Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 637: Đi thôi, Pikachu!

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:46:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Anh cái gì ?

 

Đây là bệnh viện, bảo là bác sĩ , lẽ nào lừa chúng ?"

 

Người phụ nữ bực bội lườm gã đàn ông bên cạnh một cái, sốt sắng đưa tay .

 

" thấy bác sĩ Đông y đều bắt mạch đúng ?

 

Đến đây đừng khách khí, mau xem giúp với.

 

Cái bụng nó cứ đau từ sáng tới giờ, mãi vẫn khỏi."

 

bằng giọng điệu nũng nịu đầy vẻ ủy khuất, đôi mắt rực cháy chằm chằm Kỷ Uyên.

 

Gã đàn ông thấy uất ức, nhưng gã nỡ trách mắng nữ thần mà vất vả lắm mới theo đuổi , thế là trút hết oán khí lên đầu Kỷ Uyên.

 

Nhìn gương mặt của Kỷ Uyên, trong mắt gã chỉ sự đố kỵ.

 

Kỷ Uyên dường như chẳng mảy may để ý đến ánh mắt của hai họ, chỉ bảo cô y tá cứ việc của .

 

Kỷ Uyên bắt mạch cho phụ nữ, đầy một phút chậm rãi cất lời.

 

"Cô , cơ thể cô vấn đề gì lớn .

 

Chẳng qua là tối qua ăn nhiều thôi, cô mà cứ đây quậy phá thêm lát nữa là nó tự khỏi hẳn đấy.

 

Còn việc tại cô vẫn thấy đau bụng, lẽ là do cô no quá thôi."

 

An Thanh như bước .

 

Chỉ riêng chiều cao sừng sững của đủ tạo áp lực nặng nề cho gã đàn ông , huống chi còn toát vẻ phong trần, ngang tàng.

 

Anh chỉ cần liếc mắt một cái, gã cảm thấy như thể giây tiếp theo sẽ đ.á.n.h đến mức đẻ cũng nhận .

 

"Chạy!"

 

" thật, các tưởng bệnh viện là nhà chắc?

 

Có tí bệnh vặt mà cũng điều.

 

Thôi thì thế , dọn hẳn bệnh viện mà ở, lúc đó tha hồ mà khoe khoang hẳn một đội ngũ y tế hùng hậu phục vụ nhé."

 

Kỷ Uyên: "Tinh Tinh qua đây, sư phụ xem vết thương của con hình như băng bó khéo."

 

Tần Bác Khanh lạnh: "Đổi , đ.á.n.h thì đó chịu trận là chạy?"

 

An Thanh trợn mắt quát: " cố ý, giờ hơn nhiều ."

 

Tần Bác Khanh cụp mắt đám cỏ trong vườn hoa bệnh viện, dáng vẻ nghiêm túc cứ như đang đếm xem bao nhiêu sợi cỏ .

 

 

 

Nhân vật chính nhắc đến là Tinh Tinh thì đang Tần Bác Khanh bằng đôi mắt vô tội hết mức.

 

Mọi dán mắt Nam Cung Tuân hồi lâu.

 

Ngay khi đang mong chờ nhận một câu khen ngợi kiểu như "ngầu quá" "lợi hại quá", thì tất cả đồng loạt dời tầm mắt chỗ khác.

 

Người phụ nữ cho đỏ bừng mặt.

 

Mấy ai nấy đều trai ngời ngời, chẳng thương hoa tiếc ngọc chút nào thế .

 

"Xem cô mẩy kìa, cứ như Địa Cầu là nhà cô, cả thiên hạ là cha xoay quanh cô .

 

Ai mà chẳng là tiểu công chúa, là bảo bối của gia đình chứ."

 

Nói xong, Tô Diên trực tiếp tặng cho hai họ một cái lườm cháy mặt.

 

Vừa dứt lời, Tần Bác Khanh khách khí đá cho một cái.

 

" cứ thắc mắc mấy câu c.h.ử.i thề thỉnh thoảng Tinh Tinh là học từ , thể giữ mồm giữ miệng chút ?"

 

Mục Thâm lấy điện thoại : "Vừa nãy cuộc họp vẫn xong, thông báo cho Lý Ngạn vài việc ."

 

An Thanh: "...

 

Anh cái gì!"

 

Ánh mắt Kỷ Uyên thản nhiên : "Còn việc gì nữa ?

 

Nếu việc gì thì mời hai về cho, đừng mất thời gian của những thực sự cần cứu chữa."

 

Nam Cung Tuân mặt cảm xúc, thò tay túi lấy một quả cầu cơ khí.

 

Người phụ nữ đỏ mặt tía tai.

 

Thấy Kỷ Uyên định rời , cô vội vàng đưa tay định chộp lấy , nhưng Kỷ Uyên khéo léo né tránh, chỉ chộp khí.

 

"Ba ơi, ba gì con nha."

 

Vấn đề là trong game c.h.ử.i cũng nhiều mà, đôi khi đ.á.n.h game hăng quá, đối phương c.h.ử.i thì cũng thể yên cho mắng, bật chứ.

