Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 661: Cứu Rỗi

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:47:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi Cung Thiên Xích kể câu chuyện , gương mặt phẳng lặng như mặt hồ, dường như đây thực sự chỉ là một câu chuyện bâng quơ nào đó.

 

Tinh Tinh .

 

Hắn sẽ vô vị đến mức ở đây kể cho cô một câu chuyện chẳng liên quan gì.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Chính vì câu giới thiệu đầy ác ý của viện trưởng, dù khi tuổi còn nhỏ, bé cũng cảm nhận sự ghẻ lạnh thấu xương từ phụ nữ vẻ ngoài hiền từ .

 

Cậu bé bắt đầu sợ hãi.

 

Với gương mặt tái nhợt, sắp xếp một chỗ trong lớp học của cô nhi viện.

 

Và quả nhiên, cuộc sống đó của trở thành mục tiêu bắt nạt của những đứa trẻ khác.

 

Những đứa trẻ cùng cảnh ngộ mồ côi , dùng giọng điệu ngây thơ non nớt nhất để thốt những lời khiến lạnh lòng, buốt giá.

 

Các giáo viên, hộ lý trong viện dù thấy cũng chỉ nhắm mắt ngơ, chỉ quát mắng qua loa vài câu với đám trẻ bắt nạt thản nhiên bỏ như chuyện gì.

 

Được đà lấn tới, đám trẻ đó tiếp tục cợt, ném đá bé, nhổ nước bọt, mắng là thằng ăn cắp, là đồ ăn mày.

 

Cậu bé cũng từng lóc mách cô giáo, nhưng đó, những kẻ bắt nạt càng biến bản gia lợi hơn.

 

Vào mùa đông lạnh giá, chúng tạt nước ướt sũng chăn của , nhốt nhà vệ sinh dội nước lạnh, giam cầm suốt một ngày một đêm.

 

Khi tìm thấy ngày hôm , thoi thóp gần như sắp c.h.ế.t.

 

Có lẽ vì suýt nữa gây án mạng, đám trẻ mới chịu thu liễm một chút.

 

chẳng bao lâu, chúng tiếp tục lấy việc bắt nạt niềm vui.

 

Chúng : "Thứ súc sinh mà yếu ớt thế, mới đó sắp c.h.ế.t , thật mất hứng."

 

Cung Thiên Xích của hiện tại kiêu hãnh và sống động bao.

 

Thời học, là thiếu niên khinh cuồng, rực rỡ như ánh mặt trời.

 

Một như , ai thể tuổi thơ từng trải qua những bóng tối và đau khổ cùng cực đến thế.

 

Không bao lâu trôi qua, là đàn ông đeo mặt nạ xuất hiện.

 

Ông giống như một vị thần từ trời giáng xuống, giữa những tiếng , nhẹ nhàng đ.á.n.h đuổi bọn .

 

Cung Thiên Xích Tinh Tinh.

 

Lúc , trong mắt đọng ý , nhưng Tinh Tinh chỉ cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c tức n.g.ự.c, khó thở.

 

Những ngày tháng tuy gian khổ, nhưng là quãng thời gian bé cảm thấy bình yên và vui vẻ nhất.

 

Ngược chiều ánh sáng, đàn ông đưa bàn tay đeo găng mặt và hỏi.

 

Tinh Tinh mấp máy môi, cổ họng khô khốc, gì.

 

Chúng ...

 

Chúng : "Con mèo hoang hung dữ đến mấy, chẳng cũng bọn tao c.h.ặ.t đứt móng vuốt ?"

 

Dù là thức ăn vứt , họ vẫn ăn một cách ngon lành.

 

Ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, bé ngấu nghiến nuốt vội.

 

Sau đó, chú mèo chui lòng bé, sưởi ấm cho .

 

Giống như sắp c.h.ế.t đuối vớ cọc gỗ trôi sông, bé ôm c.h.ặ.t lấy t.h.i t.h.ể lạnh băng của chú mèo trong lòng, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay mà đàn ông đưa .

 

"Còn mấy tên buôn nữa, chỉ nhốt chúng thôi thì mà đủ?

 

Bọn chúng đều đáng c.h.ế.t."

 

Cậu hỏi đàn ông lấy mạng để gì.

 

Người đàn ông trả lời, ông cải tạo những kẻ yếu đuối, nhu nhược trở thành những sở hữu sức mạnh cường đại, nhưng xác suất thành công là nhỏ.

 

" cầu xin chủ nhân hãy dung hợp gen của Mặc Mặc cơ thể .

 

Như , thể Mặc Mặc tiếp tục sống.

 

thể trở thành đôi mắt của nó, tiếp tục ngắm thế giới muôn màu .

 

với nó rằng, chúng gặp thần linh, hóa thế giới chỉ mỗi bóng tối."

 

Khoảnh khắc , bé đỏ hoe đôi mắt, chằm chằm chú mèo quen thuộc bất động mặt đất, thở tắt lịm từ lâu.

 

Sự ấm áp duy nhất của thế gian cũng còn nữa, đương nhiên báo thù.

 

Những kẻ đó, sẽ tha cho bất kỳ ai.

