Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 666: Sinh bệnh
Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:47:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam Cung Tuân "ồ" một tiếng tránh sang bên, vươn sờ trán Tinh Tinh.
Vẫn còn nóng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, thôi thấy xót xa.
Tình cảnh của Tinh Tinh lúc khiến trái tim ông thắt từng cơn.
"Chú để cháu chăm sóc Tinh Tinh cho, chú hai ngày ngủ , mau nghỉ ngơi .
Nếu Tinh Tinh tỉnh thấy chú thế sẽ lo lắng lắm đấy."
Mắt Nam Cung Tuân vằn tia m.á.u, mái tóc xoăn rối bù, quầng thâm mắt hiện rõ, trông vô cùng mệt mỏi.
Nam Cung Tuân bướng bỉnh: "Ta trông Tinh Tinh."
"Ba ơi."
Giọng yếu ớt của Tinh Tinh vang lên, Nam Cung Tuân lập tức tiến tới nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô bé, cô bằng ánh mắt mong chờ.
"Ba đây."
"Ba nghỉ , tỉnh dậy là Tinh Tinh khỏi thôi mà.
Ba ngủ một giấc nhé, giờ con về , mất tích nữa ."
Vì đang ốm nên giọng cô bé nhỏ, tốc độ cũng chậm .
Haizz~ Trong lòng cứ rối như tơ vò.
Bạch Nhược Yên : "Vẫn đang tìm, vẫn thấy tung tích.
Sau khi tàu nổ thì hỗn loạn quá, c.h.ế.t ."
Trong khi hai phụ nữ đang hỏi han ân cần, Giang Cẩm Thành đeo một chiếc tạp dề xanh, bưng một chiếc bát .
Chỉ là cô bé vẫn còn mềm nhũn, sức lực.
Tinh Tinh bà đầy cảm kích, vội vàng cầm lấy cốc nước uống lấy uống để.
Giang Cẩm Thành đỡ Tinh Tinh dậy, chèn thêm một chiếc gối lưng cô.
"Đại B Ca, em lạnh quá."
Tinh Tinh siết c.h.ặ.t cốc nước, định lát nữa sẽ kể cho các ba về chuyện của Hàn Thần và từng gặp mặt .
Giang Cẩm Thành dịu dàng đáp lời bắt đầu ngân nga.
Thiếu niên sở hữu một giọng hát mỹ, Tinh Tinh thích hát, nhất là lúc ngủ, mỗi hát đều giống như đang dỗ dành dịu dàng .
"Vâng, em ."
"Cái tên Hàn Thần c.h.ế.t bằm đó, trông thì Tư Văn, ai mà ngờ thể những chuyện như chứ."
Liễu Hân vội rót một cốc nước: "Nào, cháu gái ngoan, uống chút nước cho dịu cổ họng."
Cậu xuống cạnh Tinh Tinh, kiên nhẫn thổi cho thìa t.h.u.ố.c nguội bớt mới đút cho cô.
Vị ngọt của đào lan tỏa trong miệng, khuôn mặt nhỏ nhắn đang nhăn tít của Tinh Tinh cuối cùng cũng giãn đôi chút.
Cửa phòng ngủ đẩy , Liễu Hân và Bạch Nhược Yên sợ thức giấc bên trong nên động tác vô cùng nhẹ nhàng.
thấy Tinh Tinh đang cố gắng dậy, hai lập tức chạy , mắt rưng rưng cô bé.
Cậu nhẹ nhàng hỏi han.
Cậu trực tiếp tìm t.h.u.ố.c cảm nuốt chửng, tựa lưng sofa, mười ngón tay đan c.h.ặ.t , lực mạnh đến mức nổi cả gân xanh mu bàn tay.
Nhắm mắt , vẫn còn cảm thấy rùng sợ hãi.
"Tinh Tinh, uống t.h.u.ố.c con."
Giang Cẩm Thành quả nhiên lấy mấy viên kẹo, tự tay bóc vỏ đưa miệng cô.
Ngón tay đang níu lấy vạt áo buông , Giang Cẩm Thành chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say sưa của Tinh Tinh.
Hai má đỏ hồng, lông mi khẽ rung rinh, khi ngủ chân mày giãn , trông vẻ thoải mái.
Giang Cẩm Thành lập tức đắp kín chăn cho Tinh Tinh, bao bọc kỹ càng đến tận chân.
Mới uống một ngụm, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn nhăn nhúm vì đắng, trông thật đáng thương.
Trong biệt thự hiện giờ chỉ quản gia và mấy con thú cưng. Tin tức Tinh Tinh mất tích lúc đám Mục Thâm sợ nhà lo lắng nên tạm thời giấu kín, nhưng vì động tĩnh của họ quá lớn, nên giờ hầu như ai cũng chuyện.
"Bà nội, chuyện đó... bà tình hình Hàn Thần hiện giờ thế nào ạ?"
Kỷ Uyên và Mục Thâm kể sơ qua chuyện cho họ .
Họ cũng từng gặp Hàn Thần, chủ yếu là vì đây đó khá nổi tiếng, nhưng ai ngờ rằng họ chính là vị tiến sĩ từng thực hiện những thí nghiệm phi pháp năm xưa.
