Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 690: Tâm đầu ý hợp

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:51:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khoảng cách quá xa, nhưng ánh mắt của các bạn học vẫn luôn dừng Tiểu Bạch Bạch và Hổ Vương.

 

"Trời ạ, kích thích quá, đây là hổ và sói thật đấy, còn to thế nữa."

 

Ánh mắt rực lửa của Tề Viễn và mấy bạn nam trông như thể hận thể lao ngay tới sờ m.ô.n.g hổ một cái .

 

gan ăn trộm mà gan đêm.

 

"Cuối cùng cũng thấy Tiểu Bạch Bạch và Hổ Vương bằng xương bằng thịt , chúng trông còn to lớn và uy phong hơn ảnh nhiều."

 

"Tinh Tinh giỏi thật đấy, ở chung với hổ và sói lớn thế , gần thôi thấy bủn rủn chân tay ."

 

Tuy khi thấy chúng qua ảnh đều thích, nhưng khi đối mặt thật sự, kích thước của con sói và con hổ quả thực quá lớn.

 

Đứng từ xa quan sát thì , nhưng gần là chịu nổi, áp lực quá mạnh.

 

Nhìn Tinh Tinh phía đang mấy con mãnh thú khổng lồ bao vây, thỉnh thoảng chúng còn cọ lên cô, lòng sùng bái của cả nhóm dành cho thiếu nữ thật sự như nước sông cuồn cuộn.

 

Tinh Tinh dẫn ngoài sân, nơi vỉ nướng và đủ loại nguyên liệu chế biến sẵn bày biện tươm tất. Ngoài còn nước trái cây, đồ uống cùng các món tráng miệng nhỏ xinh bày sẵn.

Tinh Tinh lúc cũng ngẩn ngơ. Cô vốn chỉ định giúp một tay nướng đồ thôi, giờ thành thế . Giang Cẩm Thành mang một chiếc ghế đẩu nhỏ đặt cách đó xa, ấn vai Tinh Tinh để cô xuống thật ngoan.

 

"Ngồi đây xem là , đừng để dầu mỡ lấm lem hết tay."

 

Tinh Tinh liếc mắt họ một cái: "Bớt nịnh hót , còn ăn đồ nướng nữa ?"

 

Hành động của Giang Cẩm Thành khiến ai nấy đều xuýt xoa: "Quốc gia nợ một trai cực phẩm thế ."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Ngồi ngoan ghế đẩu, Tinh Tinh dùng thìa múc một miếng bánh kem khoai môn thơm ngọt bỏ miệng.

 

Giang Cẩm Thành chẳng buồn để ý đến xung quanh, chỉ chọn những nguyên liệu Tinh Tinh thích ăn tự tay nướng vỉ.

 

Cùng lúc đó, Hổ Vương cũng một loạt hành động cho kinh sợ.

 

Khuôn mặt lông xù to lớn đầy vẻ hoảng loạn, nó phắt dậy, gầm gừ nhanh chân chạy biến, đó nặng nề leo lên, treo một cái cây gần đó.

 

Giang Cẩm Thành dứt lời liền xoa xoa đầu cô: "Thế thì thể trách bảo vệ hình tượng cho em nhé."

 

Tinh Tinh ôm lấy chú mèo, xoay bảo: "Nếu đói thì cứ tự lấy đồ ăn, bên là nguyên liệu nướng, ăn gì thì tự nướng nhé."

 

"Mau mau mau, xem hộ cái cánh tay còn nguyên !"

 

Hổ Vương nheo mắt, đôi tai khẽ động, nó gầm gừ thấp một tiếng vẫy vẫy đuôi đầy thư thái.

 

Phong Khiếu đỏ mặt tía tai, vì tức giận hổ thẹn, mà là vì sắp cái gã to xác đang treo siết c.h.ế.t đến nơi.

 

"Phụt...

 

Sao cứ thấy động tác của Hổ Vương với Tề Viễn giống thế nhỉ, ha ha ha..."

 

Tinh Tinh gỡ chú mèo đang nũng kêu "meo meo" xuống, nhét lòng Tô Diên và Nam Cung Tuân.

 

Nam Cung Tuân ôm Mỹ Mỹ áp sát mặt , cọ cọ đến mức Mỹ Mỹ kêu lên, đôi chân mèo múp míp sức đẩy mặt để từ chối sự gần gũi .

 

"Vì họ là ba của , nhưng ba của tụi , thế nên mới sợ chứ."

 

Hắc Tướng Quân cùng hai khối lông lớn khác cũng tiến gần, phủ phục bên cạnh Tinh Tinh.

 

"Chị, chị ruột của em ơi, chị chắc chắn là chúng nó c.ắ.n thật chứ?

 

To xác thế , em còn đủ dắt kẽ răng chúng nó .

 

Nếu em ăn thịt thật, chị sẽ mất một đứa đàn em tấu hài chị vui đấy."

 

"Ngoan ngoãn đây xem thôi, đằng khói bụi dầu mỡ lắm, đừng gần quá."

 

Mọi kìm đều bật , đặc biệt là khi thấy Hổ Vương to xác như mà mặt đầy vẻ kinh hoàng leo lên cây, trông thật sự hài hước.

 

Tinh Tinh Tề Viễn chọc , cô đưa tay gãi cằm Hổ Vương.

