Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 696: Rebirth

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:51:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiếng của Mục Thâm ngoài cửa vẫn nhanh chậm: "Ồ, định để cái bụng mỡ đó ăn Tết luôn hả?"

 

Tô Diên: "............"

 

Cái tên mà đáng ghét thế !

 

Cậu bực bội lăn lộn hai vòng giường, đó mới miễn cưỡng bò dậy.

 

Cả lờ đờ thiếu sức sống, cuối cùng dán một miếng mặt nạ lên mặt mới lết ngoài.

 

Dưới lầu, Mục Thâm đang rót nước, An Thanh và Kỷ Uyên cũng dậy cả, chỉ còn Tinh Tinh là vẫn đang lười biếng giường.

 

Tinh Tinh cũng sẽ đến trường chạy bộ buổi sáng, trời lạnh thế ngủ thêm một chút cũng chẳng .

 

Chớp mắt đến ngày An Thanh thi đấu.

 

Tinh Tinh hỏi xem trong lớp bao nhiêu xem, cuối cùng đương sự phát cho mỗi một tấm vé cửa.

 

Ngoài còn cả banner cầm tay do đương sự tự thiết kế, hình ảnh An Thanh phiên bản Q-style trông uy phong cực kỳ đáng yêu.

 

Ngày thi đấu hôm , Tinh Tinh cùng các ông bố đến hiện trường từ sớm. Chỗ của mấy sắp xếp sát cạnh ngay hàng ghế đầu.

“Rebirth! Rebirth! Rebirth!”

 

“Aaa!!

 

An Thần!

 

An Thần!”

 

Tiếng hò reo vang dội khắp khán đài.

 

Tinh Tinh hào hứng lay lay tay các ông bố: “Ba ơi, mấy cái khăn cổ vũ con đưa ?

 

Mau lấy chứ!

 

Phải hò hét thật to lên mới !”

 

Mấy đàn ông ghế, mỗi một tư thế khác .

 

Dù cất công đến đây xem thi đấu, nhưng bảo họ cuồng nhiệt gào thét như những hâm mộ thì quả là chuyện tưởng.

 

Khí chất của họ quá mạnh, thêm vẻ ngoài xuất chúng, cứ thế điềm nhiên tự tại mà khiến những xung quanh cũng thấy ngại, dám hò hét quá lố vì sợ phiền đến họ.

 

Ở hàng ghế phía , Tô Diên đang cảm thấy sức hút của vẫn vẹn nguyên như xưa.

 

Đã lâu hoạt động sôi nổi mạng xã hội mà vẫn nhận , điều khiến đó khỏi đắc ý.

 

ngay giây tiếp theo, một gáo nước lạnh dội thẳng lòng khiến Tô Diên "hộc m.á.u".

 

“Nhìn kìa kìa, mấy đằng trai quá!”

 

đấy!

 

Ơ, cái tóc dài trông giống nam thần Tô ảnh đế của ?”

 

“Vớ vẩn!

 

Thần tượng của eo thon lắm, cái eo trông thô hơn hẳn, chắc .

 

mà công nhận vẫn thật, rõ mặt quá.”

 

Sắc mặt của vị ảnh đế vốn coi trọng sĩ diện lập tức biến đổi.

 

Tô Diên vội vàng ưỡn n.g.ự.c, hóp bụng, ánh mắt đầy vẻ kiên cường như thách thức cả thế giới.

 

Thấy , Mục Thâm chỉ thản nhiên liếc vòng eo của Tô Diên với ánh mắt đầy ẩn ý, sang Tinh Tinh, nhận lấy cái khăn cổ vũ một cách mấy tình nguyện.

 

Mục Thâm khẽ hừ một tiếng, rõ ràng là ý định so đo xem eo ai thon hơn với Tô Diên.

 

“Trận đấu sắp bắt đầu, xin mời thể khán giả đeo kính AR .

 

Hãy chuẩn để trải nghiệm một bữa tiệc thị giác đầy kích thích!”

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Hiện trường vô cùng náo nhiệt.

