Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 583: Nhảy cao

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:44:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giáo viên chủ nhiệm lớp 1 đến hoa cả mắt, các bạn học cũng ai nấy đều vô cùng tự hào, đắc ý như công xòe đuôi.

 

Chỉ mấy lớp hàng xóm là mặt mày chua xót hết cả .

 

"Quốc gia nợ một cha!"

 

"Có ông bố thế thì sướng ."

 

"Ghen tị đến phát điên mất thôi."

 

Tiêu Nhã từ lớp chạy sang, trông thấy những thứ cũng thấy ghen tị.

 

Thế là đại tiểu thư liền gọi điện cho ba nũng nịu.

 

Ở nhà cô cũng là một tiểu công chúa đặc biệt cưng chiều, ba cô xong liền vung tay một cái, lập tức cho mang tới ít đồ đạc.

 

Ngoại trừ quả cầu cổ vũ mà Tô Diên đặt riêng thể thành gấp, những thứ khác đều chẳng kém cạnh gì so với đồ Mục Thâm gửi tới.

 

Tiêu Nhã khoanh tay vuốt tóc, hếch cằm .

 

"Cậu gặp yêu ai cơ?"

 

Bạch Anh chính là cô gái làn da màu lúa mạch.

 

Hai nam sinh đang chuyện đầu , bắt gặp ánh mắt lạnh buốt của Giang Cẩm Thành, lập tức rùng một cái.

 

Theo động tác hình Tinh Tinh nhẹ nhàng vượt qua xà ngang, rơi xuống đệm một cách vững chãi, cô lập tức nhận những tràng pháo tay phấn khích của đám đông.

 

Hai nam sinh chấn động hô lên một tiếng.

 

"Anh!"

 

"Oa, bạn ơi, ánh mắt của bà đỉnh quá.

 

Không cần tạo dáng , với nhan sắc , bà cứ cử động tự nhiên là ."

 

"Anh!"

 

Giang Cẩm Thành đang bực bội trong lòng thì xung quanh bỗng vang lên một trận kinh ngạc.

 

Phùng Lâm Lâm cách đó xa chớp chớp mắt, chỉ thấy cảnh tượng như tranh vẽ.

 

Hét ai là đấy!

 

Quan trọng là thật sự!

 

Hai nam sinh đỏ mặt, lủi thủi rời .

 

Tinh Tinh liếc mắt một cái thấy Giang Cẩm Thành đang đợi ở phía xa.

 

Lần nhảy lẽ xà cao, cánh tay cô chạm thanh xà, và thật đáng tiếc là cô thất bại.

 

Giang Cẩm Thành đưa tay lau nhẹ lên gương mặt trắng trẻo của Tinh Tinh.

 

Cô thu hồi sự chú ý, vị trí quy định, chuẩn lấy đà, bật nhảy.

 

Câu cảm giác như rít từ kẽ răng.

 

Tinh Tinh âm thầm tránh xa cô một chút, cạnh thấy áp lực quá, cô thấp hơn cô bạn hẳn một cái đầu!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Ba của cô mới là tuyệt nhất!

 

Không chấp nhận phản biện, hừ.

 

Cô lấy một quả nho tròn trịa bỏ miệng, vị ngọt lịm lan tỏa tận tâm can.

 

Giang Cẩm Thành cúi , há miệng ngậm lấy quả nho, đó đặt lòng bàn tay lên đầu cô.

 

"Thôi thì cứ cố hết sức, qua cũng chẳng , cần tranh cái ."

 

"Số mười ba, chắc là sắp đến lượt ."

 

Người đó cúi đầu gương mặt nhỏ của cô, Tinh Tinh mặt ngước lên, hai bốn mắt , trong mắt như đều chứa đựng hình bóng của đối phương.

 

Về , thậm chí chỉ còn hai tranh tài.

 

Trong mắt Giang Cẩm Thành, ngoại trừ Tinh Tinh, tất cả những khác đều trở thành phông nền.

 

"Số hai, Bạch Anh."

 

"Một mét sáu."

 

Giang Cẩm Thành: "...

 

Cút."

 

"Bạn ơi, kiểu dáng ."

 

Thiếu nữ vô cùng vui sướng, nắm lấy tay trai, đôi mắt như hiện lên dòng chữ: "Mau khen em ".

 

Xung quanh vây kín , vóc dáng nhỏ nhắn của Tinh Tinh, ai nấy đều kinh ngạc việc cô thể nhảy tới độ cao .

 

Tóc cô buộc đuôi ngựa cao, miệng ngậm kẹo mút, Phùng Lâm Lâm cầm máy ảnh theo nhiếp ảnh gia riêng tạm thời.

 

"Anh ơi, em thắng ."

 

Tinh Tinh mang theo ý bước xuống khỏi tấm đệm, vài bạn nữ lớp 1 lập tức hưng phấn vây quanh chúc mừng.

 

"Ba của cũng kém gì ba của bà nhé."

 

"Anh nếm thử , ngọt lắm."

 

Cô vui vẻ chạy tới, Giang Cẩm Thành dịu dàng khoác chiếc áo đồng phục lên vai cho cô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-583-nhay-cao.html.]

Cô gái đó để tóc cắt ngắn, dáng mảnh khảnh nhưng khá cao, giữa đôi lông mày toát lên vẻ khí.

 

Giang Cẩm Thành mỉm : "Được."

