Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 607: Bị phụ huynh phát hiện

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:45:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cuối cùng vẫn là cô và Giang Cẩm Thành cùng học tập, chỗ nào hiểu mới hỏi Nam Cung Tuân.

 

Học vài năm, cả hai cũng coi như chút thành tựu.

 

Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành trong phòng sách riêng của , chỉ cần ngẩng đầu lên là thể thấy đối phương.

 

Họ đồng thời mở máy tính, ngón tay bắt đầu gõ lạch cạch bàn phím.

 

Giang Cẩm Thành tìm camera giám sát, còn Tinh Tinh chỉ trong vài phút ngắn ngủi xâm nhập thành công máy tính của gã đàn ông , quả nhiên tìm thấy một thư mục mã hóa.

 

Mở xem, bên trong là ảnh và video gã chụp cảnh ngược đãi ch.ó mèo.

 

Nhìn những tấm hình và thước phim đầy m.á.u me của đám nhỏ tội nghiệp, Tinh Tinh chỉ cảm thấy trong lòng bùng lên một ngọn lửa giận dữ mãnh liệt.

 

Cô siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, nhắm mắt cố gắng bình tâm trạng.

 

"Tinh Tinh, chứ?"

 

Từ phòng bên cạnh truyền đến giọng lo lắng của Giang Cẩm Thành.

 

Tinh Tinh mở mắt, giọng chút nghẹn ngào: "Anh ơi, em tìm thấy ."

 

Giang Cẩm Thành điều một đoạn video giám sát, một đàn ông bịt kín mít, tay kéo một chiếc vali đang đường.

 

"Đừng sợ, chúng đòi công bằng cho chúng, ?"

 

"Gã đang chuyển dịch tài sản công ty.

 

Người tên là Liêu Vân Tường, hai mươi năm ở rể nhà vợ.

 

Gã vốn là một kẻ nghèo kiết xác, học tại đại học M, quen Vu An Nhiên lúc bấy giờ kết hôn.

 

Nhờ mà gã trực tiếp trở thành tổng giám đốc của trang sức Vu Thị."

 

Tinh Tinh ngoan ngoãn "" một tiếng, ôm lấy gối tựa, khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận đến phồng lên, đôi mắt trong trẻo linh động ửng đỏ.

 

"Anh mau về , em sang tìm ngay đây."

 

"Cứ thế mà bỏ qua ?

 

Thằng nhãi Giang Cẩm Thành đó dám chạy sang tận phòng sách con gái , ai Tinh Tinh chịu thiệt thòi gì .

 

Đứa nhỏ nhà đơn thuần như , còn thằng ranh thì ranh ma lắm."

 

Mục Thâm "rắc" một tiếng, bẻ gãy chiếc b.út trong tay.

 

"Thật đáng ghê tởm, nhưng bây giờ, lẽ chúng bắt đầu một cuộc cứu hộ ."

 

Cô gái nhỏ cứ thế để chân trần trắng nõn, ôm gối chạy vội sang.

 

Tinh Tinh nhận ngay, chính là Liêu Vân Tường.

 

Nói xong, sự hối thúc của bạn nhỏ Tinh Tinh, Giang Cẩm Thành nhẹ nhàng nhảy trở về phòng .

 

Cô gái nhỏ vội vàng rời hề phát hiện mấy đang ở phòng khách sắc mặt đều lắm.

 

Giang Cẩm Thành nhất thời chút nỡ buông , nhưng việc chính quan trọng, trì hoãn.

 

Cậu xỏ tất đôi bàn chân nhỏ nhắn xinh xắn của Tinh Tinh mang dép lê cho cô.

 

Lúc thấy những con vật c.h.ế.t t.h.ả.m ảnh, cơn giận trong lòng cô căn bản thể kiềm chế nổi.

 

"Để , em bên cạnh nghỉ ngơi ."

 

Giang Cẩm Thành , cúi xuống véo mũi cô một cái.

 

Tinh Tinh xỏ dép lê lạch bạch chạy xuống lầu, vội vàng chào hỏi các ba đang ở phòng khách chạy biến, ba sinh vật lông xù trong nhà lập tức bám đuôi theo .

 

Kỷ Uyên đỡ trán: "Thôi , đừng giận nữa.

 

Tinh Tinh tự thì cứ để con bé rèn luyện một chút, phái theo là ."

 

Về phía gia đình em gái, các chú nhiều theo đuổi, nhưng hình như các chú bao giờ tính đến chuyện kết hôn.

 

Đám mèo ch.ó nuôi còn thể coi là tài sản cá nhân để kiện gã đòi bồi thường, nhưng còn đám ch.ó mèo hoang, chẳng lẽ cứ để chúng c.h.ế.t oan uổng như ?

 

An Thanh đen mặt .

 

Cô đổi từ kéo Giang Cẩm Thành sang đẩy .

 

Phía đối diện, Giang Cẩm Thành thấy giọng khác thường của Tinh Tinh, hai lời liền bật dậy, đó thuần thục nhảy vọt sang.

