Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 596: Hát ru ngủ

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:45:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

【 Ngủ , Tinh Tinh thức , bên phía em động tĩnh lớn, cũng thấy nên định qua xem .

 

 

Tinh Tinh vội vàng nhắn: 【 Thế thì cần , ơi chúng em đều cả, chỉ là theo lời sư phụ kể, đó trông kỳ quái.

 

 

Tinh Tinh đem tất cả thông tin lén kể hết cho Giang Cẩm Thành .

 

Giang Cẩm Thành: 【 Yêu?

 

 

Tinh Tinh: 【 Haiz...

 

em cũng nữa, nhưng đúng là tính là .

 

 

Giang Cẩm Thành nhíu mày, cuối cùng vẫn gửi tin nhắn bảo Tinh Tinh đừng nghĩ nhiều.

 

【 Đừng nghĩ nhiều nữa, mau ngủ .

 

 

Tinh Tinh bĩu môi lật ngửa giường.

 

mà bây giờ em ngủ nha~ 】

 

Tin nhắn gửi lâu, điện thoại liền vang lên, thì là Giang Cẩm Thành gọi video tới.

 

Hắn chằm chằm vết thương của một hồi, đó thò lưỡi l.i.ế.m l.i.ế.m.

 

Tinh Tinh nghiêng đầu: "Vậy em kể chuyện , hát cho em ."

 

"Anh, gọi video qua đây, cũng ngủ ạ?"

 

Một đàn ông áo đen đẩy cửa bước , theo là một phụ nữ vẻ mặt đau thương.

 

Con d.a.o nhỏ chế tác đặc biệt chỉ dài bằng ngón tay, mặt đao mỏng và cực kỳ sắc bén, hình dáng độc đáo trông giống một loại ám khí hơn.

 

vẫn nghiến răng, phát một tiếng rên rỉ nào, chỉ nhắm mắt chịu đựng cơn đau truyền đến từ bả vai.

 

"Các định đưa , cầu xin các , Kỳ Kỳ nhà còn nhỏ, con bé mất chị , bây giờ thể mất cả nữa."

 

Không dùng bất kỳ loại t.h.u.ố.c tê nào mà trực tiếp rút d.a.o, Cung Thiên Xích đau đến mức trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

 

Tinh Tinh lập tức ngoan ngoãn lôi tai Bluetooth của , vội vàng tung chăn chui trong.

 

Hàn Thần giường, con d.a.o nhỏ lau sạch.

 

Tinh Tinh vội vàng bật dậy, khoanh chân nhấn nhận cuộc gọi.

 

Cung Thiên Xích khẽ "ừm" một tiếng, trầm giọng : "Là do vô dụng."

 

"Vâng."

 

"Về tự lĩnh phạt , phía Tinh Tinh, sẽ nghĩ cách khác."

 

Trong một căn biệt thự ai đến, thanh niên dáng cao ráo cửa sổ, lưng với thiếu niên đang quỳ một gối phía .

 

Tinh Tinh: "???"

 

Trong tai truyền đến tiếng hát mang theo vài phần linh của Giang Cẩm Thành, cùng với tiếng đàn ưu mỹ.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Hàn Thần gì, chỉ đến phía , con d.a.o nhỏ sắc bén găm sâu vai , ngón tay nhợt nhạt kẹp lấy trực tiếp rút ngoài.

 

"Đến phòng đàn, Tinh Tinh hát ?"

 

Thiếu niên ôm bả vai thương, cụp mắt xuống, sắc mặt chút tái nhợt.

 

Ngay khoảnh khắc con d.a.o rút , hừ khẽ một tiếng, miệng thở dốc.

 

Anh tới kéo rèm cửa , ánh trăng thanh lãnh hắt phòng.

 

............

 

Hàn Thần vội vã lau sạch đầu ngón tay, đó mới lau đến con d.a.o nhỏ .

 

Hàn Thần thêm cái nào nữa, đầu ngón tay nhợt nhạt dính màu đỏ ch.ói mắt.

 

Kỷ An Nhuyễn xong liền cảm thấy cả ngọt ngào vô cùng, hu hu hu...

 

tìm một thần tiên thế chứ, quá mất.

 

Anh gì, chỉ đưa tay , phụ nữ xinh nãy giờ vẫn bên cạnh với thần tình đờ đẫn như một Mộc Ngẫu ngay lập tức dâng lên một chiếc khăn tay sạch sẽ bằng cả hai tay.

 

Bởi vì thiếu niên chính là trai lớn chơi cùng cô ở trường —— Cung Thiên Xích.

 

Nằm giường, chỉ lộ cái đầu nhỏ, đôi mắt sáng lấp lánh chằm chằm thiếu niên trai trong video.

 

Tinh Tinh bật khì khì: "Anh, đang dỗ trẻ con đấy ?

 

Còn kể chuyện khi ngủ nữa?"

 

Nói là thiếu niên cũng hẳn chính xác, bởi vì dù mang hình nhưng mang những đặc điểm của loài thú.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-596-hat-ru-ngu.html.]

Trong lúc chuyện, Giang Cẩm Thành đến phòng đàn, bật đèn, cả căn phòng bừng sáng.