 

Cung Thiên Xích kể đến đây thì khựng một chút, ánh mắt chú mèo trong lòng Tinh Tinh đầy vẻ hoài niệm và dịu dàng.

 

, đáy mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo.

 

Một ngày nọ, khi nhặt rác xong trở về gầm cầu, thấy Mặc Mặc đón như khi.

 

Cậu lao tìm, tìm mãi, tìm mãi...

 

Cuối cùng, giữa tiếng đùa hỗn loạn trong một con ngõ tối, thấy mấy gã thanh niên đang cợt, dùng chân đá xác một con mèo.

 

Mấy gã đàn ông đó c.h.ử.i rủa đ.ấ.m đá túi bụi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-661-cuu-roi.html.]

 

Rất đau, nhưng chỉ che chở cho xác của Mặc Mặc.

 

Cậu bé lao đến như một kẻ điên, dùng hết sức bình sinh húc ngã gã đàn ông đang xách xác mèo, ôm lấy t.h.i t.h.ể nhỏ bé mà gào t.h.ả.m thiết.

 

cũng chẳng gì trong tay, nên sớm chuẩn tâm lý.

 

Người đàn ông gì, cũng sẽ cho, kể cả đó là mạng sống của .

 

Cậu bé dần dần sống lay lắt bằng nghề nhặt rác.

 

Bên cạnh luôn một chú mèo theo giúp tìm kiếm những vỏ chai nhựa, bìa các-tông.

 

Hễ gã lang thang nào bắt nạt , con mèo sẽ xông bảo vệ như gà che chở cho con.

 

Cậu bao giờ cảm thấy màu đỏ của m.á.u ch.ói mắt đến thế.

 

Con mèo Tinh Tinh đang ôm nhảy sang lòng Cung Thiên Xích.

 

Dường như cảm nhận điều gì đó, nó thiết l.i.ế.m nhẹ lên ngón tay của thiếu niên.

 

Tinh Tinh cũng .

 

Trong mắt còn sự bi thương, đúng hơn, đau quá nên hóa thành tê liệt, càng sẽ bao giờ phơi bày sự yếu đuối của mặt khác.

 

"Muốn báo thù ?

 

Ta thể giúp ."

 

Sư phụ từng , trải qua nỗi khổ của khác, đừng khuyên thiện lương.

 

Trùng hợp , thứ đàn ông cần, chính là mạng của .

 

Cung Thiên Xích tiếp tục : "Anh hỏi ông lâu, rõ ông đưa gì.

 

Vì thế, cần ông giúp báo thù, chỉ khẩn cầu ông cho tham gia thí nghiệm .

 

Nếu thành công, tự tay báo thù.

 

Còn nếu thất bại, hy vọng ông thể điều đó."

 

Cứ ngỡ thể nương tựa sống mãi như , nhưng đ.á.n.h giá thấp sự hiểm ác của lòng .

 

Một , đói rét, ngất gầm cầu.

 

Cũng chính đêm đó, một con mèo hoang đến bên cạnh .

 

Một một mèo cứ thế quen .

 

Sau đêm đó, chú mèo hoang dẫn tìm quần áo cũ và thức ăn mà vứt bỏ.

 

Miệng ngậm một khúc xúc xích, con mèo hoang bé đang co ro đất hồi lâu, cuối cùng vẫn tiến gần, thả khúc xúc xích xuống bên miệng .

 

Ông : "Ta giúp báo thù, mạng của sẽ thuộc về ."

 

Bọn chúng : "Lần tìm một con ch.ó hoang , đ.á.n.h thế mới tay."

 

Cuối cùng, thể chịu đựng nổi những tháng ngày địa ngục nữa, bỏ trốn khỏi cô nhi viện.

 

giữa dòng đời tấp nập, mờ mịt nên về .

 

"Anh thành công."

 

"Sau khi thành công, tự tay báo thù cho Mặc Mặc.

 

Anh g.i.ế.c c.h.ế.t mấy gã đàn ông hại c.h.ế.t nó.

 

Những việc bẩn thỉu của bà viện trưởng, cùng những tội ác của đám trẻ từng bắt nạt , phơi bày tất cả lên mạng.

 

Anh bọn chúng sống trong đau khổ dằn vặt."

 

Lần , Cung Thiên Xích trực tiếp dùng đại từ "" để thế cho " bé" trong câu chuyện.

 

Cậu bé hỏi ông tại giúp .

 

Đã lăn lộn đấu tranh sinh tồn bấy lâu, hiểu rõ đời bữa trưa nào miễn phí.

 

Cung Thiên Xích g.i.ế.c , coi thường pháp luật.

 

Trong mắt ngoài, đó là cái ác.

 

ai từng thấu hiểu nỗi đau tột cùng mà gánh chịu ?

 

"Anh như ...

 

đau ?"

 

Cuối cùng, Tinh Tinh chỉ thốt một câu như thế.

 

Cung Thiên Xích cô, mỉm : "Đau chứ.

 

Có mấy suýt chút nữa tưởng c.h.ế.t .

 

lòng thù hận giúp kiên trì vượt qua tất cả.

 

Anh sống, sống để báo thù cho Mặc Mặc."

 

 

Loading...