Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 591: Dắt thú cưng đi dạo
Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:45:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Noãn Noãn ở bên chơi đùa với Đại Hắc một lúc, cô đem những món đồ mua ở cửa hàng thú cưng giới thiệu tỉ mỉ cho nó.
Chú ch.ó đen rõ ràng phấn khích, nó mật l.i.ế.m l.i.ế.m ngón tay cô.
Kiểm tra vết thương của chú ch.ó, cô nhận thấy tình hình hồi phục khả quan.
Rõ ràng hôm qua vết thương còn sâu như thế, mà hôm nay khép miệng , thể thấy thể chất của nó cực kỳ .
Tất nhiên, điều cũng nhờ công lao chữa trị của Kỷ Uyên.
"Mày ngoan nhé, đợi khi nào lành hẳn tao sẽ dắt mày chơi."
"Gâu!"
Chú ch.ó đen vẫy đuôi, sủa lên một tiếng vang dội, âm thanh lực hơn nhiều.
Tiểu Noãn Noãn lấy một chiếc bát, đổ đó loại thức ăn hạt phù hợp với tình trạng sức khỏe hiện tại của nó.
Chú ch.ó đen vẫy đuôi lia lịa, chỉ loáng một cái đ.á.n.h chén sạch sành sanh.
Nhờ kết hợp thêm các động tác tay, cả hai con thú đều cơ bản hiểu những gì họ đang .
Về việc , quản gia những thấy phiền lòng mà ngược còn sẵn lòng giúp đỡ.
Dọc đường tuy gặp quá nhiều , nhưng rải rác vẫn vài bóng dáng qua .
Tô Diên chỉ tay chúng mắng: "Chúng mày tự soi gương xem hình to lớn nhường nào ?
Đè trúng con gái tao thì chúng mày đền nổi ?"
Tần Bác Khanh lạnh lùng tiếp lời: "Phải cho chúng một bài học mới ."
Tiểu Noãn Noãn lồm cồm bò dậy từ đất, cô phủi bụi quần áo, vẻ mặt chút dở dở .
Ánh mắt cô khẽ liếc sang thiếu niên bên cạnh.
Hai dắt theo ba "gã khổng lồ" khỏi cửa, dọc đường gặp Tiêu Nhã nên đội ngũ kết nạp thêm một thành viên.
"Chú quản gia, chú đến ạ!"
Con hổ đờ một lúc, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác, đó bốn chân quào loạn xạ trong trung, miệng kêu "ào ư, ào ư" đầy vẻ ủy khuất về phía Tiểu Noãn Noãn.
Tần Bác Khanh thản nhiên Tiểu Bạch Bạch: "Nhốt ngoài cửa ngủ một đêm."
Căn biệt thự giờ hầu như ở, một ông ở đó cảm thấy quá trống trải.
Tô Diên , mặt đầy vẻ xót xa Tiểu Noãn Noãn, kéo cô kiểm tra từ đầu đến chân.
Cảnh tượng trông còn oai phong hơn cả việc cô mang theo vệ sĩ chứ.
【Video】
Tiêu Nhã đón lấy dây dắt của Tiểu Bạch Bạch, và ngoài dự đoán, cô nhận ngay một cái lườm cháy mặt từ con sói lớn nào đó.
Dắt theo ba cục bông khổng lồ , đặc biệt là một con hổ và một con sói với thể hình to lớn như , nghi ngờ gì nữa, chúng cực kỳ thu hút sự chú ý.
Dưới sự "tam đường hội thẩm" của đám đông, một sói một hổ ngoan ngoãn cúi đầu nhận sai.
"A!"
Đại tiểu thư nhà họ Tiêu còn giữ vẻ rụt rè thường ngày nữa, gương mặt lộ rõ vẻ hưng phấn.
Mục Thâm liếc chúng: "Sau còn dám vồ lấy Tiểu Noãn Noãn nữa thì cả hai đứa đừng hòng ăn cơm."
"Vậy phiền chú quản gia quá ạ."
Gương mặt tinh xảo của Tiểu Noãn Noãn lập tức nở một nụ ngọt ngào như mật.
"Đù, dắt thú cưng kiểu thì đỉnh của ch.óp !"