 

thật, lòng cô cảm thấy ấm áp.

 

Nam sinh lên tiếng thiếu nữ đằng , mặt thoáng đỏ ửng.

 

"Thế lau sạch cho em ."

 

Thế nhưng thấy độ cao của thanh xà, cô liền đổi ý ngay.

 

Phùng Lâm Lâm ghé sát tai Tinh Tinh thì thầm.

 

Tinh Tinh lấy viên kẹo mút trong miệng , đôi mắt mèo liếc đầy phong thái.

 

Chỉ là ngoài việc khuôn mặt trai bằng các ba của Tinh Tinh, thì trong lòng Tiêu Nhã, ba trai của vẫn là tuyệt nhất.

 

Giang Cẩm Thành nựng chiếc mũi nhỏ xinh của cô.

 

"Liên quan gì đến ?"

 

Khoảnh khắc Giang Cẩm Thành đưa ngón tay lên mặt thiếu nữ, Phùng Lâm Lâm dùng máy ảnh lưu giữ khung hình đó.

 

Thiếu nữ nhắm mắt, nhe răng lộ mấy chiếc răng trắng xinh xắn.

 

"Hình như là lớp 7-1 đó, xinh đúng ."

 

Giang Cẩm Thành cạnh đó, khuôn mặt trắng trẻo bỗng chốc đen như nhọ nồi, chằm chằm nam sinh bảo " gặp yêu" Tinh Tinh, tỏa hàn khí đầy .

 

Môn nhảy cao diễn nhanh, dù cũng chẳng dân chuyên nghiệp. Mức xà đầu tiên còn , lượng nhảy qua khá đông, nhưng khi độ cao dần tăng lên, vượt qua cứ thế thưa thớt dần.

"Mặt dính bụi lem luốc kìa."

 

cũng hề thất vọng, chỉ khoanh tay im một bên lời nào, ánh mắt dán c.h.ặ.t về hướng Tinh Tinh.

 

"Ừm, Tinh Tinh là giỏi nhất."

 

Động rào bên khá lớn, thu hút sự chú ý của những xung quanh, từng một dậy, rướn cổ xem rốt cuộc xảy chuyện gì.

 

Tinh Tinh bộ đồng phục trường, đến khu vực nhảy cao chuẩn nhận thẻ báo danh.

 

Giang Cẩm Thành cầm thẻ của cô tới, giúp cô cài lên áo.

 

Ba ngày đại hội thể thao, thời tiết chiều lòng khi trở nên nắng ráo lạ thường.

 

Bốn mắt , trong đôi mắt trong veo như pha lê của cả hai đều ngập tràn ý .

 

Cậu đưa cô trở khu vực của lớp, lấy từ trong ba lô một hộp sữa và một gói khăn giấy ướt.

 

Một cơn gió nhẹ lướt qua, trêu đùa một lọn tóc của cô, quấn quýt đầu ngón tay thiếu niên.

 

"Oa!!"

 

"Này là lớp nào thế?"

 

"Ừm, ngọt lắm."

 

"Tạo dáng gì cơ?

 

Không , chụp khác ."

 

Nói xong về phía khu vực thi đấu.

 

Nhìn hai trong ảnh, Phùng Lâm Lâm chỉ cảm thấy một vẻ tả xiết.

 

Tinh Tinh vỗ vai cô bạn: "Cậu tin tưởng chị chứ."

 

"Tinh Tinh, bảo định xem trò của ?

 

Cố lên, chúng nhất định sẽ ."

 

Phùng Lâm Lâm "hừ" một tiếng: "Thật sự liên quan đến đấy, thấy , vị chính là trai của cô gái ."

 

Xót xa đến mức thở nổi.

 

Tiêu Nhã bĩu môi, nhặt một quả đào ném miệng ăn ngon lành.

 

Cô hái một quả khác nhét miệng Giang Cẩm Thành bên cạnh.

 

cao nhưng cô giống như một vật thể phát sáng, luôn thu hút sự chú ý của khác bất cứ lúc nào.

 

Phía trọng tài, thanh xà nâng lên mức một mét sáu.

 

Cô nữ sinh cứ liên tục về phía Tinh Tinh với vẻ ngạc nhiên.

 

Chỉ còn Tinh Tinh và một cô gái làn da bánh mật.

 

Phùng Lâm Lâm phấn khích, "tách" một cái chụp khoảnh khắc đó.

 

Tinh Tinh dở dở : "Phải , ba là nhất, nhưng tớ vẫn thấy các ba và sư phụ của tớ là tuyệt vời nhất."

 

Tinh Tinh lập tức tặng cho cô bạn một cái lườm cháy mắt.

 

quân bất lợi, đang bàn tán về cô gái thích đụng ngay trai .

 

Ánh hoàng hôn cam nhạt xuyên qua kẽ hở giữa hai hắt tới, khiến gương mặt họ trông mấy rõ ràng.

 

Cậu cắm sẵn ống hút đưa sữa cho cô, đợi đến khi cô ôm hộp sữa chăm chú hút, mới ân cần lau sạch bụi bẩn mặt cho cô.

 

Phùng Lâm Lâm xuống, hào hứng đưa bức ảnh chụp trong máy ảnh cho hai xem.

 

"Tớ chộp một tấm ảnh thần tiên của hai !"

 

Giang Cẩm Thành chỉ liếc qua một cái liền : "Gửi cho tớ."

 

 

Loading...