 

Khi bước , nhân viên của ban tổ chức phát cho mỗi một chiếc kính AR.

 

Đeo chiếc kính , tầm sẽ trực tiếp tiến thế giới ảo, thể quan sát bộ trận đấu từ góc cảnh, hoặc tùy chọn theo bất kỳ chiến đội nào thích, cảm giác chân thực chẳng khác gì đang xem phát trực tiếp tại chỗ.

 

Đôi mắt to tròn của Tinh Tinh lập tức lóe lên tia sáng lấp lánh khi thấy An Thanh cùng các đồng đội bước lên sân khấu.

 

Bộ đồng phục họ mặc chính là do Tinh Tinh tự tay thiết kế.

 

Lấy tông đen chủ đạo, cổ tay và cổ áo điểm xuyết sắc trắng tinh khôi, bên thêu những họa tiết ngọn lửa tinh xảo, n.g.ự.c là hình ảnh một con Phượng Hoàng d.ụ.c hỏa đầy uy mãnh.

 

Kiểu dáng trang phục mô phỏng theo quân phục tác chiến nhưng cải biên cho thời thượng hơn.

 

Vì khi sử dụng công nghệ trình chiếu thực tế ảo, trang phục của các tuyển thủ ngoài đời cũng sẽ hiển thị trong trò chơi, nên Tinh Tinh thiết kế cho chúng ôm sát cơ thể để gây cản trở khi vận động, nét phóng khoáng, tự nhiên.

 

Nhìn An Thanh sải bước sân khấu, Tinh Tinh bỗng thấy sống mũi cay cay.

 

Người đó nhớ những gian nan mà ba An Thanh từng trải qua.

 

An Thanh từng công ty cũ ruồng bỏ, gia đình lưng, chịu đựng đòn roi chí mạng từ cả sự nghiệp lẫn tình cảm.

 

Một đàn ông nếu ý chí thép, lẽ gục ngã bao giờ dậy nổi.

 

ba của Tinh Tinh .

 

An Thanh dùng bộ tiền tích cóp để giúp đồng đội trả phí bồi thường hợp đồng, xây dựng phòng tập từ con .

 

Người đó nỗ lực ngừng nghỉ chỉ để tạo một nền tảng công bằng cho những thực sự đam mê trò chơi.

 

Cái tên chiến đội “Rebirth” – Tái Sinh – chính là minh chứng cho sự trở đầy huy hoàng những ngày giông bão.

 

Và giờ đây, An Thanh thành công.

 

Trên sân khấu, An Thanh dường như cũng phát hiện vị trí của nhóm Tinh Tinh.

 

Thực cũng chẳng khó tìm, bởi giữa đám đông cuồng nhiệt đang ngừng hò reo, sự điềm tĩnh thái quá của mấy ông bố khiến họ nổi bật hẳn lên.

 

An Thanh nở nụ rạng rỡ, các thành viên khác như Trần Thần và Mục An cũng tinh nghịch mặt quỷ về phía đó.

 

Duy chỉ Mục An, khi thấy trai là Mục Thâm đang đó, liền rụt cổ lẩn trốn lưng An Thanh.

 

Người đó thật ngờ vị đại gia bận rộn trăm công nghìn việc như trai chịu bỏ thời gian đến đây xem thi đấu.

 

“Sau đây, xin mời chiến đội mong đợi nhất: Rebirth!”

 

Tiếng giới thiệu của MC dứt, bộ khán giả đồng loạt đeo kính AR màu bạc lên.

 

Ở phía bên , các tuyển thủ cũng bước buồng máy thực tế ảo, nhắm mắt để tinh thần tiến nhân vật trong trò chơi.

 

Qua lăng kính AR, Tinh Tinh thấy rõ nhân vật trong game của các tuyển thủ diện mạo trùng khớp với họ ngoài đời, như thể họ bước sang một thế giới khác.

 

Từng cử động, biểu cảm đều mượt mà, sống động, hề chút cứng nhắc nào của đồ họa máy tính.

 

Giải đấu là vòng loại trực tiếp.

