Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 673: Sẽ không bị hói đâu
Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:51:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa khỏi cổng trường, ngoài dự đoán thấy từng hàng xe bay đậu sẵn ở bên ngoài.
Lúc đó một đám đông đằng xa quan sát, ít còn vây quanh chụp ảnh.
Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành , cả hai đều chút bất lực bước lên xe.
"Đù, cứ thắc mắc dàn xe hào nhoáng là của đại thiếu gia đại tiểu thư nhà nào, hóa là Chị An và Cẩm Thành ca nhà !"
Đám bạn cùng lớp 7A1 cũng đang chụp ảnh gần đó, thấy lên xe bay liền kích động đến mức múa tay múa chân.
Đợi đến khi dàn xe bay rời hết mà họ vẫn bình tĩnh .
"Gia thế Chị An khủng khiếp thật, dàn xe bay tốn bao nhiêu tiền cho xuể."
"Ngưỡng mộ quá mất, ước gì cũng mấy ông ba như , trai giàu , còn cưng chiều Tinh Tinh hết mực."
Đám nữ sinh lớp 7A1 ôm mặt, mắt sáng rực.
Sự cưng chiều của những ông ba dành cho Tinh Tinh thể thấy rõ qua từng chi tiết nhỏ trong cuộc sống hằng ngày.
Chẳng hạn như họp phụ , mấy vị đại lão nào cũng tranh , dù khi họp họ phần kín tiếng hơn.
những đại lão tầm cỡ như bao giờ vắng mặt trong bất kỳ buổi họp phụ nào.
Thế nhưng Cẩm Thành thích đ.á.n.h đàn piano, cô chẳng lẽ mua một cây đàn piano mang về tặng ?
Một lũ não.
Cũng nhờ Tinh Tinh tự yêu cầu tự học về nên đám Mục Thâm mới đưa đón nữa, nếu đến tận bây giờ, lẽ xe bay cũng phát chán .
An Thanh thấy liền khen ngợi: "Con gái đeo cái lắm."
"Nói thì cứ , gì mà nóng nảy thế."
"Trước đây ở châu Âu một buổi đấu giá Husni, chắc hẳn nhà Giang Cẩm Thành cũng tham gia.
Nghe trong buổi đấu giá đó một sợi lắc tay hồng ngọc mang tên 'Hỏa Hồng Hoa Hồng', đó là món đồ truyền thừa của hoàng gia.
Sợi lắc chỉ lịch sử mấy trăm năm mà còn là thứ mà bao phụ nữ thèm khát.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nam Cung Tuân cũng thôi chọc mấy cái lá mọng nước của chậu ngọc lộ nữa, liên tục gật đầu phụ họa: "Đẹp lắm."
Tinh Tinh bĩu môi: "Ba , con bắt ba uống nước lúc đó ."
Tần Bác Khanh an ủi.
Sắc mặt An Thanh vốn đang khen lập tức xị xuống.
Anh trai quả thực đối với cô quá, nên mua thứ gì đó để tặng nhỉ?
Tần Bác Khanh ông bằng ánh mắt lạnh lẽo: "Cái đầu trông nhỏ, mà bên trong chứa bộ não chắc chỉ bằng hạt óc ch.ó nhỉ?
Ông thử nhổ tóc cắm xem nó mọc ?"
Tần Bác Khanh: "..."
Lần 'Hỏa Hồng Hoa Hồng' chỉ tốn hơn mười triệu là đấu giá , phần nhiều là do các gia tộc khác nể mặt nhà Ox nên tranh giành, nếu sợi lắc ít nhất cũng ba mươi triệu mới mua ."
An Thanh khá ngạc nhiên Tần Bác Khanh: "Chẳng lẽ ông cũng hiểu mấy thứ ?
Ông là trai thẳng thép ?"
Lại ví như việc ăn mặc của Tinh Tinh đều cực kỳ tinh tế, đôi khi ở nhà còn nhiều món ngon mang đến trường cho cô.
Ông đăm chiêu chậu ngọc lộ băng đăng trong tay mà suy nghĩ.
An Thanh: "...
Lần đó là sơ suất, chẳng do Tinh Tinh cho giật ."
"Phải , ông phun nước mặt , món nợ còn tính với ông ."
Tinh Tinh xoa xoa trán .
"Cái nối để nó mọc tiếp nhỉ?"
"Con nghĩ !!"
"Cái ai tặng con thế?"
An Thanh - một gã hán t.ử cao lớn lực lưỡng - mà mắng đến mức ấm ức vô cùng.
An Thanh chút phục: "Chẳng qua là sợi lắc tay thôi mà, hôm nào ba cũng tìm cho con một sợi, chắc chắn hơn cái thứ thằng nhóc Giang Cẩm Thành tặng."
Cô vẫn còn nhớ cái đầu trọc lốc bóng loáng hồi nhỏ của , điện thoại của sư phụ và các ba vẫn còn lưu ảnh đấy.
