Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 600: Ngài Smith muốn bán con trai

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:45:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đám nhân viên bên bàn tán rôm rả, Tinh Tinh cùng thang máy chuyên dụng lên tầng việc của Mục Thâm.

 

Người ở bộ phận thư ký đặc biệt nhiệt tình vây quanh Tinh Tinh.

 

"Tinh Tinh mấy ngày tới, các chị nhớ em c.h.ế.t mất."

 

" , Tinh Tinh lớn , nhưng thời gian đến công ty ngày càng ít ."

 

Một nhóm vây quanh Tinh Tinh miệng thì phàn nàn nhưng mặt lộ rõ ý .

 

"Em cũng hết cách , lớn lên thì bài tập cũng nhiều theo, ngày nào cũng bao nhiêu là bài tập luôn ."

 

Tinh Tinh bĩu môi hờn dỗi than thở.

 

"Thế thì vẫn là học tập quan trọng nhất, thi tháng Tinh Tinh nhà Đệ Nhất đấy.

 

Tổng tài , ngài tìm đủ cách để khoe em với chúng , vì chuyện mà còn phát cho chúng một đống lì xì đỏ ch.ót luôn."

 

"Phụt...

 

Trang cá nhân của Tổng tài là về em thôi, bọn chị lưng đều gọi ngài là Cuồng Ma khoe con."

 

Chúng hợp !

 

Kỷ Uyên một bên hai trò chuyện mà suýt nữa nhịn .

 

Kỷ An Nhuyễn, con nhớ kỹ, con là một thục nữ, mất mặt ba.

 

Lý Ngạn ở cách đó xa đột nhiên ôm eo thư ký Kim trò chuyện.

 

An Thanh: "???"

 

"Ba ơi."

 

, hai cuối cùng đến với , và hiện tại một con trai ba tuổi.

 

"Con gái là quá săn đón ?"

 

Trên mặt cô nở nụ hào phóng đĩnh đạc, thong thả bước tới.

 

Tần Bác Khanh nheo nheo mắt, lão già vẻ đang thiếu đòn.

 

Mấy cô thư ký và Tinh Tinh trò chuyện vui vẻ, ba đàn ông còn sắp xếp một bên, mỗi bưng một chén .

 

Trong văn phòng, cuối cùng cũng hiểu rõ nguyên nhân, An Thanh bắt đầu mắng nhiếc om sòm.

 

Hai một cái, đó đều cực kỳ ghét bỏ mà mặt chỗ khác.

 

"Cháu chào bác Smith ạ."

 

Vì quá phấn khích, ông liền dùng ngôn ngữ đẻ của để chuyện.

 

An Thanh xổm đất vẽ vòng tròn, miệng ngừng lầm bầm.

 

Mọi bên ngoài: "........"

 

"Ngài Smith, đây là con gái Kỷ An Nhuyễn, Tinh Tinh, đây là đối tác của ba, con cứ gọi là bác Smith là ."

 

Mục Thâm sầm mặt: "Lão đang mơ mộng hão huyền đấy!"

 

Một lúc , trong văn phòng Tổng tài đột nhiên truyền đến một tiếng sư t.ử hống.

 

"CÁI GÌ!!!!"

 

Hắn chẳng hiểu lấy một câu.

 

Nghe mà thấy nghèn nghẹn.

 

An Thanh vắt vẻo ghế, trông chẳng khác nào một vị Lão Đại đầy bá khí.

 

Biểu cảm mặt Mục Thâm dần dần cứng đờ.

 

Thục nữ nhỏ Tinh Tinh ngoan ngoãn bên cạnh Mục Thâm, miệng nhỏ ngọt ngào chào một tiếng.

 

Ngài Smith gần năm mươi lập tức rạng rỡ, ông kinh ngạc Mục Thâm.

 

Ai mà chẳng thích khen ngợi cơ chứ, cô thiếu nữ nhỏ điệu đà càng thêm vui vẻ.

 

Mục Thâm dẫn Tinh Tinh cùng văn phòng, Tần Bác Khanh bước , mặt cảm xúc túm cổ áo An Thanh đang xổm đất lôi tuột trong.

 

Tần Bác Khanh: "Làm ơn bỏ chữ '' hộ cái."