 

Ngoài một đoạn cốt truyện ngắn ở đầu, thời gian còn là cuộc chiến sinh tồn, các đội tìm cách loại bỏ đối thủ để giành chiến thắng cuối cùng.

 

“Oàng oàng...”

 

Vừa thế giới game, các tuyển thủ thấy tiếng động cơ gầm rú.

 

Một chiếc máy bay khổng lồ đang cất cánh.

 

“Quý hành khách vui lòng định, chuyến bay đến pháo đài Thủ Hộ khởi hành.

 

Hãy tận hưởng hành trình của , chúc một trải nghiệm vui vẻ.”

 

Tiếng của NPC vang lên.

 

Các chiến đội đều xuất hiện ở những vị trí cố định trong khoang máy bay.

 

“Ồ, là tai họa gì đây?

 

Nổ máy bay k.h.ủ.n.g b.ố trộn thế?” – Một giọng lả lướt vang lên bằng tiếng Anh.

 

An Thanh liếc mắt sang.

 

Đó là Neil, một đàn ông mái tóc vàng dài, gương mặt xinh như phụ nữ.

 

Hắn đang vắt chéo chân, An Thanh bằng ánh mắt khiêu khích: “An, chúng thua là do sơ hở thôi.

 

Hôm nay hãy đợi đấy, trai sẽ đ.á.n.h bại các .”

 

Neil tựa đàn ông bên cạnh, ngạo mạn đưa tay động tác c.ắ.t c.ổ.

 

Người đàn ông đó là Knock Ellis, sở hữu mái tóc nâu và ánh mắt sắc lẹm.

 

Knock gì, chỉ thẳng An Thanh, ánh mắt hai va chạm tạo nên những tia lửa điện vô hình trong trung.

 

An Thanh hề nao núng, thản nhiên đáp : “Được thôi, luôn sẵn sàng đón tiếp.”

 

Trên máy bay, dây thần kinh của đều căng như dây đàn, bởi t.a.i n.ạ.n thể ập đến bất cứ lúc nào.

 

Và đúng như dự đoán, qua ô cửa sổ, họ thấy chiếc máy bay đang lao thẳng về phía một ngọn núi lớn.

 

“Thưa quý khách, thật xin , máy bay gặp chút sự cố kỹ thuật.

 

Chúng đây, chúc may mắn!”

 

Các tiếp viên hàng và cơ trưởng dứt lời nhanh ch.óng đeo dù, nhảy xuống sự ngỡ ngàng của tất cả hành khách.

 

Rõ ràng, họ thực hiện một cuộc đào thoát xuống đảo hoang.

 

“Mẹ kiếp!

 

Nhảy thôi!”

 

Trong khoảnh khắc lao khỏi máy bay, những thẻ bài bay lập tức triệu hồi linh thú hộ vệ của .

 

Một con Phượng Hoàng lửa khổng lồ đột nhiên xuất hiện giữa trung, chủ nhân của nó nhanh ch.óng đỡ lấy đồng đội.

 

Ở phía , một tiếng kêu rền vang của loài cá voi vọng , một con cá voi xanh khổng lồ phá tan mặt nước, đón lấy nhóm tuyển thủ nữ lưng.

 

Về phía An Thanh, một con Kim Long uy nghi hiện , tiếng Long Ngâm vang thấu tầng mây, vững vàng đỡ lấy bộ thành viên chiến đội.

 

Neil cũng chịu thua kém, Knock vỗ mạnh đôi cánh lưng, lao xuống đón lấy em trai .

 

Knock sử dụng kỹ năng dung hợp, ngoài diện mạo đổi, các đặc điểm khác đều tiến hóa gần giống với linh thú trong thẻ bài.

 

“Đi thôi, hướng về phía hòn đảo!” – An Thanh lệnh.

 

Con Kim Long lập tức quẫy đuôi, bay v.út về phía hòn đảo hoang đơn độc giữa biển khơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-696-rebirth.html.]

 

Chiến tranh thực sự bắt đầu ngay từ khoảnh khắc họ rời khỏi máy bay.

