Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 663: Bất Ngờ Không?
Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:47:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi c.ắ.n một miếng và hút mất một ít m.á.u, Tinh Tinh ôm lấy cổ tay .
Trên cổ tay mảnh mai giờ đây in hằn một dấu răng, hai lỗ nhỏ trông như rắn c.ắ.n hiện lên vô cùng rõ rệt.
Dù m.á.u ngừng chảy, nhưng cảm giác đau nhức vẫn còn đó.
Hàn Thần thỏa mãn l.i.ế.m môi: "Máu của Tinh Tinh quả nhiên ngon."
Thiếu nữ thầm mắng một câu biến thái trong lòng, dẫu là ba của chăng nữa thì cũng đổi sự thật đó.
Tinh Tinh xót xa nâng cổ tay lên, chu môi nhỏ thổi thổi, nhăn nhó khuôn mặt.
Vết thương khi nào mới lành đây, t.h.u.ố.c trị thương cũng chẳng mang theo bên .
"Không lẽ ngày nào cũng tìm để hút m.á.u ?
Có bắt về cũng chỉ vì m.á.u của thôi đúng ?"
Càng nghĩ, Tinh Tinh càng thấy khả năng cao.
Hàn Thần khẽ nhướn mày, chỉ qua cũng thấy tâm trạng lúc đang vui vẻ.
Ừ thì...
nếu Tinh Tinh ăn no mặc ấm, trong sân với một bầy thú nhỏ vây quanh thì tâm trạng cũng sẽ vui vẻ như thế, chỉ điều "ăn" m.á.u của , điều đó khiến đó chẳng vui vẻ chút nào.
Tinh Tinh cảm thấy vạt áo phía nặng trĩu, cổ thít .
"Ừ, để chủ nhân uống m.á.u là vinh hạnh của ."
Ở nhà, Tinh Tinh cũng chỉ bộ đồ ngủ lông xù kiểu thôi, mà cũng chẳng đến mức khoa trương thế .
Ở đây thì , là quần áo hình thú lông xù, đúng là quá mức chịu đựng.
Cả hai cãi vã cho đến khi tới mạn tàu.
Nhìn biển khơi đại dương Úy Lam bao la, tầm mắt kéo dài mãi thấy điểm dừng.
Tinh Tinh chằm chằm làn nước biển, gương mặt nhỏ nhắn nghiêm túc suy tính về một khả năng nào đó.
Cung Thiên Xích tựa lan can, cổ áo mở rộng, ánh mắt Tinh Tinh ngay lập tức thu hút bởi hai dấu răng cổ đó.
Dù tình nguyện chút nào nhưng Tinh Tinh vẫn mặc bộ đồ Chú Thỏ.
Cung Thiên Xích phía , nhịn mà đưa tay kéo kéo đôi tai thỏ của đó.
"Tất cả những thứ đều là do chủ nhân đích chuẩn cho em đấy, thấy bất ngờ ?"
Tinh Tinh bất mãn giằng chiếc mũ thỏ của .
"Anh Thiên Xích, đưa Mặc Mặc cho ."
" đang hỏi đấy, lẽ ngày nào cũng định c.ắ.n ?
Có thể dùng loại kim y tế chuyên dụng ở bệnh viện để lấy m.á.u cho , thế thực sự đau lắm."
Tinh Tinh lẩm bẩm nhỏ giọng.
Rõ ràng lúc ở trường, trông giống hệt bình thường, ai mà ngờ là kẻ đuôi dài và tai thú cơ chứ.
Đến ngày thứ hai, Tinh Tinh chịu yên nữa, đó đòi ngoài.
Hàn Thần cũng ngăn cản, chỉ dặn dò Cung Thiên Xích cùng để đưa Tinh Tinh dạo quanh con tàu .
Cung Thiên Xích chạm cổ , vết thương rõ ràng nhưng còn chảy m.á.u nữa.
Tinh Tinh trừng mắt : "Mặc cái xem thấy bất ngờ ?"
Dùng cái thứ kim tiêm đó tuy cũng đau một chút, nhưng ít nhất chỉ một cái lỗ thôi, mà còn nhỏ xíu nữa.
Còn răng c.ắ.n thế thì đau c.h.ế.t .
Cung Thiên Xích đầy tiếc nuối bế sinh vật nhỏ đang kêu "meo meo" , khẽ chọc chọc cái bụng tròn vo mềm mại của nó.
Cung Thiên Xích: "..."
Hắn vẫy vẫy tay như thể đang trêu đùa một chú mèo nhỏ.
Hắn lấy từ trong tủ một hộp cứu thương, đó động tác tao nhã, nhanh chậm bước về phía Tinh Tinh.
Chú mèo con phía cứ dán c.h.ặ.t mắt cái đuôi của , con ngươi gần như xoay chuyển theo từng nhịp chuyển động của ch.ót đuôi.
Sau đó, nó bắt đầu tinh nghịch nhào tới vồ bắt.
"Đôi tai và cái đuôi của thu ?
Chắc là thu chứ nhỉ, lúc ở trường thấy ."
Hàn Thần thong thả tiến tới: "Không , Hấp Huyết Quỷ dùng răng c.ắ.n mới cảm giác nghi thức."
"Biểu cảm mặt con lộ liễu quá đấy."
"Có cá mập đấy nhé.
Hơn nữa, dù con trốn thoát thì giữa biển khơi cũng chẳng tìm thấy phương hướng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-663-bat-ngo-khong.html.]