 

Bây giờ thì khá hơn nhiều , học từ họ Tần và Tô Diên ít, c.h.ử.i cần dùng từ bẩn.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Vợ ơi, chúng mau thôi, em hết đau ?"

 

Tô Diên cũng hớt hải mở điện thoại.

 

"Sao, đ.á.n.h ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-637-di-thoi-pikachu.html.]

 

Tần Bác Khanh lạnh giọng: "Muốn động cỡn thì ơn ngoài, đây là bệnh viện."

 

Nam Cung Tuân chân thành hỏi: "Cái điệu bộ của trông giống ?"

 

Cái tiếng "lão t.ử" phát từ miệng Nam Cung Tuân mà thấy sai sai, khiên cưỡng vô cùng.

 

Biểu cảm mặt An Thanh trở nên kinh hãi.

 

Tô Diên đeo khẩu trang, những ngón tay trắng trẻo quấn lấy một lọn tóc đen, thong dong nghịch ngợm, miệng cũng chẳng .

 

"Ồ, thể cô cao quý.

 

Nếu thật sự mắc trọng bệnh thì đành, đằng ăn cho lắm đến gây rắc rối cho bệnh viện.

 

Tới đây còn đòi hỏi thứ tự , hôm nào tính mạng nguy kịch thử đó mà đòi thứ tự xem?"

 

"Ơ?

 

Công ty nghệ sĩ yêu , chúc mừng họ phát."

 

Gã đàn ông ưỡn n.g.ự.c, gã từng mơ mộng về cảnh hùng cứu mỹ nhân, đây chính là cơ hội .

 

" thì , thì ?

 

lớn thế chắc là học chứ?"

 

, ngoài dự đoán nhận vài cái khinh bỉ.

 

"Cái thứ vô dụng , cứ trơ mắt bọn họ bắt nạt em thế ?"

 

Trong ánh mắt đó rõ ràng đang chữ "mau khen ngầu ".

 

Nam Cung Tuân dùng cả hai tay chỉ , mặt đầy vẻ háo hức thử.

 

"Các !"

 

Cứ như một đứa trẻ cố mặc quần áo của lớn .

 

ôm bụng, vẻ mặt e thẹn Kỷ Uyên.

 

"Anh đừng hủy hoại hình tượng của .

 

Cái bộ dạng yếu xìu của với vẻ dũng phi phàm của điểm nào giống chứ?

 

cũng lạ đấy, lời qua miệng thấy nó cứ sai sai thế nào .

 

Anh đừng kiểu đó nữa, hợp ."

 

"...

 

vẫn đau bụng, xem kỹ cho chút ?"

 

Anh vắt chân lên cổ mà chạy.

 

Mọi chỉ cảm thấy đầu như một đàn quạ đen bay qua.

 

Vừa giơ nắm đ.ấ.m, bày bộ dạng dữ dằn bắt chước An Thanh mà với khí một câu như .

 

An Thanh ngơ ngác: "Nhìn gì?"

 

Mục Thâm phì nhéo chiếc mũi nhỏ của cô.

 

An Thanh lý lẽ đanh thép: " sẽ âm thầm đòi món nợ , dù là trùm bao tải đ.á.n.h cho một trận gọi em đ.á.n.h hội đồng cũng .

 

Tóm đ.á.n.h thì khí tiết của khắc về thôi.

 

Chỉ cần lấy thể diện, An Thanh vẫn là một hảo hán, chỉ bọn đần mới lấy trứng chọi đá."

 

Thế là thoát mấy , Nam Cung Tuân vẫn giữ nguyên tư thế nắm đ.ấ.m, đôi mắt to ngơ ngác họ, cuối cùng đặt tầm mắt lên hai còn .

 

Vị thiếu nữ nào đó lập tức bước tới bên cạnh Kỷ Uyên, nghiêm túc hươu vượn: " thế, sư phụ, con cũng nghĩ y như ."

 

"Đừng học ba An Thanh của con."

 

Vị đại ca nãy còn đang bàn chuyện khí tiết trả lời chút do dự.

 

"Cút, còn phá phách nữa là ném ngoài luôn đấy."

 

Bị khí thế của Mục Thâm cho khiếp vía, phụ nữ tức giận nhéo đàn ông bên cạnh.

 

An Thanh bĩu môi: "Nếu gã thực sự dám động thủ với , lão t.ử còn khen gã một câu là khí tiết."

 

Giây tiếp theo, chẳng chẳng rằng, gã mạnh tay kéo phụ nữ bỏ chạy trối c.h.ế.t.

 

"Lão t.ử đập c.h.ế.t chú."

 

Nam Cung Tuân nhắm thẳng hướng mà ném tới.

 

"Đi thôi, Pikachu!"

 

Giật cho hết hồn.

 

Quả cầu kim loại nhỏ Nam Cung Tuân ném , ngay khoảnh khắc chạm An Thanh biến thành một con robot nhỏ xíu, đó phóng điện .

 

An Thanh đang chạy thì cơ thể run rẩy bần bật, cứng đờ ngã rầm xuống đất, thỉnh thoảng còn thấy co giật vài cái.

 

 

 

 

Loading...