Dưới tầm ảnh hưởng của Tiểu Noãn Noãn, Tiểu Bạch Bạch và Hổ Vương thể hiểu những câu đơn giản của con .
Hiện tại đến đây, thể thấy cô Tiểu Noãn Noãn và chủ, ông cảm thấy mãn nguyện lắm .
Quản gia bước tới, gương mặt hiền hậu nở nụ .
"Đặt cho mày một cái tên nhé, từ nay về mày sẽ là Hắc Tướng Quân, thấy , oai ?"
Tiểu Bạch Bạch quất đuôi một cái Hổ Vương, ánh mắt kiêu ngạo lướt qua Mục Thâm.
Tô Diên mặt đen như đ.í.t nồi, lôi con hổ ngoài cửa, đôi mắt phượng đầy vẻ thiện nó.
"Cuối cùng cũng tắm sạch cho mày , mấy ngày ngoài chắc là bí bách lắm nhỉ.
Đi thôi, tao dắt mày dạo."
Anh dùng cả hai tay túm lấy lớp da cổ Hổ Vương lôi tuồn tuột .
Mọi từ xa thấy con hổ và con sói hùng hổ tới thì đều vội vàng chạy xa, nhưng ở một cách gần xa vì tò mò nỡ rời .
"Bảo bối, con ?"
"Đây...
đúng là hổ và sói thật !"
Bàn tính nhỏ trong lòng con đại bạch lang nọ kêu "lạch cạch" liên hồi.
cũng chính vì trị thương mà lông chú ch.ó đen chỗ chỗ , trông lốm đốm phần xí.
"Gâu gâu..."
Chú ch.ó đen vẫy đuôi, bên cạnh Tiểu Noãn Noãn với vẻ mặt vô cùng vui vẻ.
【Anh em ơi, gặp cao nhân !】
"Đi thôi."
Tiểu Noãn Noãn vui sướng nhảy cẫng lên ôm lấy một cái.
Tiêu Nhã thầm nghĩ trong lòng.
"Chị giúp em dắt Tiểu Bạch Bạch nhé, nó chạy bậy ."
Thế là hai ông bố già trực tiếp nhẫn tâm nhốt hai sinh vật lông lá to xác ở bên ngoài.
Một trong đó một đoạn video ngắn gửi thẳng trong nhóm.
Sau khi đeo dây dắt và rọ mõm cho Hắc Tướng Quân cùng hai con thú , Tiểu Noãn Noãn mỗi tay dắt một con.
Quản gia mỉm : "Không vất vả chút nào, ba cái đứa dễ chăm lắm."
Tiêu Nhã nghẹn lời: "Nói cũng , cũng xí gì, các ghét bỏ đến thế?"
Cả gia đình quây hai cục bông lớn giữa vòng vây.
Nhìn hai đứa đang lén lút về phía , cô nhún vai tỏ ý cũng lực bất tòng tâm.
Hai đàn ông, một chống nạnh, một khoanh tay, thần sắc lạnh lùng ở cửa.
"Cô Tiểu Noãn Noãn về , con ch.ó đen bám cô lắm, đồ để đó mà nó chẳng chịu ăn mấy, cô về cái là nó đ.á.n.h chén sạch luôn."
Ngay đó, họ nhanh ch.óng rút điện thoại phim.
Tiểu Noãn Noãn cho cô hề chê nó .
Giang Cẩm Thành dắt Hổ Vương, khẽ gật đầu: "Ừm, trình độ đặt tên của Tiểu Noãn Noãn ngày càng lên tay ."
Vừa xong, Tiểu Bạch Bạch và Hổ Vương đang chơi điên cuồng ở bên ngoài liền lao v.út trong, một cú vồ phấn khích đè nghiến Tiểu Noãn Noãn xuống đất.
Ở bên , Tần Bác Khanh cũng lôi Tiểu Bạch Bạch ném ngoài cửa.
"Vậy thì em khách sáo nhé."
Thiếu nữ lắc đầu: "Ba ơi con mà, hai đứa nó kiểm soát lực ."
Hổ Vương rùng một cái, sủa "gâu gâu" lắc lắc cái đầu lông xù.
Tiểu Noãn Noãn ở bên cạnh mà nín .
Chẳng Giang Cẩm Thành bên cũng đang Hổ Vương ghét bỏ đó .