 

Cái gã lập tức hưởng thụ đến mức phát tiếng "gừ gừ" thỏa mãn, đem bộ trọng lượng cái đầu to tướng đặt lên tay cô, theo sự dẫn dắt của ngón tay cô mà đặt cằm lên đầu gối Tinh Tinh.

 

"Vuốt thử ."

 

Tinh Tinh khì khì: "Bình thường chẳng gan lắm ?"

 

"Buông tay !"

 

Tần Bác Khanh và vài câu cảm ơn ngắn gọn.

 

Thấy lớn ở đây bọn trẻ tự nhiên, nên khi sắp xếp xong xuôi, họ đều rời .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-690-tam-dau-y-hop.html.]

"Trời ạ, An tỷ ơi, các ba nhà chị khí thế mạnh quá.

 

Đứng họ em cứ như gặp lãnh đạo cấp cao , chẳng dám to, ồ, ngoại trừ Ba Nam Cung của chị ."

 

"Đói thì ăn chút gì lót , nếu chán thì nghịch điện thoại hoặc chơi với Hổ Vương bọn họ cũng ."

 

Tuy nhiên Giang Cẩm Thành Tinh Tinh tự tay .

 

"Mẹ ơi cứu con!"

 

Có các vị phụ ở đây, quả thực chút gò bó.

 

Chủ yếu là vì khí thế của họ quá cường đại, tụi nhỏ cứ như nhân viên quèn gặp ông chủ công ty, ai dám càn mặt sếp cơ chứ.

 

Không ai ngờ gan của Hổ Vương nhỏ đến thế.

 

Vừa nó đồng bộ một cách thần kỳ với Tề Viễn, chật vật chạy vội tìm chỗ để "treo" lên.

 

Chỉ trong thời gian ngắn, thứ sắp xếp rõ ràng minh bạch.

 

Giang Cẩm Thành liếc qua khu vực thực phẩm, lấy một ly nước dâu và mấy miếng bánh ngọt đem đặt tay cô.

 

"Nghĩ chứ, nghĩ chứ, trời đất ơi con tôm hùm to quá."

 

Tinh Tinh : "Không mà, các ba của dễ tính lắm."

 

chằm chằm thiếu niên mặc áo len xám nhạt, thấy xắn tay áo bắt đầu nướng thức ăn một cách thành thục.

 

Một bạn học cách đó xa bỗng "A" lên một tiếng, Tề Viễn giật rụt tay , cuống cuồng chạy thục mạng.

 

Tinh Tinh gãi lông đầu Hổ Vương, hiệu cho Tề Viễn.

 

"Chậc, nướng , ăn chực của các ông nhé."

 

Tinh Tinh cũng chạy phía Giang Cẩm Thành để nướng cùng .

 

Mọi : "............"

 

Cô ăn như một chú chuột lang, hai má phồng lên, đôi mắt trong veo tràn ngập ánh sáng của sự hạnh phúc.

 

"Á!"

 

Tề Viễn yếu ớt đáp: " hổ báo đến thì cũng hổ báo với hổ thật ."

 

Tinh Tinh vỗ trán, Hổ Vương vẫn đang treo lủng lẳng cây mà dở dở thở dài.

 

Dùng sức bẻ hai cánh tay đang siết c.h.ặ.t cổ , Phong Khiếu thực sự đ.ấ.m cho cái thằng ngốc mấy quả.

 

Xong xuôi, xoa đầu cô.

 

Tề Viễn kinh hoàng kêu lên một tiếng, bám c.h.ặ.t lấy bạn Phong Khiếu như một con gấu, tông cho Phong Khiếu lảo đảo suýt thì ngã nhào.

 

Giang Cẩm Thành dứt khoát nhấc chú mèo vai xuống đặt chân Tinh Tinh.

 

"Ừm...

 

mặc kệ , bảo thì cứ thôi."

 

Tề Viễn mắt sáng rực lên, nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm vô cùng.

 

Cậu rón rén như kẻ trộm, nhón chân nhích gần Hổ Vương, cánh tay duỗi dài hết cỡ, nhắm tịt mắt, run rẩy chạm tay lớp lông mềm nó.

 

Sân vườn dần trở nên náo nhiệt.

 

hai con mãnh thú lớn ở đó, ban đầu thể còn sợ hãi, nhưng về gan đều lớn dần lên.

 

Đám Phùng Lâm Lâm chứng kiến bộ quá trình: "............"

 

Tề Viễn thúc giục gần vuốt ve hổ hoặc sói, cứ hỏi hỏi mãi.

 

Đoàn T.ử thấy chủ nhân tự chạy sang chỗ Giang Cẩm Thành, liền thuần thục nhảy lên vai xuống, thong thả l.i.ế.m láp cái vuốt nhỏ.

 

Chuyện Hổ Vương nhát gan Tinh Tinh từng kể với ai, chẳng ngờ hôm nay chính nó tự lộ , thật sự là mất mặt "Chúa tể rừng xanh" quá mất.

 

Sự cố bất ngờ khiến ai nấy đều dở dở , đồng thời cũng giảm bớt nỗi sợ hãi đối với Hổ Vương.

 

Không ngờ bạn hổ là một kẻ ngốc nghếch đáng yêu đến thế.

 

Tề Viễn lẽ cũng thấy hành động của mất mặt.

 

Cậu con hổ lớn vẫn đang treo cây, bỗng nhiên nảy sinh cảm giác đồng cảm, như thể tìm thấy em thất lạc .

 

 

Loading...