Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 638: Hồi ức - Tinh Tinh và các ông bố gặp nhau
Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:46:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Con robot nhỏ rơi mặt đất chạy lạch bạch về, hóa thành một quả cầu nhỏ gọn trong tay Nam Cung Tuân.
Anh vênh mặt bước tới cạnh "xác c.h.ế.t" của An Thanh, hừ hừ một tiếng.
"Tuy đ.á.n.h đ.ấ.m giỏi, nhưng trợ thủ mà.
Cho cái tội mắt mù tai điếc mà nhăng cuội."
An Thanh: "..." mmp.
Những khác đồng loạt An Thanh bằng ánh mắt thương cảm, cái gã cứ mãi chịu nhớ đời thế nhỉ.
An Thanh dậy với khuôn mặt đen như nhọ nồi, mái tóc biến thành đầu nhím.
Anh tùy tiện vuốt mớ lông đầu , thở dài thườn thượt.
"Cái tên Nam Cung Bao T.ử bây giờ còn dễ bắt nạt như xưa nữa ."
Ngày xưa bao, cứ mềm mềm nũng nịu híp mắt, họ bắt nạt cũng chỉ dùng đôi nắm đ.ấ.m chẳng tí lực nào mà đ.ấ.m vài cái lên thôi, giờ dùng Pikachu để giật điện .
Tần Bác Khanh liền lạnh một tiếng: "Đáng đời."
Đứa bé đó tỉnh dậy, vì vết thương vẫn còn đau nên cứ mãi.
khi Kỷ Uyên đắp t.h.u.ố.c cao cho, hiệu quả mát của t.h.u.ố.c xoa dịu cảm giác bỏng rát vết thương, khi dỗ dành uống sữa bột, cuối cùng cháu cũng ngừng .
"Tinh Tinh, về ngủ với ba nào."
Tinh Tinh: "Vậy con thăm đứa bé một chút."
Tần Bác Khanh rõ ràng cũng ngẩn , tưởng tượng đến khung cảnh đó, thực cũng thấy khá buồn .
Chiếc điện thoại trong túi rung lên, lấy xem, là thư ký gọi đến.
"Hừ, Ba Tô Diên còn quá đáng hơn cả Ba Mục Thâm nữa kìa. Con nhớ rõ mồn một nhé, lúc đó ba coi con và chị Hiểu Hiểu là băng nhóm l.ừ.a đ.ả.o, còn báo cảnh sát nữa! Thế là cả đám kéo lên đồn cảnh sát uống ."
An Thanh nhảy dựng lên đuổi theo , hai lao đ.á.n.h , khiến những khác trong công viên bệnh viện một phen ngơ ngác.
Chợt...
một dự cảm chẳng lành.
Nam Cung Tuân tỏ vẻ vỡ lẽ: "Hóa là bảo An Thanh giống Husky ."
Hắn ung dung chỉnh ống tay áo, chỉ trong chốc lát dáng vẻ giáo sư Tần thanh lãnh, tỉ mỉ thường ngày.
Tô Diên bày bộ mặt xem kịch , dùng giọng điệu mỉa mai kháy khía Mục Thâm.
Hắn hỏi Kỷ Uyên: "Kỷ Uyên, Kỷ Uyên, lời Tần Bác Khanh ý gì thế?"
Tinh Tinh chằm chằm , tay chống cằm, giọng điệu chẳng mấy thiện cảm.
Không ai trả lời câu hỏi của .
Tô Diên miễn cưỡng theo: "Bệnh viện còn giường nhỉ, cũng thể ngủ tạm một lát."
Kỷ Uyên: "............"
Kỷ Uyên mỉm : "Husky là một loài thuộc họ ch.ó giống sói.
Nếu bỏ qua tính cách thì trông nó vô cùng oai phong, nhưng nó một đặc điểm ít , đó là 'ngáo', cực kỳ giỏi phá nhà và sủa nhặng xị."
Giọng khá lớn, Tinh Tinh Ba An Thanh của mà nhịn thành tiếng.
"Ông mới ngáo, ông mới là ch.ó !"
An Thanh lập tức chỉ tay : "Chính là do cái đồ ngoài trắng trong đen như ông dạy hư đấy."
Tô Diên càng quá hơn, ha hả .
Vẫn là Tinh Tinh nhà nhất.
"An Thanh, ông đúng là đồ ch.ó thật mà."
Kỷ Uyên ôn hòa : "Cái cứ giao cho ."
Thôi xong, ngông cuồng quá, đến ông trời cũng nổi .
Nam Cung Tuân: "???"
Bàn về những nước " lòng đất" thì thử hỏi ai qua nổi Ba Tô Diên của cô.
Tiếp đó, cô bĩu môi nhỏ: "Lần đầu Ba Mục Thâm gặp Tinh Tinh chẳng cũng ghét bỏ con , lúc đó ba cứ trưng cái bộ mặt lạnh như tiền, con cứ sợ ba sẽ vứt con ngoài cần con nữa."
Tô Diên ngoáy tai ngáp dài một cái.
