Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 641: Chuẩn bị
Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:46:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Hoa đón lấy con trai, mặt và đứa bé sơ sinh đều quấn băng gạc.
Vừa thấy cha, bé nở nụ ngây thơ vô tội, để lộ bốn chiếc răng sữa nhỏ xíu mới nhú.
Hứa Hoa ôm con, khẽ gọi tên nhóc tỳ, nhưng nước mắt cứ thế tuôn rơi kìm .
Đồng thời, sự căm hận trong lòng càng thêm sâu sắc.
"Cháu thể cho chú gửi Yến Yến ở đây tạm một thời gian ?"
Anh còn nhiều việc giải quyết, tiện mang theo con bên , dù lúc chỉ ở bên con từng giây từng phút.
"Được ạ, chú cứ yên tâm , bé Yến Yến chúng cháu sẽ chăm sóc chu đáo."
Hứa Hoa một nữa trịnh trọng cảm ơn, đó ôm con cho b.ú hết một bình sữa bột.
Nhìn đứa con trong lòng, mắt nhòe lệ.
"Yến Yến, bố xin con."
Bố bỏ rơi con, nhưng bố càng báo thù hơn, dẹp bỏ hết những hiểm họa để con thể bình an lớn lên.
Hứa Hoa . Người chỉ cho ba ngày để xử lý tất cả chuyện.
“Anh giải quyết chuyện thế nào, cứ thẳng . Hứa Hoa , suy nghĩ cho kỹ. Tuy Phùng Viên nhà cản trở lính cứu hỏa nhiệm vụ, nhưng ngọn lửa rốt cuộc là bùng lên từ nhà . Nói cho cùng, căn nguyên chính của chuyện vẫn là nhà .”
“ .”
“Hôm nay là ngày cuối cùng .”
Nói xong, hai họ dậy.
Hứa Hoa xong tất cả những điều , tiền tiết kiệm vợ chồng tích góp bấy lâu nay chỉ còn năm mươi vạn.
Anh giữ tiền cho con trai .
Tận mắt chứng kiến vợ và con gái hỏa táng, cuối cùng chỉ còn một nắm tro cốt.
Hứa Hoa cố gắng giữ cho bình tĩnh, gật đầu một cách khó khăn.
Trong quán cà phê, chị gái và rể của Phùng Viên đối diện Hứa Hoa, thẳng vấn đề hỏi .
“Vợ ơi, Văn Văn, còn việc giải quyết, hai con ở đây ngoan ngoãn chờ về nhé.”
Anh ôm hộp tro cốt, cẩn thận tìm nơi cất giấu.
Chị gái và rể Phùng Viên lập tức Hứa Hoa với vẻ khinh bỉ.
Vì Phùng Viên bắt, nếu kiện thì chắc chắn sẽ thắng.
Gia đình Phùng Viên đơn giản hóa chuyện thì nhất định tìm cách từ phía .
Hứa Hoa mím môi.
Người đó nguy hiểm, thường.
Hứa Hoa tùy tiện tìm một nhà nghỉ để ở, đang chờ, chờ nhà Phùng Viên đến tìm .
Cung Thiên Xích ôm chú mèo trong lòng, ngón tay ngừng vuốt ve dọc theo sống lưng con mèo.
Anh bước nhẹ nhàng như mèo, từ bóng tối đến mặt Hứa Hoa.
“Bao nhiêu năm , hứa sẽ cùng em ngắm biển, cùng du sơn ngoạn thủy, nhưng xin em, vợ ơi, thất hứa .”
Buổi tối, một bước con phố mờ tối, lê bước mệt mỏi trở về nhà tang lễ.
“Chỉ cần kiện Phùng Viên, đưa năm mươi vạn ?
Thanh niên , vợ con mất, chuyện ai thấy, nhưng xảy thì nên thoáng .
Anh còn cả tương lai tươi sáng, cưới vợ khác là thôi.”
“Sao, chê ít ?
Được thôi, thêm năm mươi vạn nữa.
Hai mạng , như đủ ?”
Những ban đầu còn oán giận, khi thấy thành khẩn xin như , hơn nữa gia đình cũng mất hai , nên còn so đo nhiều nữa.
Những lời đe dọa nửa kín nửa hở, Hứa Hoa cụp mắt xuống, một tia lạnh lùng lóe lên trong mắt.
Một trăm vạn, mạng của Phùng Viên\!
Hai ngày nay Hứa Hoa luôn bận rộn, cả tiều tụy ít, nhưng mỗi ngày vẫn dành chút thời gian để ở bên con trai .
