Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 688: Tiết toán của Thầy Tần

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:51:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Biết thành tích của Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành, các bạn trong lớp ai nấy đều phấn khích như phát điên.

 

Không chỉ tự vui mừng, họ còn kéo sang khu Nam Thành dạo một vòng để nở mày nở mặt.

 

Sau những lời rêu rao, học sinh Nam Thành cũng rằng, trong những học sinh Phong Hoa Cao Hồng mỉa mai, tận hai đạt điểm tối đa.

 

Lần cái tát trực tiếp giáng thẳng mặt .

 

Những kẻ đó còn hùa theo diễn đàn, rằng học sinh Phong Hoa chỉ là lũ học dốt tiêu tiền như rác cũng cảm thấy mặt rát buốt.

 

Sau vòng sơ loại, Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành chuẩn cho vòng dự kiến.

 

Khoảng cách đến kỳ thi vẫn còn một thời gian, nhà trường lập một lớp bồi dưỡng thi đấu, tập hợp tất cả những học sinh vượt qua vòng sơ loại với , do Tần Bác Khanh cùng vài giáo viên toán ưu tú trực tiếp giảng dạy.

 

"Tiết của Thầy Tần kìa, cũng quá."

 

Phùng Lâm Lâm bắt đầu nổi m.á.u mê trai .

 

Hiện tại ở trường Phong Hoa, các nữ sinh săn đón nhất là nam thần của trường, mà chính là Thầy Tần - Tần Bác Khanh.

 

Không chỉ bởi ngoại hình xuất chúng, mà còn vì sức hút tỏa khi bục giảng.

 

Trong tiết toán của Tần Bác Khanh, ngay cả những học sinh nghịch ngợm nhất cũng dám ngủ gật việc riêng.

 

Cộng thêm khả năng sư phạm tuyệt vời, mấy năm nay những lớp Tần Bác Khanh dẫn dắt, thành tích môn Toán đều tăng trưởng theo đường thẳng .

 

Tinh Tinh gõ nhẹ trán Phùng Lâm Lâm một cái.

 

"Muốn học tiết của ba thì nỗ lực lên thôi."

 

Các học sinh khác vây quanh quan sát, theo lời giảng của Tần Bác Khanh mà lộ vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ.

 

Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành ngoan ngoãn chào hỏi, nhưng cô thiếu nữ tinh nghịch nháy mắt với bục giảng một cái.

 

Giờ họ đến lớp bồi dưỡng thi đấu để học .

 

"Vào ."

 

Tiếng chuông vang lên, Tần Bác Khanh dịu giọng bảo Tinh Tinh lên bục giảng, đem đống tài liệu toán học bàn phát xuống cho .

 

Vả hồi đó họ cũng chẳng thèm để mắt đến tin tức mạng.

 

Giọng của Tần Bác Khanh thanh lạnh, nhưng trong ngữ khí ẩn chứa một sự nhu hòa.

 

Có một dẫn đầu, những phía cũng trở nên bạo dạn hơn.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Cái thì liên quan gì đến toán học nhỉ?

 

Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành dọn dẹp cặp sách tạm biệt Phùng Lâm Lâm.

 

Bởi vì khí chất của đàn ông quá lạnh lùng, nên thực tế họ chẳng ai dám đơn độc đến hỏi bài cả.

 

Tần Bác Khanh nhàn nhạt ừ một tiếng.

 

Sự sùng bái của lũ trẻ con chẳng tâm trạng gợn sóng, nhưng sự ngưỡng mộ của cô con gái bên cạnh đủ khiến thầm vui sướng trong lòng.

 

"Thầy Tần trông dịu dàng thật đấy."

 

"Đừng nhắc nữa, vốn là khối tài liệu để học toán.

 

Cậu xem Thầy Tần dạy Văn nhỉ, nếu là Văn thì chắc còn cố gắng vùng vẫy chút ít."

 

"Vì ba trai mà."

 

Trong lớp học sẵn, ai nấy đều ngay ngắn, ánh mắt ẩn chứa sự kích động và nhiệt huyết chằm chằm đàn ông đang bục giảng.

 

Phùng Lâm Lâm liền xìu xuống.

 

Tần Bác Khanh chủ yếu dạy Toán ở khối cấp ba, vì Tinh Tinh nên thỉnh thoảng mới sang lớp họ dạy .

 

Dáng vẻ đó còn chút gì của một nam thần lạnh lùng, mà giống như từ mùa đông giá rét đột ngột bước mùa xuân ấm áp.

 

Đa những học sinh vượt qua vòng sơ loại đều là những thực sự yêu thích môn Toán.

 

"Hèn gì bạn dám gần gũi với Thầy Tần như thế, thầy hung dữ lắm, đây còn chẳng dám hỏi bài thầy ."

 

"Thầy ơi, dạng bài em , thầy giảng cho em với."

 

"Không nữa, chắc là họ hàng thôi."

 

Giờ nghỉ thì giải đáp thắc mắc, chuông reo là giảng bài, tan học cũng chẳng bao giờ dạy quá giờ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-688-tiet-toan-cua-thay-tan.html.]

"Chào thầy ạ."

 

Đầu xuân tuy vẫn còn lạnh, nhưng bắt đầu những tia nắng ấm áp.

