Nam Cung Tuân cũng sáp hít một , đó chú mèo lớn sạch đưa vườn.
Vừa trở , em của nó vây quanh xoay mấy vòng, ngửi ngửi khắp nó.
Dã thú đều mùi hương riêng biệt, con ngửi thấy nhưng động vật thì .
Sữa tắm Tinh Tinh dùng mùi nhạt, đều là hương cỏ hoa tự nhiên.
Lúc mới tắm xong mùi thể nồng một chút nhưng chỉ vài giờ, mùi hương cơ thể vốn của chúng sẽ lấn át mùi sữa tắm, hề ảnh hưởng đến cuộc sống hoang dã của chúng.
Bây giờ thì đến lượt những con thú khác.
Tinh Tinh và Nam Cung Tuân cùng hì hục tắm rửa, chải lông cho mấy gã khổng lồ , mãi đến tận lúc ăn cơm vẫn xong. Chủ yếu là vì hình chúng quá đồ sộ, kỳ cọ cực kỳ tốn sức. Ăn cơm xong, những khác cũng xúm giúp một tay.
Cuối cùng cũng tất, giữa sân đó từng con thú lớn với bộ lông mượt mà, bồng bềnh cực kỳ oai phong, ngầu hết chỗ . Tinh Tinh ôm lấy chúng, để mặc bầy thú bao quanh nhờ Tô Diên chụp cho một tấm ảnh.
Sau đó, cô cũng tự chụp cho mỗi con một bức ảnh, lúc thì cực ngầu, khi đáng yêu hết nấc.
Nhìn những lời bàn tán sôi nổi trong nhóm về bầy thú bông trong video, cô cảm thấy một cái đầu béo múp míp đang sức rúc bụng nũng nịu.
Hổ Vương cậy hình to lớn, thành công chen lấn đẩy hai em Báo Tuyết , cứ thế rúc lòng cô, cái đầu lớn ngừng ủi tới ủi lui đầy vẻ nũng nịu.
Tinh Tinh túm lấy tai Hổ Vương, tức giận mà nhéo nhẹ một cái: "Thôi , mày nên giảm cân là .
Vua của rừng xanh mà béo đến mức , còn nhát gan nữa, đúng là độc nhất vô nhị.
Sau mày chọn , một là theo Hắc Tướng Quân chạy bộ buổi sáng, hai là lên máy chạy bộ mà tập, xem cái máy đó mua về mày dùng mấy ?"
Hổ Vương ném cho cô một ánh mắt đầy vẻ vô tội, đó dùng cái vuốt lớn che kín tai, vùi cả đầu bụng cô giả vờ như thấy gì.
Tinh Tinh dở dở : "Lúc cần thông minh thì mày tinh ranh gớm."
Tô Diên túm lấy tai nó, vẻ mặt ghét bỏ: "Mày cũng đến tuổi , nên tìm vợ thôi.
Dù thế nào cũng ngoài thử vận may xem cô nàng hổ nào mắt mù mà ưng mày , chứ chẳng lẽ mày thiến hả?"
Hổ Vương: "Run lẩy bẩy.jpg"
Sự đe dọa xem khá hiệu quả, ít nhất là nó còn sống c.h.ế.t chịu khỏi cửa nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-647-anh-chup.html.]
Tô Diên xong Hổ Vương sang Tiểu Bạch Bạch: "Mày cũng chẳng còn nhỏ nhắn gì nữa, nên tìm vợ là ."
Tiểu Bạch Bạch: "..."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Mục Thâm liếc một cái: "Ông bà mai từ khi nào thế?"
Tô Diên định gì đó, nhưng thấy Tuyết Giao đang ngóc cao cổ lên, lập tức âm thầm tránh xa một chút.
Mục Thâm chẳng buồn chuyện với nữa.
Bầy sói săn, Tuyết Giao dẫn họ tiếp tục dạo chơi trong rừng.
Nó ăn một bữa thể nhịn vài ngày, giờ vẫn thấy đói.
Mỗi đến đây, thường rừng tìm xem thứ gì ăn .
Chẳng thể nào đến cứ lì trong thung lũng, thế thì còn gì là vui thú nữa.
Họ tìm thấy một cây hồng, cành trĩu trịt những quả hồng vàng rực, nặng đến mức cong cả cành cây.
"Hái một ít về hồng khô nhé." Kỷ Uyên xong liền nhún nhảy lên cành cây, những ngón tay thon dài rõ từng khớp xương hái xuống một quả hồng vàng óng.
Quả quá mềm thì thích hợp để hồng khô.
Mọi bắt đầu bận rộn, hái hồng bỏ đầy gùi.
Họ hái quá nhiều, mỗi chỉ cần cõng một ít là đủ.
Rời khỏi cây hồng, lâu thấy một cây táo tàu.
"Ba ơi, táo mùa đông kìa."
Trên cây táo khỉ, bầy khỉ cây thấy phía liền kêu "o o" vang cả góc rừng.
Nhìn thấy Tuyết Giao, nhiều con khỉ sợ hãi chạy mất, chỉ vài con là nhe răng trợn mắt, cảnh giác khè với Tuyết Giao.
"Tuyết Giao, đây."
Tuyết Giao đang nghênh ngang lập tức ngoan ngoãn hạ xuống, đặt cái đầu rắn lên lòng bàn tay đang xòe của Tinh Tinh.