 

" mấy đứa con trai lận, Mục Thâm, cầm về xem , nếu đứa nào ưng ý sẵn sàng đóng gói gửi đến cho ngay lập tức.

 

Thiên thần nhỏ, mong chờ gặp mặt tiếp theo của chúng , thật tiếc là ngay bây giờ, nếu nhất định sẽ mời thiên thần nhỏ một bữa tối thật thịnh soạn."

 

Kỷ Uyên mỉm : "Tinh Tinh nhà thể thích như , dù trong nhà họ quá đông, tranh chấp cũng nhiều, nguy hiểm lắm."

 

An Thanh: "........"

 

Tinh Tinh: "........"

 

Tinh Tinh Sán Sán gượng: "Ba, sư phụ, bác Smith chỉ đùa thôi mà, cần nghiêm túc thế ."

 

"Này vợ, con trai cũng đến tuổi học , định cũng đưa nó học viện Phong Hoa, em thấy thế nào?"

 

Hiện tại cũng thấy cái chữ "" hợp cho lắm.

 

"Con thì cái gì, lão còn gửi cả ảnh qua đây , thế mà là đùa ?"

 

Một cô thư ký đang uống nước liền dọa cho phun cả nước ngoài.

 

Tinh Tinh vốn đang nhảy nhót phấn khích liền lập tức phanh gấp, vội vàng đặt hai tay bụng, thẳng tắp đầy đoan trang.

 

"Bác cũng Anh Tuấn ạ, trông bác bây giờ cứ như mới chỉ ba mươi tuổi thôi."

 

Thấy , Kỷ An Nhuyễn đang chơi đùa cùng mấy chị thư ký xinh lập tức xách hộp cơm chạy tới.

 

Ngài Smith nhận tình hình, vẫn đang sức tiếp thị con trai , thậm chí còn đưa ảnh con trai cho Mục Thâm xem.

 

Ánh mắt của Kỷ Uyên và Tần Bác Khanh đồng thời về phía Mục Thâm.

 

Mục Thâm khẽ ho một tiếng, ánh mắt mang theo ý , vẫy tay hiệu cho Tinh Tinh cạnh .

 

Tinh Tinh nhịn mà châm chọc: "Bác bán con trai như thế họ ạ?"

 

Tinh Tinh giật giật khóe miệng, mặt vẫn treo nụ xã giao.

 

"Mọi thấy ?

 

lù lù một đống thế ai thấy ?

 

Chẳng lẽ do giọng đủ lớn?"

 

Toàn cái thứ gì lèo nhèo hiểu nổi.

 

Thật...

 

thật là một vở kịch lớn.

 

Lúc Mục Thâm cùng khách hàng bước khỏi văn phòng, thứ đập mắt là cảnh con gái nhà đang một nhóm bao quanh hỏi han đủ thứ, còn ba đàn ông lớn tướng khác thì một bên, bầu khí giữa họ chút quái dị.

 

Làm cha kiểu thì đúng là hố con trai quá mà.

 

An Thanh ngây ngô hỏi: "Lão già nãy gì thế?

 

Sao trông biểu cảm của ai cũng quái quái ?"

 

Thực sự cần nhiệt tình đến thế .

 

Loạt đổi của cô bé đương nhiên lọt mắt những khác, ai nấy đều nhịn đến nội thương.

 

Tần Bác Khanh: "Ồ?

 

Mấy đứa con trai cơ ?

 

Lão cũng khéo sinh thật đấy."

 

An Thanh phục : "Anh thế là ý gì, con gái ?

 

thật thì chạm tự ái của chắc."

 

"Phụt..."

 

"Tiểu thư Kỷ An Nhuyễn còn tiếng X nữa , thật là một bất ngờ thú vị.

 

Mục Thâm, cân nhắc để giới thiệu con trai cho cô bé ?

 

Con trai cũng là một trai ưu tú, nó chắc chắn sẽ thích một thiên thần nhỏ xinh và đáng yêu như thế ."

 

An Thanh: "...

 

Không , đang cái gì thế, ai giải thích cho một câu !"

 

"Mục Thâm, đây là lệnh thiên kim ?"

 

Để cho chút thể diện mà!