 

Giọng , giọng thiếu niên vỡ giọng thật trong trẻo, ngữ khí mang theo sự sủng ái đặc trưng, khiến cảm nhận một loại cảm giác che chở.

 

thấy Hàn Thần liền quỳ sụp xuống đất, cả kích động thôi.

 

"Vậy nhớ bật điều hòa nhé, đừng để lạnh."

 

"Cốc cốc..."

 

Giọng Tinh Tinh mang theo vẻ kinh ngạc, chớp mắt thiếu niên đối diện.

 

Giang Cẩm Thành luôn theo dõi tình trạng bên phía Tinh Tinh, thấy cô dần dần , dáng vẻ nhắm mắt ngủ ngoan ngoãn khiến ánh mắt thiếu niên càng thêm phần nhu hòa.

 

" đến đây , cho Tinh Tinh tiếng hát hơn của ."

 

Theo tiếng đàn du dương vang lên, Giang Cẩm Thành cất tiếng hát.

 

"Ơ?

 

Anh thế ạ?"

 

Giang Cẩm Thành đáp một tiếng "", đột nhiên tung chăn dậy.

 

Hàn Thần cũng ngẩng đầu lên, nhàn nhạt thốt một chữ: "Vào ."

 

Đầu ngón tay Hàn Thần nhẹ nhàng chạm lưỡi d.a.o, liền rạch một đường.

 

Nếu lúc Tinh Tinh ở đây, nhất định sẽ nhận .

 

Nghe mãi mãi, cô bỗng thấy tâm hồn như vỗ về dịu dàng, dễ chịu đến mức các đầu ngón chân đều cuộn tròn , ý thức dần trở nên mơ màng.

Cậu thiếu niên cũng cô, năm ngón tay thon dài rõ khớp đặt phím đàn. Trong video, mặc bộ đồ ngủ màu xanh thẫm, tựa đầu giường, đôi mắt xanh thẳm ánh lên vài phần dịu dàng đang chăm chú cô gái nhỏ.

 

Giang Cẩm Thành cô bé đang mang vẻ mặt đầy thắc mắc, ý trong mắt đó vẫn hề thuyên giảm.

 

Cô gái nhỏ giường, hai gò má trắng ngần khẽ ửng hồng.

 

Giang Cẩm Thành khẽ "ừm" một tiếng, quả thực lời mà bật điều hòa lên, với Tinh Tinh:

 

"Ngoan, đeo tai , đắp chăn cho kỹ."

 

Cậu dừng mà tiếp tục chậm rãi cất tiếng hát.

 

Ánh trăng bàng bạc vương lên , đôi mắt xanh mang theo tia sáng ấm áp, đẽ đến mức tưởng như chẳng phàm trần.

 

Bên cạnh cửa sổ sát đất khổng lồ trong phòng chính là cây đàn piano mà thường dùng.

 

Giang Cẩm Thành đặt điện thoại lên đàn, chọn chế độ phản chiếu màn hình.

 

Tinh Tinh cảm thấy, tất cả những bản nhạc cô từng qua đều bằng thứ âm thanh mà thiếu niên mang .

 

"Đang dỗ Tinh Tinh , ?"

 

Giang Cẩm Thành nhếch môi, giọng mang theo vài phần nuông chiều.

 

Bên ngoài cửa vang lên một giọng nam khàn đục: "Chủ nhân, thất bại ."

 

Cung Thiên Xích cung kính thưa một tiếng, liếc trai một cái mím môi lui khỏi phòng.

 

"Kỷ Uyên ?

 

là một đặc biệt."

 

Chàng trai chính là phụ nữ bạo hành gia đình đang gây xôn xao dư luận mạng.

 

"Ừm, kể chuyện khi ngủ cho em nhé."

 

Cậu mỉm , bắt đầu lướt phím.

 

"Bị thương ?"

 

"Anh ơi em ngoan lắm, chuẩn xong hết đây~"

 

Vẫn là dáng vẻ sạch sẽ, ôn nhu khiến thấy thoải mái như trai nhà bên, Hàn Thần từ cao xuống thiếu niên đang quỳ một gối đất.

 

"Chủ nhân, mang tới ."

 

"Thế thì phiền lắm, chỉ cần hát chay vài câu cho em là mà."

 

Chàng trai , đầu ngón tay trắng bệch chút huyết sắc kẹp một điếu t.h.u.ố.c.

 

Người đó tùy ý ném điếu t.h.u.ố.c ngoài cửa sổ, bước khỏi bóng tối.

 

Người phụ nữ quỳ rạp đất lóc, nghĩ đến đứa con gái nhỏ đáng thương của , nó mới chỉ ba tuổi thôi.

 

Hàn Thần lặng lẽ , thần sắc chút lay động.

 

"Sao thế?

 

Muốn hối hận ?

 

Nên nhớ cái giá của việc nuốt lời còn lớn hơn bây giờ nhiều đấy, ví dụ như...

 

đứa con gái cuối cùng của bà."

 

Giọng đó rõ ràng ôn hòa, nhưng phụ nữ như gặp ác quỷ, thần tình kinh hãi, ánh mắt run rẩy.

 

mấp máy làn môi nhợt nhạt, há miệng định nhưng chẳng thốt nên lời.

 

 

Loading...