Hai sinh vật lông lá khổng lồ như những học sinh phạt, ủ rũ cụp đầu đầy vẻ ấm ức.
"Xúyt..."
Tiểu Bạch Bạch: "..."
Tô Diên càng là "xoẹt" một cái bật dậy, xắn tay áo hùng hổ tiến về phía Tiểu Noãn Noãn.
Sau vài ngày, sự chăm sóc và điều trị của Kỷ Uyên và Tiểu Noãn Noãn, Hắc Tướng Quân thể dậy chậm rãi.
Video đăng lên, trong nhóm lập tức dậy sóng.
Thế là hai con thú lớn nhốt bên ngoài, mãi đến tận khuya mới phép nhà.
Tần Bác Khanh nhếch mép lạnh: "Có cần lên cân đo thử xem nặng bao nhiêu ?"
"Gâu gâu!"
Hai ngày đó là thứ Bảy và Chủ nhật, Tiểu Noãn Noãn và Giang Cẩm Thành cả, chỉ ở nhà sách, bài tập và chơi đùa với Hắc Tướng Quân cùng bộ đôi hổ - sói.
Quản gia mỉm gật đầu: "Cậu chủ bảo đến đây để chăm sóc ba con vật của cô."
Tiểu Noãn Noãn thè lưỡi: "Chúng nó chỉ là bám em chút thôi mà."
Tần Bác Khanh và Tô Diên gần đó mặt mày tối sầm ngay lập tức.
Tiểu Noãn Noãn đưa dây dắt của Tiểu Bạch Bạch cho Tiêu Nhã.
Bên ngoài vang lên tiếng móng vuốt cào cửa sột soạt.
Nó trông giống một con sói dễ lời đe dọa cắt cơm khuất phục ?
Dù thì cứ đợi lúc bọn họ nhà ăn vụng là .
Đường đường là một con hổ to xác mà Tô Diên túm m.ô.n.g kéo lê xềnh xệch đất.
Hai thanh niên cách đó xa trợn tròn mắt suýt rơi cả nhãn cầu ngoài.
"Định dắt bọn chúng ngoài dạo thật ?
Thế thì oai phong quá ."
【Video là thật giả , đó là hổ?
Sói ?】
【Mẹ ơi, cứ tưởng đủ chơi trội , ai dè gặp mấy còn bạo hơn nữa.】
Những trong nhóm đều là con nhà giàu, dù thì kẻ thể ở trong khu biệt thự Vịnh Lệ Giang đều chút vốn liếng.
Chương 592
Những như họ thường thích nuôi các loại ch.ó săn lớn hoặc những giống mèo quý hiếm trông oai phong để khoe khoang.
Thế nhưng hôm nay, họ kẻ khác cho lóa mắt.
【Này ông bạn, giờ ông đang ở thế?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-591-dat-thu-cung-di-dao.html.]
Mau, mau báo địa chỉ , qua ngay đây!】
【Ở Vịnh Lệ Giang nè, đù, họ sắp , bám theo ngay mới .】
Hai thanh niên bám sát theo Tiểu Noãn Noãn một xa, họ dám gần nhưng cũng bỏ lỡ khung cảnh hiếm .
Tiểu Noãn Noãn dẫn theo ba con vật dừng ở một bãi cỏ thường ngày ít qua .
"Được , những chỗ khác đông lắm, hôm nay chúng chơi ở đây thôi nhé."
Cô xoa xoa đầu ba cục bông lớn.
Ba gã khổng lồ lập tức mật cọ cọ cô.
Cậu vội vàng đuổi theo.
Giọng điệu của thiếu niên chút phấn khích, đôi mắt sáng rực khi hai con mãnh thú.
Thực họ chụp , nhưng đó là chụp lén nên chất lượng hình ảnh rõ nét lắm.
Hổ Vương là đứa khá điệu đà, mỗi khi cô chụp ảnh cho nó, nó thích tạo những tư thế cố tình vẻ hung dữ.
Trước mặt thiếu nữ, chúng mất vẻ kiêu ngạo, lạnh lùng màng tới ai lúc nãy.
Hai thanh niên theo nãy giờ ngập ngừng một lúc, cuối cùng nhịn mà bước tới chào hỏi.