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Lúc sắp , ngài Smith còn : "Thiên thần nhỏ, bác gửi ảnh con trai bác máy ba cháu đấy, cháu nhớ xem nhé, nếu thích đứa nào thì chỉ cần một cuộc điện thoại bác sẽ bảo chúng nó tới ngay."

 

Một đàn ông ngoại quốc tóc vàng mắt xanh cạnh Mục Thâm, thứ tiếng Trung ngọng nghịu.

 

Ngón tay lướt nhanh vài cái xóa sạch mấy tấm ảnh ngài Smith gửi qua, tiện tay tặng thêm một combo danh sách đen luôn.

 

"Chào cháu, Mục Thâm, thật sự một cô con gái lớn thế , cô bé trông giống như một thiên thần nhỏ mà Thượng Đế phái xuống , Mục Thâm, hạnh phúc quá."

 

"Dạ , bác thong thả ạ, dịp cháu và ba sẽ mời bác dùng bữa."

 

Tinh Tinh loạng choạng suýt ngã, may mà Kỷ Uyên từ phía kịp thời đỡ lấy vai.

 

Tần Bác Khanh xoa đầu cô, năng đầy tâm huyết.

 

"Lão già đó lẩm cẩm đấy chứ, con gái mới bao nhiêu tuổi mà lão mơ mộng hão huyền !

 

Mấy thằng con trai dưa vẹo táo của lão mà cũng đòi tơ tưởng đến con gái , mặt mũi chắc dài đến tận vũ trụ , đúng là lão già đắn."

 

Tinh Tinh vội vàng chạy bóp vai cho .

 

"Thôi mà thôi mà, ba đừng giận, đùa thôi, đùa thôi mà."

 

An Thanh hậm hực: "Con gái còn nhỏ thế , ít nhất cũng nuôi thêm vài chục năm nữa mới tính chuyện đó, việc gì vội."

 

Cứ nghĩ đến cảnh cây bắp cải nhỏ mà khổ công chăm sóc gã đàn ông khác nẫng tay , nắm đ.ấ.m của thấy ngứa ngáy khôn nguôi.

 

Đào Hoa

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-600-ngai-smith-muon-ban-con-trai.html.]

Tần Bác Khanh khó chịu An Thanh: "Ông rảnh rỗi mấy chuyện cái gì?"

 

An Thanh gãi gãi đầu, giữ nguyên vẻ mặt lầm lì như cá c.h.ế.t đáp:

 

"Thì tại đang đ.ấ.m thôi."

 

Tinh Tinh: "..."

 

Cô lẳng lặng thu góc, nửa lời để giảm bớt sự hiện diện của bản .

 

Kỷ Uyên lên tiếng cắt ngang hai : "Được , đừng mấy chuyện nữa, Tinh Tinh vẫn còn nhỏ mà."

 

Hai đang đấu khẩu lập tức im bặt, nhưng đồng thời sang dặn dò Tinh Tinh:

 

"Con gái/Tinh Tinh, con còn nhỏ, đừng mà yêu đương sớm đấy nhé."

 

Tinh Tinh gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

 

Mấy ông bố lúc mới thấy nhẹ lòng nhiều.

 

Nói xong, họ liền dẫn cô rời .

 

Giọng điệu mang theo vẻ trêu chọc, đương nhiên trong lòng vẫn chút khó chịu nho nhỏ xen lẫn đắc ý thầm kín.

 

Giang Cẩm Thành nắm c.h.ặ.t lấy tay Tinh Tinh, ánh mắt lạnh lùng đối phương.

 

"Không vấn đề gì."

 

Ánh mắt Giang Cẩm Thành hờ hững lướt qua cô gái mặt, thản nhiên hỏi: "Cô là ai?"

 

Nói xong, vẻ mặt đau đớn ôm lấy n.g.ự.c, thần tình bi ai, ánh mắt trống rỗng lên trần nhà, trông như sắp rơm rớm nước mắt đến nơi.

 

【Con ba, ăn cơm xong con sẽ qua đó ngay.】

 

"Anh , hoa đào của đấy ?"

 

nhanh đó, cô lấy bình tĩnh.

 

Hôm nay cho bẽ mặt, lòng cô bắt đầu nảy sinh sự ghét bỏ, kéo theo đó là sự căm ghét dành cho Tinh Tinh cũng tăng lên bội phần.

