kẻ thứ ba" , cứ thế vui vẻ rời , coi như hề tồn tại.
Nghĩ đến ánh mắt mong chờ của Tinh Tinh, chỉ đành nén đau gửi thêm bốn tấm ảnh nữa.
"Con trai yêu, đợi con lớn thêm chút nữa ba sẽ đón con về, đến lúc đó cả gia tộc Oakes đều là của con."
Người nào đó mắt sáng rực lên: "Tinh Tinh , bà ngoại con kể , là một cô bé đặc biệt đáng yêu.
Con trai, ảnh cô bé , mau cho xem với."
Chỉ vài giây , điện thoại của vang lên điên cuồng.
Giang Thanh Ảnh trực tiếp quăng cho chồng một ánh mắt sắc lẹm: "Con trai quan trọng là rượu quan trọng?"
Đến tận lúc về nhà ăn cơm xong, họ mới nhớ bỏ rơi ở sân bay!
May mà nào cũng thư ký đưa về, nếu e là đợi đến lúc mất tích thật, hai đó mới sực nhớ còn một đứa con trai.
Con trai: 【Hết , sẽ đồng ý .】
Vừa cúp điện thoại, phu nhân Giang Thanh Ảnh nhắn tin riêng thúc giục mau gửi ảnh.
Đây cũng là lý do vì hai họ kết hôn năm hai mươi tuổi, mà đến gần ba mươi mới .
Giang phu nhân: 【Con trai!!!
Còn nữa , mau gửi thêm cho mấy tấm nữa !】
【Đứa trẻ đáng yêu quá, gương mặt nhỏ nhắn đúng là đ.á.n.h trúng tim !】
Giang Cẩm Thành giữ khuôn mặt nhỏ lạnh lùng, đôi mắt xanh thẳm phụ nữ trung niên đang "diễn sâu" .
Sau khi chào tạm biệt chủ tiệm, hai đứa nhỏ chơi đùa một lát định về nhà.
"Không ."
Ngày hôm , Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành tiếp tục nhân lúc Tô Diên đang ngủ để lẻn ngoài.
Hai đứa học ở tiệm bánh ngọt cũng hòm hòm , chỉ chờ đến ngày sinh nhật Mục Thâm sẽ tự tay một chiếc bánh kem thật lớn.
Giang Cẩm Thành lắc đầu: "Không , con uống.
Là sinh nhật ba của em Tinh Tinh, chú thích rượu."
Giang Thanh Ảnh lập tức dành cho một ánh mắt hài lòng.
Giang Cẩm Thành lúc cực kỳ cho danh sách đen.
【Vẫn là con gái xinh hơn, cô bé trông cái tính là thấy ngoan ngoãn .】
Cậu đến giờ vẫn nhớ như in nụ che giấu nổi mặt ba khi tống đến đây.
Người phụ nữ trung niên rõ ràng cũng ngờ bọn nhỏ sẽ né tránh, chỉ sững sờ một lát, mặt bà liền hiện lên vẻ kích động.
"Chao ôi đừng keo kiệt thế chứ, con...
giờ con đang việc cầu cạnh mà, xem ảnh thôi quá đáng .
Nếu con cho xem, sẽ giúp con đấy."
【Nhất cự ly nhì tốc độ, cơ hội thế , con để cô bé mấy đứa con trai khác lừa mất .】
Có thể là sự ghét bỏ vô cùng thẳng thừng.
Giang Thanh Ảnh là nên vẫn chút lo lắng: "Con trai, con còn nhỏ, bây giờ đừng uống rượu.
Đợi con lớn uống bao nhiêu cũng ."
"Tránh , bà cản đường chúng ."
Nhìn dáng vẻ của hai đứa trẻ , bà c.ắ.n răng nhịn đau, gượng :
"Vẫn còn giận ?
Mẹ hứa với các con, về nhà sẽ mua kem cho, ?
Mau về với , bên ngoài nguy hiểm lắm."
Giang Cẩm Thành ba : "Cũng chuyện gì lớn .
Mẹ, lấy năm chai rượu nhất trong tủ của ba gửi qua đây."
Chính vì ghét bỏ đứa trẻ là kẻ cản mũi, nên khi sinh , hai lúc nào cũng giữ tư tưởng đó.
Phía bên , Giang Thanh Ảnh cũng nhận tin nhắn con trai gửi tới.
Giang Cẩm Thành: "..."
Giang phu nhân: 【Biết .
Hồi m.a.n.g t.h.a.i con, cứ con gái cơ, ai ngờ là thằng nhóc.】
Giang Cẩm Thành ngoài miệng ghét bỏ nhưng mặt mày ngọt ngào như , khỏi nhớ tới lúc còn nhỏ hơn, đúng là một "kẻ thừa thãi" chính hiệu!
Lúc ba công tác nhất định mang theo, duy chỉ quên mất , để một đứa trẻ bé tí như ở nhà tự sinh tự diệt.
【Con trai cố lên, ủng hộ con.
Mẹ tuy sinh đứa con gái đáng yêu như , nhưng con thể lừa một đứa về cho mà.】
Tìm nửa ngày, mới keo kiệt gửi qua một tấm ảnh của "đoàn t.ử nhỏ".
Hai đứa trẻ cùng lúc khó chịu phụ nữ trung niên .
Việc thấy bà lo lắng xem Giang Cẩm Thành nhỏ thế mà uống rượu thì vấn đề gì .
"Hai đứa chạy đến đây?
Mẹ tìm các con mãi, mau theo về."
Fleck: "Không , con yêu, con cứ ở chỗ bà ngoại cho đừng về.
Ba với còn hưởng thụ đủ thế giới hai ."
Nói bà định nắm lấy tay bọn nhỏ, nhưng Tinh Tinh thẳng tay gạt .
"Hừ, cái đồ con nít ranh , tao với bố mày tìm chúng mày bao lâu nay, mà chúng mày chuyện với như thế đấy hả?"
Lúc , một đàn ông trung niên cũng tới, đến hai lời định tóm lấy tay Giang Cẩm Thành.
Tinh Tinh chống tay lên vai Giang Cẩm Thành, nhảy vọt lên đá thẳng một cước mặt gã đàn ông đó.