Tiêu Nhã nhân lúc Tiểu Bạch Bạch chú ý liền tranh thủ vuốt ve bộ lông của nó một cái.
Cái gã đen thùi lùi nhỏ thó liệu đẽ, dũng mãnh bằng chúng chứ?
Hai ánh mắt đầy oán niệm chằm chằm cô gái nhỏ đang kiên nhẫn bồi chú ch.ó đen dạo phục hồi chức năng đằng .
" tên là Nghị Minh."
Dưới ánh mắt ngưỡng mộ của hai trai, cô lên tiếng.
Hai thanh niên: "???"
"Thú cưng bạn nuôi...
ngầu quá mất."
Hai con mãnh thú vốn đang yên lặng đột nhiên phắt dậy, cùng phấn khởi chạy ùa về phía thiếu nữ.
Hai đứa bây giờ đang dỗi một chút đấy mà.
"Ngay cả sở thú cũng chỉ qua rào chắn và lớp kính, mà giờ chúng xuất hiện ngay mặt , ở cách gần thế ."
Chưa đầy vài phút , một thiếu niên mập mạp, cổ treo chiếc máy ảnh cơ, thở hồng hộc chạy tới.
Tiểu Noãn Noãn nghiêng đầu, chút khó hiểu chúng.
Lại còn rào chắn kính ngăn cách, thật là kích thích quá !
Tiểu Noãn Noãn "ồ" một tiếng: "Cái , để hỏi ý kiến chúng nó nhé."
"Trời ạ, hai các vô tình đến thế ?"
Hai mãnh thú ánh mắt nhiệt tình của họ chằm chằm chỉ liếc qua một cái, ngoắt m.ô.n.g về phía họ.
Bỗng nhiên, một giọng lạ xen .
Tinh Tinh hiểu , những trai như họ thường xu hướng yêu thích những loài động vật hung dữ.
Cậu thiếu niên tên Nghị Minh bên cạnh gật đầu lia lịa, lắp bắp :
"Chúng thể qua đó xem một chút ?
Thật đấy, cực kỳ thích chúng!"
Tất nhiên, vì màu da nên sự đỏ mặt rõ ràng cho lắm.
Lương Hiểu chút ngại ngùng mỉm .
Miệng ngừng lẩm bẩm, cũng mắt sáng rực gia nhập đội ngũ chụp của hai thiếu niên .
"Cái hỏi chủ nhân của chúng."
Nói xong, đó liền đưa Tinh Tinh rời xa hai một chút.
Hai thiếu niên cô gái và ba sinh vật lông xù ngược sáng tới, nhất thời đến ngây .
Tinh Tinh ngẩng đầu lên, phát hiện là hai thiếu niên lạ mặt.
"Các thể rời ?"
"Oa...
con hổ và con sói to thật đấy!
Trông còn lớn hơn cả mạng."
Chỉ trong vài phút, đương sự sang với họ:
"Tiểu Bạch Bạch bằng lòng lắm, nhưng con hổ ngốc nghếch thì bảo là .
Ồ đúng , yêu cầu là các chụp cho nó trông thật oai phong một chút."
"Đẹp quá, thật là quá !"
"Này!
Bạn học."
Bên , Giang Cẩm Thành lên tiếng cảnh cáo bằng giọng lạnh nhạt: "Đừng gần chúng, thương chúng chịu trách nhiệm ."
Hai thiếu niên chút ngớ .
Cậu thiếu niên đang lo lắng chờ đợi vì sợ khoảnh khắc tiếp theo Tinh Tinh sẽ dắt hai mãnh thú về nhà, thấy đó tới liền vội vàng dậy đón tiếp.
"Đợi , chúng thể gọi thêm bạn khác đến ?
Điện thoại chụp chất lượng , dùng máy ảnh chuyên nghiệp để chụp nó."
Còn thể hỏi ý kiến của chúng ?
Đừng nữa, họ thực sự thấy cô gái nghiêm túc bàn bạc với hai con vật.
"Vậy thể chụp ảnh ?"
Tinh Tinh thế mà dắt con ch.ó đen lớn mới đến chơi, chẳng thèm để ý đến chúng.
Vì hai bạn nghĩa khí của tháo chiếc máy ảnh cổ xuống, chẳng thèm liếc lấy một cái lưng bỏ .