Một bàn tay khẽ đặt lên trán để kiểm tra nhiệt độ, Giang Cẩm Thành mở mắt thấy Kỷ Uyên đang đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-666-sinh-benh.html.]
Tinh Tinh rũ mắt, chuyện Hàn Thần cũng là ba , cô vẫn với bất kỳ ai, cả chuyện về cô nữa.
Tinh Tinh nhăn nhó gật đầu, đôi lông mày thanh tú chau .
Dưới những lời dỗ dành thủ thỉ của Giang Cẩm Thành, cô mới chậm chạp uống hết bát t.h.u.ố.c đắng ngắt.
Kỷ Uyên thở hắt một xuống cạnh , đưa tay day day thái dương.
"Uống t.h.u.ố.c ?"
May , họ đưa Tinh Tinh trở về an .
"Các chú , đợi em tỉnh hẳn là sẽ thấy họ ngay."
Thấy kiên quyết, Kỷ Uyên cũng gì thêm, chỉ vỗ vỗ vai lên lầu lấy một chiếc chăn mang xuống.
Nam Cung Tuân con gái bằng ánh mắt tha thiết, cuối cùng cũng thỏa hiệp, bước một bước ngoái đầu ba mới chịu rời khỏi phòng Tinh Tinh.
"Còn lạnh ?"
Giang Cẩm Thành nhẹ nhàng vén những lọn tóc lòa xòa trán Tinh Tinh vành tai, chạm vầng trán nóng hầm hập của cô, vắt khô một chiếc khăn ướt đắp lên đó.
"Nằm xuống ngủ thêm lát nữa ."
Vừa mới tỉnh , cổ họng còn khô khốc nên giọng của Tinh Tinh khàn đục.
Tinh Tinh khẽ ừ một tiếng: "Anh ơi, hát cho em ?
Em hát."
Giang Cẩm Thành xót xa vô cùng, chỉ hận thể chịu đau cô, chỉ kiên nhẫn dỗ dành.
"Cháu về nghỉ ngơi , ở đây cứ để chú trông."
Giang Cẩm Thành khăn trán cho cô, khẽ ho một tiếng tự sờ lên trán .
Cậu cũng thấy nóng, nhưng đến mức nghiêm trọng như Tinh Tinh.
Nhìn bộ dạng uể oải, bệnh tật của Tinh Tinh, trong mắt Giang Cẩm Thành thoáng hiện vẻ lo âu và đau lòng, nhưng để lộ mặt cô.
"Bà nội, hai bà tới ạ."
Đầu óc Tinh Tinh vẫn còn mơ màng, Giang Cẩm Thành đỡ xuống, những ngón tay cô cứ túm c.h.ặ.t lấy vạt áo chịu buông.
Không ai khi liên lạc với Tinh Tinh, trong lòng hoảng loạn đến mức nào.
Đó là đầu tiên dùng đến thế lực của gia tộc để tìm , thật may là vẫn còn kịp.
"Anh ơi, đắng quá."
Bạch Nhược Yên xót xa xoa nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của Tinh Tinh.
Lần thứ hai tỉnh , Tinh Tinh thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn nhiều, còn cảm giác đầu nặng mắt hoa như nữa.
Kỷ Uyên cũng tìm một chỗ xuống nghỉ ngơi.
"Tinh Tinh ngoan, uống t.h.u.ố.c mới nhanh khỏi .
Uống xong lấy kẹo cho em nhé?"
Từ nhỏ đến lớn vốn ít khi ốm đau, đương nhiên cô cũng hiếm khi uống loại t.h.u.ố.c Đông y đắng chát thế , đắng đến mức nước mắt cứ chực trào .
Tinh Tinh lắc đầu, đôi mắt to mọng nước Giang Cẩm Thành, nhỏ giọng lầm bầm: "Anh ơi, các ba ạ?"
"Đến giờ ăn cơm ."
Giang Cẩm Thành : "Cháu tạm ở đây một lát là .
Chú Kỷ Uyên cũng cần nghỉ ngơi , lát nữa Tinh Tinh còn dậy uống t.h.u.ố.c, một chú lo xuể ."
"Cháu gái ngoan của bà, con chịu khổ quá , bà xót hết cả ruột gan."
Liễu Hân với vẻ đon đả: "Cẩm Thành đến , thật vất vả cho cháu quá."
Họ đến từ sớm.
Cậu bé Giang Cẩm Thành chỉ nghỉ sofa một lát dậy bắt đầu bận rộn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Mục Thâm và An Thanh xử lý hậu quả vụ việc của Hàn Thần, Kỷ Uyên và Nam Cung Tuân bận chăm sóc thương, cơm nước trong nhà đều do một tay bé lo liệu.
Giang Cẩm Thành liền mỉm : "Tinh Tinh là em gái cháu, chăm sóc em là việc nên mà ạ."
Bạch Nhược Yên Giang Cẩm Thành với vẻ cực kỳ hài lòng.
Đứa trẻ coi như cũng là do bà lớn lên, nhân phẩm tài năng đều thuộc hàng xuất chúng.
Nếu vì cái bản mặt hắc ám của con trai bà, bà sớm định chuyện trăm năm cho cháu gái .