"Thế thì ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-673-se-khong-bi-hoi-dau.html.]
Nam Cung Tuân thì chẳng cảm giác gì đặc biệt, chỉ là đột nhiên nghĩ xem nên một thứ gì đó đặc biệt cho Tinh Tinh đeo , tránh để lạc mất con gái nữa.
Mái tóc thế , lúc chải đầu còn chẳng rụng sợi nào, mà ông giật đứt một sợi , còn dài thế nữa!
Nhìn mà xót hết cả ruột.
Tinh Tinh đang xe lúc chẳng hề các bạn đang nghĩ gì, cô đang tựa Tần Bác Khanh mà đếm ngón tay ông chơi.
Phải luân phiên , ai chiếm hời cả.
"Quả thực hợp với Tinh Tinh."
"Cũng may tóc Tinh Tinh dày, nếu với cái lực tay của ông, giật thêm vài sợi nữa là con bé hói cho xem."
"Muốn mua một sợi hơn cái e là khó đấy."
"Ông cái gì !"
An Thanh hậm hực : "Mái tóc giữ gìn cho kỹ, ba là do giật nên mới lỡ tay giật mất một sợi.
Sau nếu đứa nào dám giật tóc con, con cứ đừng khách khí mà đ.ấ.m thẳng mặt nó cho ba."
Tinh Tinh sợi lắc tay của cũng thấy tặc lưỡi: "Đắt thế cơ ạ!"
Tinh Tinh xua tay: "Chỉ một sợi tóc thôi mà, đầu con còn đầy đấy, giật thêm vài sợi nữa cũng chẳng ."
Ông thong thả chỉnh tay áo cho Tinh Tinh, che khuất sợi lắc tay .
Không vui chút nào, hóa là do thằng "sói con" tặng.
Tần Bác Khanh nhàn nhạt : "Đắt là lẽ đương nhiên, ông là một tên trai thẳng thép thì hiểu tại phụ nữ theo đuổi những thứ ."
Nam Cung Tuân và An Thanh cũng thấy, tay áo của Tinh Tinh chỉ cần vén lên một chút là lộ sợi lắc tay hồng ngọc rực rỡ cổ tay.
Tinh Tinh ngược phóng khoáng mà lắc lắc cổ tay, sợi lắc tay hồng ngọc càng tôn lên làn da trắng nõn nà của cô.
"Chỉ một sợi lắc tay thế , thà lấy tiền đó mua nhà cho con gái sướng hơn ?"
"À...
giờ mà hói thì hình như thật."
Tần Bác Khanh gì, An Thanh cứ ngỡ ông chấp nhặt nữa, vội vàng sang dỗ dành con gái.
Con gái của ông mà!
Tần Bác Khanh xoa nhẹ chỗ tóc giật đau của Tinh Tinh.
Nam Cung Tuân đột nhiên lên tiếng, An Thanh đang vuốt tóc cho Tinh Tinh dọa cho giật thót .
Theo tiếng xuýt xoa nhẹ của Tinh Tinh, ông trợn tròn mắt, ngây sợi tóc dài đang trong tay .
Hồi nhỏ trông còn vẻ đáng yêu, chứ bây giờ, dù cô tự tin nhan sắc của , nhưng đầu hói thì thực sự hề chút nào.
Tần Bác Khanh thản nhiên liếc đó một cái.
An Thanh thì chút ngây dại.
Tần Bác Khanh tinh mắt thấy chiếc vòng cổ tay Tinh Tinh, đôi mắt bỗng nheo .
An Thanh cầm sợi tóc đó, đầu gầm lên với Nam Cung Tuân.
"Sẽ hói ."
Định gì đây?
Lúc mới đến thì cùng Mục Thâm, Tô Diên và Kỷ Uyên, giờ về nhà cùng Tần Bác Khanh, Nam Cung Tuân và An Thanh.
Nói xong, đó chằm chằm đầu con gái nhà , bàn tay lớn cẩn thận nâng niu sợi tóc thuộc về Tinh Tinh.
Tần Bác Khanh khẽ vân vê chiếc vòng cổ tay Tinh Tinh, cụp mắt .
"Anh Cẩm Thành cho ạ, là quà mang về tặng con."
Tần Bác Khanh liếc bọn họ một cái.
Đám bạn học đôi khi cũng thơm lây.
Để củng cố tình bạn với Kỷ An Nhuyễn, để cô cô lập bắt nạt ở trường, khi mang cơm cho Tinh Tinh, nhà còn tiện tay mang thêm ít trái cây, đồ ăn vặt chia cho các bạn cùng lớp ăn chung.
Tinh Tinh gật đầu: "Vâng, con ."
Nam Cung Tuân hừ hừ: "Rõ ràng là nhát gan còn đổ tại sợ, da mặt dày thật đấy, thấy Tần Bác Khanh với Tinh Tinh dọa sợ ."
Tần Bác Khanh & Tinh Tinh: "............"
Thực ...
dọa đấy.