Phát hiện một sói một hổ đều ý định đếm xỉa đến , thế là gan họ càng lớn hơn.
Cậu thiếu niên khuôn mặt cương nghị vội vàng .
Tiểu Bạch Bạch phát một tiếng hừ lạnh từ mũi.
Hai tái tam bảo đảm là nhiều , xoay tìm bạn máy ảnh đến.
Sau đó, con sói và con hổ vạm vỡ mà cả kích động hẳn lên.
Giang Cẩm Thành chút thiếu kiên nhẫn hai .
"Chắc vài ngày nữa là thể tháo băng gạc ..."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Tớ tên Lương Hiểu, cái đó...
tớ theo con sói và con hổ của bạn đấy."
"Chuyện ...
bạn thể giao tiếp với chúng ?"
Chúng hiền lành quanh quẩn bên cạnh cô gái, thỉnh thoảng dùng cái đầu lông xù to lớn dụi cô đầy thiết, miệng phát tiếng gầm nhẹ như đang nũng nịu, trông cứ như những chú ch.ó chú mèo bình thường.
Điều kiện tiên quyết là đừng kích thước cơ thể của chúng.
"Anh, Hắc Tướng Quân thể bộ lâu lắm ."
Dù thì đó trông hai trai kiểu gì cũng thấy ngứa mắt.
"Oai quá, các bạn lấy chúng từ ?"
"Cái đó...
chúng thể chụp ảnh cho chúng ?
Thật sự là quá thích chúng luôn, bình thường chỉ thấy hổ và sói tivi với mạng thôi!"
Giang Cẩm Thành lập tức cảnh giác cao độ, hai nam sinh với vẻ mặt mấy thiện cảm, cánh tay vô cùng tự nhiên ôm lấy vai Tinh Tinh kéo về phía .
"Chào...
chào bạn."
Cô hất cằm, chỉ về phía cô gái đang tới bên .
Thấy Giang Cẩm Thành ý định đồng ý, Tiêu Nhã lịch sự mỉm với họ.
Hai xoa xoa tay, ánh mắt rực cháy Tiểu Bạch Bạch và Hổ Vương.
Bình thường vốn là năng oang oang, lúc chút lắp bắp, còn căng thẳng cúi đầu, mặt đỏ lên vì thẹn thùng.
Cậu thiếu niên mập mạp đang nở nụ môi, định hăng hái chào hỏi thì giây tiếp theo nụ mặt cứng đờ.
"Các là ai?"
Cô gái bước chân nhẹ nhàng chạy về phía Giang Cẩm Thành, líu lo kể cho tình hình của con ch.ó đen lớn.
"Xin , cũng , đây của ."
Thực tế thì đến đ.á.n.h với Đoàn Chi Ma nó còn đ.á.n.h , đột nhiên thấy một tiếng động cũng thể nó giật nảy hoặc leo tót lên cây.
Một trong hai thiếu niên vội vàng lắc đầu: "Chúng gần chúng , chỉ bên xem thôi."
Giang Cẩm Thành nhàn nhạt liếc họ một cái: "Có chuyện gì ?"
Một thanh tú, một chính trực, đang là thiếu niên làn da bánh mật trông đặc biệt rắn rỏi.
Họ trả lời câu hỏi của Giang Cẩm Thành, mà vẫn Tinh Tinh với vẻ đầy mong đợi.
Thận trọng đến một cách xa hai mãnh thú.
Tinh Tinh nhắc nhở: "Đừng quá nhiều , nếu chúng mất kiên nhẫn là sẽ về đấy, lúc đó cũng chịu thôi."
Giang Cẩm Thành bộ dạng của hai , trong lòng lập tức khó chịu.
Sắc mặt Giang Cẩm Thành tối sầm : "Muốn chụp thì chụp, đừng bắt chuyện."
Để một ngơ ngác giữa làn gió.
Trong lúc ba đang chụp, Hổ Vương còn khá điệu đà mà đó tạo dáng.
Ở phía bên , Tiểu Bạch Bạch nó, ánh mắt đầy vẻ chê bai để cho hết.
"Tinh Tinh?"
Tinh Tinh đang ba thiếu niên suýt đ.á.n.h vì tranh giành máy ảnh chụp cho Hổ Vương, bỗng nhiên thấy một giọng gọi tên .