 

Cái tâm tư nhỏ nhen đó cứ như sợ khác phát hiện .

 

"Đã hứa đấy nhé, ngày mai con đến công ty đưa cơm cho ba."

 

Điện thoại của Tinh Tinh từ lúc tan học liên tục nhận tin nhắn từ Tô Diên, đòi cô đưa cơm, cứ như sợ cô sẽ quên mất .

 

Tinh Tinh đưa tay đập tay với .

 

Mục Thâm bên cạnh, liếc thấy cô khẽ cau mày liền giật lấy điện thoại, gửi tin nhắn cho Tô Diên:

 

【Nằm mơ , trong mơ thì cái gì cũng hiện thực hóa đấy.】

 

"Học , thế chút nào ?

 

chỉ với vài câu thôi mà, cần lạnh lùng như ."

 

Nụ mặt Lý Tiêu Linh lập tức cứng đờ.

 

Tinh Tinh chớp chớp mắt, chạy lon ton tới bên cạnh , ôm lấy cánh tay nũng nịu, giọng ngọt ngào mềm mỏng.

 

Hôm nay là một ngày Tô Diên ép "vô sản".

 

Tô Diên: 【Cũng cần vội thế , bảo bối thể mang theo hai phần cơm, đến đây ba ăn cùng con cho vui.】

 

"Đi mà giờ mới về, tính là mấy quên mất luôn hả?"

 

Trong nhà bật đèn, nhưng khi họ thì đèn cũng lúc bật sáng.

 

"Người nên rời là cô."

 

Tuy nhiên, cô che giấu sự đố kỵ giỏi, hề biểu lộ ngoài.

 

Tinh Tinh dùng hai tay xoa đầu chú ch.ó đen, nở nụ để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp.

 

Thế nhưng hành lang, họ gặp một , chính xác hơn là chặn đường.

 

Lý Tiêu Linh tức tối rời , bực bội ném chiếc hộp quà tinh xảo trong tay thùng rác.

 

Buổi chiều khi tan học, Hắc Tướng Quân đến đón cô, chỉ khác là chú quản gia cùng.

 

Tô Diên: 【Đù!

 

Đứa mặt dày nào dám cướp điện thoại của con gái rượu nhà đấy!】

 

Đôi khi sự ghét bỏ và đố kỵ của con luôn như , đến một cách vô lý đùng đoàng.

 

liếc Kỷ An Nhuyễn bên cạnh Giang Cẩm Thành, ngũ quan tinh tế của cô mà trong lòng khỏi nảy sinh đố kỵ.

 

Tinh Tinh tiếng sủa sang, thấy chú quản gia và chú ch.ó đen đang đó, đôi mắt liền ngập tràn niềm vui.

 

Quản gia thẳng tắp, tay dắt ch.ó đen, ánh mắt vẫn luôn dán c.h.ặ.t cổng trường.

 

Dù điện thoại Tinh Tinh chặn Tô Diên, nhưng chỉ chớp mắt , điện thoại của Mục Thâm reo lên.

 

Vẻ mặt Tô Diên vô cùng đau xót, lấy ngón tay chọc chọc trán cô.

 

Người tới chính là cô bạn học từng ý với Giang Cẩm Thành ở môn nhảy cao tại đại hội thể thao.

 

Chú ch.ó đen thoát khỏi dây dắt, lao thẳng về phía Tinh Tinh, chạy quanh chân cô hai vòng ư ử dụi đầu cô.

 

Liên tục hai tạt gáo nước lạnh, nụ mặt Lý Tiêu Linh còn giữ nổi nữa.

 

Đó là tin nhắn thoại của Tô Diên.

 

"Xem vị trí của trong lòng con gái chẳng còn tí tẹo nào ."

 

Giọng tức tối, phần nhảy dựng lên của truyền từ điện thoại của Mục Thâm.

 

"Không ba, hôm nay ba Mục Thâm tăng ca nên con đưa cơm cho ba thôi."

 

"Mọi chờ ở đây bao lâu ạ?"

 

Chỉ thấy Tô Diên khoanh tay, vắt chân chữ ngũ, vẻ mặt hậm hực mấy ngoài cửa.

