Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 603: Đồ ăn vặt ơi là đồ ăn vặt...

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:45:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Anh còn đòi thể diện ?

 

Cái ổ ch.ó của , ch.ó nó còn chả thèm ở, còn đòi mặt mũi cái nỗi gì!"

 

Tô Diên giữ cách với ông, hai cha con đối diện qua chiếc bàn việc.

 

Ánh mắt Tô Diên cảnh giác chằm chằm bố , chân lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng bỏ chạy.

 

"Không ...

 

con dọn, con dọn là chứ gì?

 

Bố...

 

bố cứ đặt cái mắc áo xuống ."

 

Con lớn bằng chừng , chẳng lẽ cần giữ mặt mũi !

 

Tinh Tinh là một cô con gái hiếu thảo, thấy thế nỡ xem kịch nữa, vội chạy giải vây cho bố .

 

Cô nén đến bên cạnh Tô Đình, đỡ lấy cánh tay ông vỗ nhẹ lưng cho ông xuôi cơn giận.

 

"Ông nội đừng giận nữa ạ.

 

Bố tính lười một tí ông còn lạ gì nữa .

 

Không ạ, lát nữa con sẽ dọn cùng bố, vèo một cái là xong ngay thôi mà."

 

Dưới sự dỗ dành ngọt ngào của cháu gái, Tô Đình nương theo sức của Tinh Tinh xuống ghế sofa, nhưng vẫn quên liếc xéo con trai một cái.

 

"Đừng quản nó, tại chiều quá đấy.

 

Tự mà dọn , hôm nay sẽ đây canh, dọn sạch thì đừng hòng về."

 

"Con bản lĩnh đấy thì nào."

 

Vẻ mặt Tinh Tinh đầy vẻ khó .

 

Chỉ cần trân trọng mỗi ngày trôi qua, thời gian sẽ trôi nhanh.

 

Tô Đình hận sắt thành thép: "Anh mà con thì cũng chẳng rảnh mà quản mấy cái việc cỏn con .

 

Chính vì trách nhiệm với , chứ thì dưng nước lã nào thèm với mấy lời ?"

 

"Con lớn từng ."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Tô Đình trợn mắt: "Có lớn bằng trời thì vẫn là con !"

 

Tinh Tinh: "..."

 

Vị Ảnh đế đại tài nào đó mặt mày lộ rõ vẻ vui.

 

Tinh Tinh thể cảm nhận cơn giận và sự tủi mãnh liệt từ họ.

 

Từ khi còn nhỏ mới nhận bố, cô phát hiện Tô Diên sở thích đặc biệt là tích trữ đủ loại đồ ăn vặt.

 

Nhất quyết giành bằng quyền đón cô tan học.

 

Một sói một hổ thật sự ngẩn ngơ, cứ ngỡ Tinh Tinh cần chúng nữa, móng vuốt lập tức ôm c.h.ặ.t lấy cô, cái đầu lớn tủi dụi dụi vai cô, miệng ngừng phát tiếng ư ử.

 

Tuy mặt mày đầy vẻ bi thương: "Con hiểu , đồ ăn vặt bố cảm thấy cả chẳng còn chút cảm giác an nào cả."

 

Tô Đình mặt cảm xúc chỉ chỉ chỗ trống mặt: "Có bản lĩnh thì bước đây mà ."

 

Tinh Tinh thụp xuống xoa xoa tai chúng.

 

Tinh Tinh ghé sát tai thì thầm.

 

Ánh mắt Tô Đình lặng lẽ : "Còn nữa ."

 

Đợi khi Tô Đình , Tô Diên cảm thấy cả như suy sụp, đống đồ ăn vặt của ...

 

"Bố đừng buồn nữa, về nhà con sẽ thêm nhiều món ngon cho bố nhé."

 

Thiếu nữ dở dở .

 

Nhất thời, trong sân biệt thự tràn ngập tiếng giòn giã của thiếu nữ, thỉnh thoảng xen lẫn vài tiếng hú trầm thấp của sói, tiếng gầm của hổ và cả tiếng sủa của chú ch.ó lớn.

 

"Bố tích trữ bao nhiêu lâu mới ngần đồ ăn vặt, thế mà một loáng ông thu sạch sành sanh, bố dễ dàng gì cơ chứ."

 

Tô Đình lườm một cái cháy mặt.

 

Tinh Tinh vội rót một chén nước cho uống.

 

Về điểm , Tinh Tinh vẫn thấy cảm động, cũng thương chúng, trong nhiều chuyện cô đều sẵn lòng chiều theo ý chúng.

 

Thấm thoắt đến thứ sáu, cứ đến ngày cuối cùng khi nghỉ lễ, học sinh lúc nào cũng rạo rực yên.

 

yêu quý chúng nhưng cô cũng giam cầm chúng trong mảnh trời nhỏ bé .

 

Tô Diên rướn cổ lên, dùng thái độ hống hách nhất để những lời hèn mọn nhất.

 

"Thằng ranh con, mày tin là tao cho ăn đòn ?"

 

Thứ bảy...

 

"Tiểu Bạch Bạch, Hổ Vương, là hai bạn về Núi Vụ Ẩn nhé?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-603-do-an-vat-oi-la-do-an-vat.html.]

"Hừ...

 

qua đây thì chẳng cái văn phòng phá cho hình thù gì ."

 

Tô Diên tủi ông, miệng vẫn ngừng lẩm bẩm.