Mỗi giây phút ở bên con đều trở nên vô cùng quý giá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-641-chuan-bi.html.]
“Tao cho mày , liệu mà dừng , nhận tiền còn kiện, đừng trách bọn tao gây khó dễ cho mày.”
Anh rể Phùng Viên với vẻ khinh thường.
Giọng của thiếu niên dễ , nhưng toát vẻ lạnh lùng.
Anh hình gầy, mặc bộ vest đen, toát lên vẻ thanh lịch của quý tộc châu Âu, nhưng mang theo một luồng khí tức bí ẩn và nguy hiểm.
Anh vui vẻ phất tay, từ từ bước về phía xa.
Động tác trông vẻ ung dung chậm rãi, nhưng chỉ trong chớp mắt còn thấy bóng dáng đó.
Hứa Hoa gần như nghiến nát cả hàm răng, nắm c.h.ặ.t t.a.y đến mức móng tay đ.â.m sâu lòng bàn tay, nhưng nỗi đau thể xác thấm so với nỗi đau trong lòng.
Hứa Hoa cúi đầu hộp tro cốt trong vòng tay.
Ngày cuối cùng, ôm hộp tro cốt của vợ và con gái, tàu cao tốc đến bãi biển nhất.
“Thật ?
Vậy các giải quyết thế nào?”
Lần đến tìm gặp đó, mà là một thiếu niên.
Đứng bên bờ biển lâu, bỗng nhiên một lặng lẽ bên cạnh .
Hứa Hoa an táng vợ và con gái ở một nơi sơn thủy hữu tình, đó, kiên nhẫn chờ đợi màn đêm buông xuống, chờ đến tìm .
điều đó thì , chỉ cần giúp báo thù, là cũng liên quan đến .
Hứa Hoa nghiêng bí ẩn đó, đàn ông Mặt Nạ che khuất đôi mắt, để lộ nửa khuôn mặt, làn da trắng, trắng bệch chút huyết sắc, nhưng đôi môi màu đỏ bất thường.
“Dù kiên quyết kiện Phùng Viên, thì cùng lắm nó cũng chỉ giam một, hai năm.
thì khác.
Bây giờ còn một đứa con trai đúng ?
Nếu công việc của mất, nhà cũng còn, sẽ thì khó lắm.”
“Hứa Hoa?”
“Được thôi, tối gặp .”
Sau khi hai rời , Hứa Hoa trong quán cà phê lâu, cầm tấm séc một trăm vạn, lạnh lùng rời .
Một đôi mắt phát ánh sáng lạnh lẽo trong đêm tối chằm chằm .
Hứa Hoa cảm thấy lúc giống như một con mồi đó nhắm đến.
Quả nhiên, khi Hứa Hoa trở về, rể của Phùng Viên liền tìm đến .
Anh dùng hết tiền tiết kiệm của gia đình, đến ngân hàng rút tiền , mang tiền đến bệnh viện, lượt xin những gia đình nhà liên lụy, và chi trả tất cả chi phí y tế cùng tổn thất gia đình cho họ.
Khi rõ khuôn mặt của thiếu niên, đồng t.ử co , thở cũng trở nên gấp gáp hơn vài phần.
“Tối hãy đến tìm .
ở bên họ một lát, an táng họ xong sẽ với .”
Hứa Hoa ôm c.h.ặ.t hộp tro cốt: “Nếu thật sự kiếp , vẫn sẽ tìm em.
Kiếp nhất định sẽ bảo vệ em thật .”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
“Năm mươi vạn?
Hóa hai mạng trong mắt các chỉ đáng giá năm mươi vạn\!”
“Đi thôi, chủ nhân bảo đưa qua đó.”
Vụ nổ khí gas đó, nghiêm trọng nhất là ở nhà Hứa Hoa.
Các gia đình xung quanh tuy liên lụy, cũng vài thương, nhưng chỉ nhà Hứa Hoa là thiệt mạng hai .
Hàn Thần khẽ cong khóe miệng, giọng dịu dàng, hệt như một thanh niên vô hại và thấu hiểu lòng .
“Meo\~”
Chú mèo trong lòng kêu lên đáp .
Cung Thiên Xích cúi đầu, chú mèo với vẻ mặt chút dịu dàng.
Chú mèo nũng trong lòng , cọ qua cọ một cách đầy dựa dẫm.
Cung Thiên Xích , Hứa Hoa hít một sâu bước theo.