Nói xong liền rảo bước rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-638-hoi-uc-tinh-tinh-va-cac-ong-bo-gap-nhau.html.]
"Hay là cho hai ôm một cái nhé."
An Thanh đen mặt, kết hợp với mái tóc tổ quạ trông chút buồn khó tả.
Ánh mắt của tất cả mặt lập tức đổ dồn về phía Mục Thâm, đồng thời đồng thanh "ê" một tiếng đầy khinh bỉ.
Ảnh và video thời Tinh Tinh còn ẵm ngửa thì họ đều , nhưng họ bế bao giờ cả!
Tuy ồn ào náo nhiệt nhưng luôn tràn ngập tiếng , họ quen vì một sự cố, thậm chí còn dọn về sống chung, nhưng chẳng cuộc sống nhờ thế mà thêm nhiều niềm vui đó .
Tinh Tinh từ chối: "Không , đứa nhỏ đó là do con cứu, ba của nó hiện giờ vẫn tới, con trông chừng .
Vừa loại t.h.u.ố.c mỡ trị bỏng của sư phụ thể cho những đó dùng thử, cũng để giảm bớt đau đớn cho họ."
An Thanh Tô Diên với vẻ thể tin nổi.
Tô Diên: "............"
"Có kẻ mắt mù thôi mà, nhưng , cho dù cần con thì chẳng vẫn còn Ba Tô Diên đây , con mãi mãi là bảo bối nhỏ của ba."
Chuyện ngoại trừ Mục Thâm thì những khác đều , Mục Thâm mới kể , lúc đó cũng một phen hình màn xử lý "hổ báo" của Tô Diên.
Tô Diên chua chát : "Ông là nhờ dỗ dành Tinh Tinh hồi nhỏ mà luyện thành đúng , còn thấy dáng vẻ Tinh Tinh lúc bé tí thế bao giờ."
"Giống như họ hàng của sói, trông thì oai phong thật đấy, chỉ là ngáo thôi."
"Phụt..."
Vị giáo sư Tần nào đó đ.á.n.h với An Thanh giờ trông nhếch nhác, nhưng dù biểu cảm mặt vẫn bình thản vô cùng.
Con gái tới năm ông bố tranh còn kịp, thế mà ông còn chê.
Ngược , An Thanh chọc cho tức điên, miệng lẩm bẩm c.h.ử.i bới.
Ánh mắt cô thiếu nữ đầy oán niệm, chuyện lẽ cả đời cô cũng quên .
"Còn...
còn chuyện nữa ?"
An Thanh đang ngửa cổ uống nước liền phun cả ngoài, một gã đàn ông to xác mà còn sặc nước.
"Bị chứng hoang tưởng hại ."
Tô Diên còn mặt mũi nào ai nữa, vớ lấy cái gối giường úp thẳng lên mặt .
Giọng điệu kéo dài thật dài.
Vừa cử chỉ b.ắ.n tim với Tinh Tinh.
Tần Bác Khanh lập tức đá một cái rời .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Xí, ông mới là đồ ch.ó thật !"
Hắn buồn ngủ , và đang danh chính ngôn thuận trốn việc.
Mục Thâm chê bai: "Ồn ào, chẳng ngoan bằng một góc của Tinh Tinh."
An Thanh ngẩn một lát, khi phản ứng liền mắng xối xả.
"Ba Tô Diên, ba cố tình quên sạch những 'chiến tích' ."
Mục Thâm mắt thâm trầm: "Thuốc đó của Kỷ Uyên là tự chế, từng cho khác dùng qua, giờ mang ngoài ai dám dùng , cứ trực tiếp thương lượng với viện trưởng bệnh viện ."
Ánh mắt những khác Kỷ Uyên cũng đầy u oán.
Cô thiếu nữ lớn khôn nào đó cọ cái đầu xù mềm mại lòng bàn tay Ba Mục Thâm.
Trong phòng chăm sóc, mấy gã đàn ông Kỷ Uyên với những chiêu thức dỗ trẻ cực kỳ điêu luyện, kìm mà nhớ đến Tinh Tinh.
"Thật sự phỏng vấn xem lúc đó trong đầu ông chứa cái gì?"
Biểu cảm mặt Mục Thâm lập tức cứng đờ, kìm nghĩ về bản lúc đó, chỉ hận thể xuyên về vả cho hai cái cho tỉnh .
Tần Bác Khanh đeo kính , chỉnh đốn trang phục.
Không , dứt khoát ngắt máy và cài chế độ im lặng, lúc dù là Thiên Vương lão t.ử tới cũng đừng hòng ngăn trốn việc.
"Ông bộ dạng tức tối lúc của ông giống cái gì ?"
Kỷ Uyên ánh mắt u u uẩn: " ngờ, Tinh Tinh của lúc đó tìm bố mà tìm đến tận đồn cảnh sát."
Tô Diên: "............"
Cảm giác như t.h.i t.h.ể đào lên quất roi trăm .
"Đừng nữa, đừng nữa!" Tô Diên ngượng đến đỏ bừng mặt.