 

Ánh mắt Tinh Tinh Tần Bác Khanh sáng rực lên, thầm gọi một tiếng "ba" trong lòng, vui vẻ bưng ghế cạnh , nghiêm túc thẳng lưng, dáng một học sinh hiếu học mà thỉnh giáo.

 

Đến giờ giải lao, Tinh Tinh trực tiếp cầm dạng bài hiểu đến tìm Tần Bác Khanh.

 

Những khác vốn rục rịch hỏi cũng đ.á.n.h bạo vây quanh lấy .

 

Có điều tiết bồi dưỡng của lớp thi đấu kéo dài hai tiết, đều là giờ tan học buổi chiều, thể coi là học tự học tối cùng với các chị khối cấp ba.

 

"Còn thì ?"

 

khí chất lãnh đạm của dần tan chảy khi thấy bóng dáng cô con gái xuất hiện ở cửa lớp.

 

"Thầy Tần trông trẻ thật đấy, con gái thầy lớn bằng chúng ."

 

Tần Bác Khanh giảng bài thong thả, phát âm rõ ràng, học sinh trong lớp đông nên ai cũng thể rõ.

 

Còn đang các bạn học khác ngưỡng mộ - Kỷ An Nhuyễn, lúc đang ôm lấy cánh tay Tần Bác Khanh, nhảy chân sáo như một chú thỏ nhỏ tận cổng trường.

 

Khi tập trung giảng, thời gian dường như trôi qua nhanh.

 

Cùng với tiếng chuông tan học vang lên, thậm chí còn cảm thấy vẫn thèm.

 

Tiếp đó bắt đầu bài giảng.

 

Ánh mắt Tần Bác Khanh thoáng qua ý , khẽ đáp một tiếng "", nghiêm túc giảng giải cho cô bé.

 

Nhìn cô thiếu nữ thiết khoác tay Tần Bác Khanh, bên cạnh là một thiếu niên ưu tú, ba cùng rời khỏi lớp, phòng học vốn đang yên tĩnh lập tức trở nên náo nhiệt.

 

Kiến thức từ nông đến sâu, những thể ở đây đều hạng ngu ngốc, dễ dàng thể theo tư duy của đó mà hiểu rõ loại đề bài .

Tinh Tinh cũng nghiêm túc, nhưng những phép tính toán học trong mắt cô chẳng khác nào thiên thư .

 

"Họ hàng gì chứ, đó là con gái của thầy Tần đấy.

 

Lần thi sơ khảo Olympic toán học , điểm tuyệt đối chính là cô bạn bên cạnh.

 

Thật ngưỡng mộ quá, ở nhà chắc chắn họ thầy Tần bổ túc cho .

 

Thầy Tần thực sự giỏi, hôm nay mới dạy hai tiết mà bao nhiêu dạng đề đây còn lơ mơ giờ hiểu hết ."

 

Trong lúc chuyện, giọng điệu cô lộ vẻ tinh nghịch, ánh mắt đầy nét lém lỉnh.

 

Đợi Tinh Tinh đeo cặp chạy đến mặt đó, đó đưa tay đón lấy chiếc cặp sách của thiếu nữ cầm trong tay , ngón tay âu yếm gãi gãi cằm cô.

 

"Ba ơi ba giỏi quá, các bạn học đều ngưỡng mộ ba lắm đó."

 

Phùng Lâm Lâm: "..."

 

"Đợi lên cấp ba chủ nhiệm lớp chúng chính là ba , hiện tại thì bạn đừng nghĩ tới nữa, nhưng cái bạn vẫn thể huyễn hoặc một chút."

 

"Cô bé là gì của thầy Tần ?

 

Sao thiết với thầy như thế."

 

Càng kinh ngạc, bảy năm họ vẫn còn nhỏ, những tin tức hồi nhỏ bây giờ về cơ bản đều nhớ rõ nữa.

 

Hai tiết học cứ thế kết thúc, trong vẻ mặt " tan học nhanh thế" của các bạn học, Tần Bác Khanh thu dọn đồ đạc của .

 

"Mình cũng một ba giỏi giang như thế quá."

 

"Thầy Tần con gái ?"

 

Họ cũng hiểu rõ hơn về những thành tựu mà Tần Bác Khanh sở hữu, sự sùng bái dành cho đàn ông tăng lên gì sánh kịp.

 

Lúc lớp, Tần Bác Khanh ở đó, dáng cao gầy thẳng tắp.

 

Bên trong đó vẫn mặc chiếc sơ mi trắng yêu thích, bên ngoài khoác một chiếc áo măng tô đen dài, khiến cả trông càng thêm lạnh lùng, cấm d.ụ.c.

 

Tinh Tinh xong, liền cùng Giang Cẩm Thành sóng vai rời khỏi lớp học.

 

Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành cùng , tìm một vị trí khá phía xuống.

 

Tần Bác Khanh rũ mắt hỏi Tinh Tinh.

 

"Tinh Tinh dĩ nhiên là đặc biệt, đặc biệt thích ba Tần ạ."

 

Lúc ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn Tần Bác Khanh, cô cũng giống như hồi nhỏ, ánh mắt các ba luôn lộ sự ngưỡng mộ và vui mừng thuần khiết.

 

Bất kỳ cha nào cũng thích con cái sùng bái, ngưỡng mộ và ỷ , đó dĩ nhiên ngoại lệ.

 

 

Loading...