 

Sau một hồi loay hoay, cuối cùng Tô Diên cũng dọn dẹp sạch sẽ cái ổ ch.ó của , đó mới lò dò ăn nốt bát cơm nguội ngắt.

 

"Bà nội bảo đến nhắn hôm nào về nhà ăn bữa cơm, bà nhớ lắm đấy."

 

Sao mà cứ hở một tí là đ.á.n.h thế .

 

Tinh Tinh ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, con ông nội, hôm nào con sẽ cùng bố về ạ."

 

............

 

Dỗ dành mãi, hai cục bông to lớn mới chịu ôm lấy cô âu yếm l.i.ế.m nhẹ một cái.

 

Biết mấy ngày nay Hắc Cẩu đều đến trường đón cô tan học, hai cục bông to lớn bằng lòng.

 

"Bố bố đẻ con đấy?

 

Có ai đối xử với con trai như thế ?"

 

Tinh Tinh dắt nó về nhà, lập tức hai cục bông khổng lồ bao vây, một cảm giác tủi ngập tràn các giác quan của cô.

 

Trong lúc đó, thừa dịp Tinh Tinh chú ý, đó còn tranh thủ lườm Hắc Cẩu một cái cháy mặt.

 

Tô Đình xách một túi lớn đồ ăn vặt , vẻ mặt ôn hòa Tinh Tinh.

 

Tô Đình hùng hổ lục soát, cuối cùng ở bệ cửa sổ, gầm giường, tủ quần áo...

 

moi thêm một đống lớn nữa.

 

"Anh tưởng đến để thăm chắc?

 

Chính vì hôm nay Tinh Tinh qua đây nên mới đến công ty đấy."

 

Hâm nóng thức ăn cho Tô Diên, phẫn uất ăn lấy ăn để.

 

Tô Diên lập tức ôm lấy Tinh Tinh, gục đầu vai cô mà rưng rức.

 

Tinh Tinh giữ lời hứa, đưa chúng đến khu nghỉ dưỡng suối nước nóng của Mục Thâm.

 

Cuối cùng, Tô Diên vẫn miễn cưỡng giao nộp hết đống đồ ăn vặt trong ngăn kéo .

 

"Tất cả là tại bố đấy, con gái khó khăn lắm mới mang cơm đến cho con, bố để con ăn xong dọn phòng ?

 

Sớm đến muộn đến, cứ nhè lúc mà đến, con thấy bố cố tình để con c.h.ế.t đói thì ."

 

Kiếp bố chắc là chuột túi hóa đấy chứ.

 

Kể từ đầu tiên đến trường đón , Hắc Tướng Quân nào cũng đều đặn như vắt chanh đón cô tan học.

 

Mặc dù sân vườn của căn biệt thự đủ rộng, nhưng suy cho cùng vẫn thể sánh bằng khu rừng thực sự.

 

Tô Diên xòe tay: "Hết ạ."

 

Khi tiếng chuông tan học vang lên, đám học sinh ùa cổng trường như ong vỡ tổ.

 

"Được , , nữa, thế ngày mai đưa các bạn chơi nhé."

 

Tô Diên: "..."

 

"Thôi nào, thôi nào, kích cỡ của hai bạn thực sự hợp để đón tan học .

 

Thế , ngày mai đưa hai bạn trang trại chơi ?"

 

"Ông nội bớt giận ạ, con bảo bố giao hết đống đồ ăn vặt ngay đây."

 

Tô Đình tức đến nghẹn họng, bật dậy định nện cho một trận.

 

Thế là trong sân diễn một màn nũng bán manh quy mô lớn của các cục bông, cứ ôm c.h.ặ.t lấy Tinh Tinh chịu buông móng vuốt.

 

Hôm nay đương nhiên cũng ngoại lệ.

 

"Con , ông già bớt giận một tí, lỡ giận quá hóa liều mệnh hệ gì thì đòi , con đào một ông già khác trả cho bây giờ."

 

Tô Diên phịch xuống sofa, ngửa đầu lên trời, cảm giác như chẳng còn sức nữa.

 

Chúng cũng .

 

Cái con ch.ó tâm cơ .

 

Vốn dĩ hai đó thể ở núi Vụ Ẩn, nhưng cuối cùng họ bằng lòng theo Tinh Tinh thành phố để sinh sống.

"Đưa hết đống đồ ăn vặt đó cho , ăn uống rác rưởi linh tinh nữa. Anh tự khổ thì thôi , đằng còn cho Tinh Tinh ăn cùng, chẳng dáng vẻ gì là cha cả."

 

"Ba ơi, ba thích tích trữ đồ ăn vặt thế ạ?

 

Nếu ăn thì lúc nào mua chẳng ."

 

Mục Thâm khá quan tâm đến sơn trang suối nước nóng , lẽ vì chính nhờ suối nước nóng đó mới nhặt Tinh Tinh nên về đầu tư đây lớn.

 

Quanh những ngọn núi bao quanh sơn trang, Mục Thâm chi một khoản tiền nhỏ để thuê trồng đủ loại cây ăn quả và các giống cây khác, nỗ lực tạo một môi trường sống nhất.

 

Hơn nữa, sơn trang suối nước nóng cho phép ô tô , nhưng thể đạp xe lên, và phép lui tới nơi cũng ít ỏi.

 

Dù đầu tư nhiều nhưng sơn trang dùng để kinh doanh kiếm lời, nơi đây gần như trở thành chốn nghỉ dưỡng riêng tư của mấy gia đình quan hệ thiết, những giàu khác dù cũng chẳng thể đặt chân tới.

 

 

Loading...