 

Thiếu nữ bằng ánh mắt vô cùng chân thành.

 

"Xin , tiện cho lắm."

 

Sao mà chẳng sắc mặt khác thế .

 

Người đầu tiên thấy Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành là Hắc Tướng Quân, cái đuôi nó vẫy tít mù, hướng về phía cổng trường sủa hai tiếng "gâu gâu".

 

Âm thanh vang dội khiến đám học sinh xung quanh đều ngoái .

 

"Vậy ngày mai ba còn đến công ty ông nội ?

 

Nếu còn thì ngày mai con đến đưa cơm cho ba nhé."

 

trong mắt chú ch.ó đen chỉ hình bóng của cô thiếu nữ tựa như tinh linh .

 

Tô Diên lập tức tỉnh táo , đưa một bàn tay mặt cô.

 

Lý Tiêu Linh tức giận giậm chân, nghiến răng nghiến lợi lườm theo bóng lưng hai .

 

Vốn dĩ cô còn khá cảm tình với học .

 

"Nhỏ tuổi đầu mà năng linh tinh cái gì đấy."

 

Sau khi Mục Thâm dùng bữa xong, cả nhà cùng trở về.

 

Cuối cùng, cả đoàn cộng thêm một chú ch.ó cũng về tới nhà.

 

Chỉ dịu giọng với Tinh Tinh: "Bạn học , chuyện riêng với học vài câu, bạn tiện tránh một lát ?"

 

"Mục Cẩu, ông chặn , đồ mặt dày tâm cơ nhà ông, mau thả ngay!"

 

Lý Tiêu Linh gương mặt xinh xắn, váy xếp ly đồng phục mặc tôn lên đôi chân dài thẳng tắp.

 

Chẳng mấy chốc đến ngày hôm , sáng sớm Tinh Tinh dậy, dẫn đám thú cưng trong nhà ngoài dạo một vòng.

 

Tinh Tinh cũng mỉm với cô , nhưng ý chẳng hề chạm đến đáy mắt.

 

Tinh Tinh bĩu môi: "Xì, cũng chẳng lớn hơn em bao nhiêu ."

 

mang nụ thanh tao, nhã nhặn Giang Cẩm Thành.

 

"Chào học , chúng gặp ."

 

Thiếu nữ buồn đáp một câu.

 

Giang Cẩm Thành đặt tay lên đầu Tinh Tinh xoa nhẹ, giọng điệu đầy bất lực.

 

Thiếu nữ một bên mắt nhắm mắt mở, giả vờ như thấy gì hết.

 

Trước giờ khác tâng bốc, đột ngột nếm mùi thất bại khiến cô cảm thấy hụt hẫng vô cùng.

 

"Hắc Tướng Quân, chú quản gia."

 

Nói đoạn Tô Diên bồi thêm một câu: "Chỉ cần Tinh Tinh đến thôi, mấy ông ai bén mảng tới hết."

 

Cả hai đều để tâm đến chuyện nhỏ nhặt , vẫn học và sách như bình thường.

 

Cũng hổ danh là Ảnh đế, diễn xuất cứ gọi là y như thật, khiến Tinh Tinh cạnh cũng mủi lòng theo.

 

Sau khi Lý Tiêu Linh rời , Tinh Tinh dùng khuỷu tay hích tay Giang Cẩm Thành.

 

Giang Cẩm Thành thản nhiên liếc cô : "Cô là chuyện của cô, đối xử thế nào là chuyện của ."

 

Dù là hoa đào thì cũng chỉ là một đóa hoa tàn mà thôi.

 

Mục Thâm thèm đáp lời mà trực tiếp chặn luôn, động tác thành thục vô cùng.

 

Trở về thu dọn cặp sách, cô cùng Giang Cẩm Thành học.

 

Mục Thâm và những khác khinh khỉnh , ai thèm chứ.

 

Quản gia : "Cũng lâu lắm, chú tính giờ mới dẫn nó tới."

 

Mục Thâm: 【Biểu tượng lạnh .jpg】

 

Sau đó thành thục chặn Tô Diên thêm nữa.

 

Tô Diên: "..."

 

Đù, Mục Cẩu, ông cứ đợi đấy cho .

 

 

Loading...