 

Trong nhà , ba yêu , nên hề chuyện tiểu tam phòng nhì xuất hiện.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-607-bi-phu-huynh-phat-hien.html.]

Thậm chí ngay cả đứa con trai còn lão ba chê là kỳ đà cản mũi, gì đến khác.

 

"Nhất định tha thứ cho gã."

 

Nhìn thấy những thứ máy tính, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo.

 

"Đã bảo bao nhiêu , cởi tất ."

 

"Ngoan, xong ngay đây."

 

những gia đình khác môi trường bình yên như họ, đặc biệt là những cuộc đấu đá ngầm trong các gia tộc lớn.

 

Càng lớn tuổi, ba càng phái kể cho về những chuyện .

 

Tinh Tinh lập tức kéo dậy: "Vậy còn đợi gì nữa, mau thôi!"

 

Giang Cẩm Thành vốn là con trai của hào môn, đối với những chuyện bẩn thỉu bên trong giới thượng lưu ít nhiều đều nắm rõ.

 

tương lai cũng kế thừa gia tộc, gia tộc Oakes hy vọng Gia Chủ tương lai cái gì cũng .

 

"Tài sản của trang sức Vu Thị bắt đầu chuyển dịch từ năm năm , tức là nửa năm khi lão gia t.ử nhà họ Vu qua đời.

 

Hơn nữa, gã còn ngoại tình, bên ngoài một con trai và một con gái."

 

Tinh Tinh há hốc mồm: "Người cũng quá đáng ghê tởm ."

 

"Anh...

 

cảm ơn ."

 

Giang Cẩm Thành dở dở ấn đầu cô xuống.

 

"Tinh Tinh đây, tìm thấy vài thứ thú vị."

 

Hơn nữa, chỉ bồi thường thôi thì nhẹ nhàng quá.

 

Lúc định rời , Tinh Tinh kéo lấy tay áo .

 

Có lẽ vì khả năng cảm nhận cảm xúc của động vật và yêu quý chúng, nên dù là mãnh thú cỡ lớn những con vật nhỏ lông xù , cô đều thể nảy sinh một sự đồng điệu kỳ diệu với chúng.

 

Giang Cẩm Thành khẽ dỗ dành, cô gái nhỏ trong lòng im lặng gật đầu.

 

Đang đẩy , giây tiếp theo cổ tay cô nắm lấy, cả nhấc bổng lên trung.

 

Cúi đặt cằm lên vai Giang Cẩm Thành, đôi mắt mèo trong trẻo linh động về phía màn hình máy tính.

 

Vài phút ...

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Tuy nhiên sự lạnh lẽo đó hề lan trong phòng, bởi vì Tinh Tinh vẫn đang ôm c.h.ặ.t lấy .

 

Sau khi chui cửa sổ , Giang Cẩm Thành nhẹ nhàng ôm lấy Tinh Tinh, vùi đầu cô , khẽ vỗ về lưng cô.

 

Ba chữ gần như rít từ kẽ răng.

 

Bàn tay âu yếm xoa trán cô, ánh mắt Giang Cẩm Thành dịu .

 

Giang Cẩm Thành : "Tất nhiên thể tha nhẹ, chỉ bồi thường thôi thì đủ."

 

Tô Diên cũng , nếu Tần Bác Khanh và Kỷ Uyên giữ , sớm lao lên lầu đ.á.n.h c.h.ế.t thằng ranh con hổ đó .

 

Cậu cúi , luồn tay qua khoeo chân cô gái nhỏ, bế thốc cô lên một cách cẩn thận đặt xuống ghế lười trong phòng sách.

 

"Anh , đừng bao giờ lời cảm ơn với ."

 

Tinh Tinh sực tỉnh: " nhỉ."

 

"Giang Cẩm Thành!"

 

"Đừng vội, cứ lối thôi, nếu lát nữa các chú đ.á.n.h gãy chân mất."

 

"Trong cái vali đó, nếu đoán lầm thì chắc là những con vật gã mới bắt , gã t.h.u.ố.c mê."

 

Được bế lên đặt bàn, Giang Cẩm Thành nắm lấy đôi bàn chân trắng trẻo nhỏ xinh của cô đặt lòng bàn tay.

 

Khi trời lạnh, Tinh Tinh giống như một chiếc lò sưởi nhỏ, ngay cả đôi chân cũng ấm sực.

 

"Nếu đây mà là cửa sổ phòng ngủ, chắc thằng nhãi định lật trời luôn quá."

 

Về việc tại họ Giang Cẩm Thành chạy sang phòng sách của Tinh Tinh, đương nhiên là nhờ camera giám sát.

 

Không họ theo dõi Tinh Tinh, mà là từ khi kẻ lạ mặt đột nhập đ.á.n.h với Kỷ Uyên, để đảm bảo an , Mục Thâm lắp camera quanh biệt thự.

 

Bên trong phòng đương nhiên thấy, nhưng đoạn Giang Cẩm Thành nhảy sang phòng sách thì thấy rõ mồn một.

 

 

Loading...