Mà cho dù tìm , liệu con thể tự bơi về ?"
Lúc đó tình hình khẩn cấp, con cũng thể rời khỏi bình nuôi cấy, cho nên buộc từ bỏ phòng thí nghiệm mà lựa chọn rời .
Tinh Tinh đang nghiêm túc cân nhắc khả năng bơi ngược trở về...
Rõ ràng là một con tàu to lớn, nhưng khi lênh đênh giữa đại dương mênh m.ô.n.g trở nên nhỏ bé đến lạ.
"Cái ...
là do Hàn Thần c.ắ.n ?"
Tinh Tinh phòng để đồ lớn lắm, nhưng bên trong lấp đầy là quần áo hình thú lông lá đủ màu sắc, giày dép, ba lô, mũ nón...
cô bé nhất thời cạn lời, im lặng gì.
"Hừm, cũng một phần lý do đó.
tất nhiên, nguyên nhân chính là vì em là con gái của ngài mà."
Cung Thiên Xích khẽ, điệu bộ giống như một ông trai tinh quái thích bày trò trêu chọc, thuận tay thả Mặc Mặc mũ áo lưng cô bé.
Tinh Tinh ngẩng đầu .
"Chủ nhân , em là tác phẩm đắc ý nhất của ngài .
đúng lúc đó chuyện thí nghiệm của ngài bại lộ, mà em ở trong l.ồ.ng ấp gặp sự cố, dấu hiệu sự sống đều biến mất.
Chủ nhân tưởng rằng em c.h.ế.t."
"Yên tâm , ngày nào cũng hút m.á.u ."
"Cần dùng t.h.u.ố.c, nhưng chúng thích duy trì trạng thái hơn, dùng t.h.u.ố.c khó chịu lắm."
Lúc , giọng Hàn Thần vang lên: "Lại đây, ba xử lý vết thương cho."
Tinh Tinh "" một tiếng gì nữa, cô bé cũng chẳng gì lúc .
Tinh Tinh ném cho Cung Thiên Xích một ánh kiểu " hết t.h.u.ố.c chữa ".
"Xem giảm béo thôi."
Cung Thiên Xích đặt chú mèo con lên boong tàu, bản cũng dựa lan can, ch.óp đuôi phía khẽ ngoe nguẩy vài cái.
Trong lòng Tinh Tinh thầm văng tục một câu, nên mắng miệng .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cô bé miễn cưỡng, tình nguyện chìa tay : "Đau quá huhu..."
Cung Thiên Xích bước cũng thấy cảnh , ôm chú mèo nhỏ trong lòng, trong mắt thoáng qua nét .
Sắc mặt Tinh Tinh lập tức xụ xuống, tức tối bấu c.h.ặ.t lấy lan can, mím c.h.ặ.t cái miệng nhỏ thèm lên tiếng.
Cô bé khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Trên cô bé lúc đang mặc một bộ đồ liền hình thỏ trắng lông xù, phía treo một cái mũ to đùng, mũ còn đôi tai dài siêu bự, chân thì đôi ủng thỏ con cũng lông lá kém.
Tinh Tinh với ánh mắt kỳ quái: "Người còn tưởng em gia nhập tổ chức tà giáo nào đấy chứ."
Cô bé chằm chằm cổ tay , cảm thấy cuộc đời mà gian nan quá.
Tinh Tinh trừng mắt lườm : "Đừng tưởng đội mũ thì gì thì nhé."
Sao em đang nghĩ gì?!
Cung Thiên Xích chọc chọc má Tinh Tinh.
Vì ngạc nhiên, đôi mắt cô bé mở to tròn xoe.
Cung Thiên Xích tỏ vẻ cả: "Nếu chủ nhân cứ bắt mặc thì cũng là thể."
"Từ sớm đây, chủ nhân nhắc về em."
Hàn Thần thấy mặt Tinh Tinh nhăn nhó như mất sổ gạo thì bật , vỗ vỗ cái đầu nhỏ của cô bé .
Tinh Tinh: "..."
Hàn Thần kiên nhẫn quấn hai vòng băng gạc lên cổ tay Tinh Tinh, cuối cùng thắt một chiếc nơ bướm xinh xắn ở mặt cổ tay.
Hắn cô bé ăn xong bữa sáng mới rời , để Tinh Tinh nghỉ ngơi tàu cả ngày, còn "phát rồ" chuẩn nhiều thức ăn bổ m.á.u.
Tinh Tinh lập tức trừng mắt hung dữ .
"Nơi cất giữ l.ồ.ng ấp của em kín đáo, những kẻ đến lục soát phòng thí nghiệm phát hiện sự tồn tại của em.
Ngài an bài xong xuôi việc mới kiểm tra xem liệu em - khi đó vẫn còn là một đứa trẻ sơ sinh - còn cơ hội cứu vãn ."
Nghe chuyện về thế của , trong lòng Tinh Tinh tò mò chút lấn cấn khó tả.
Thật ngờ, Hàn Thần chính là tạo cô bé.
Chỉ là cô bé hiểu, Hàn Thần nhận cô bé ?
Lần đầu tiên gặp Hàn Thần là ở bệnh viện.
Cô bé còn nhớ khi đó sở thú, bọn buôn ném chuồng tinh tinh nên hoảng sợ nhập viện.
Lúc , vì chữa thương cho Tiểu Bạch Bạch nên cô bé ơn lắm, cứ một câu " ơi", hai câu " ơi" ngọt xớt.