 

Bầu trời bỗng chốc trở nên chật chội với đủ loại linh thú hộ vệ.

 

Cảnh tượng khiến liên tưởng đến thế giới trong Sơn Hải Kinh, nơi kỳ hoa dị thảo và trân cầm dị thú hiện diện khắp nơi.

 

Dù là tuyển thủ chuyên nghiệp, chỉ cần một chút sơ sẩy cũng thể loại ngay từ vòng gửi xe.

 

Nhóm của An Thanh đang cố gắng rời xa khu vực tập trung đông để tìm chỗ đáp an , nhưng xem kẻ gây hấn với họ.

 

“Ồ, An Dật Phong, vẫn còn lảng vảng ở đây cơ ?” – Trần Thần lên tiếng mỉa mai khi thấy một nhóm đang cưỡi lưng một con đại điểu Đại Bằng khổng lồ.

 

Ánh mắt của lưng Kim Long đều đổ dồn về phía đó.

 

Khi nhận một kẻ trong họ, vẻ mặt của Trần Thần và các thành viên khác càng thêm phần khinh miệt.

 

Đó là An Dật Phong, kẻ năm xưa từng gây ít sóng gió cho An Thanh.

 

Cuộc đối đầu , xem sẽ vô cùng kịch liệt.

 

"Đại B Ca, Đại B Ca... bây giờ! Vốn dĩ định gửi tin nhắn cho mấy thằng bạn rủ sang Thành Nam dằn mặt lũ khốn một trận, ai dè gửi nhầm nhóm !"

Tề Viễn hùng hồn biện bạch: " cố ý."

 

"Lần trong giờ học thì nghiêm túc một chút, nghịch điện thoại nữa."

 

Trong bài đăng , để dẫn dắt dư luận, Cao Hồng còn tự đóng nhiều vai, giả bạn học hoặc qua đường, dùng góc của kẻ ngoài để trưng bằng chứng về việc học sinh Phong Hoa mắng nhiếc ngày hôm đó.

 

An Thanh vội tay kết liễu Cách Lôi, thanh thanh kiếm màu xanh vai bỗng chốc biến hóa thành một cây đại đao sắc lạnh. Anh vác đao vai, dáng vẻ phong trần, đầy mùi vị của một kẻ phong lưu thảo khấu.

Cách Lôi lúc cũng chẳng còn tâm trí mà đ.á.n.h tiếp, trong lòng uất ức đến cực điểm. Hắn hậm hực thốt lên:

 

"Sao các thể để cái hạng đội trưởng chứ?

 

Mắt mũi để trưng hả, qua là kẻ chẳng nên trò trống gì ."

 

An Dật Phong , gương mặt tràn đầy vẻ nhục nhã, gào lên:

 

"An Thanh, đừng mà sỉ nhục nhân cách của !"

 

Nói đoạn, cầm s.ú.n.g gí sát trán bóp cò.

 

Chưa kịp cảm nhận nỗi đau thấu xương, bóng dáng tan biến, chính thức rời khỏi trò chơi.

 

"Bồi thường!

 

Số tiền chắc chắn bồi thường!"

 

"Sao nào, miệng là của , chẳng lẽ sự thật rành rành đó cho ?"

 

Trên khán đài, một bầu khí im lặng đến rợn bao trùm tất cả.

 

An Dật Phong chằm chằm thanh đao trong tay đối phương với vẻ mặt nghẹn khuất.

 

Trò chơi vốn thiết kế để mang cảm giác chân thực nhất, đặc biệt là trong các giải đấu điện t.ử chuyên nghiệp, cảm giác đau đớn mô phỏng để tiệm cận với đời thực nhất thể.

 

An Thanh liếc bằng ánh mắt khinh bỉ.

 

Quả nhiên là gen của quá , còn cái loại đần độn như An Dật Phong chắc chắn là do gen của An Vân Đức và mụ Tiểu Tam quá mạnh, cộng dồn thành một con âm vô cực.

 

Nhìn cái bộ dạng nhát như thỏ đế, co rút như rùa rụt cổ mà xem.

 

"Mọi ở đây đều thấy rõ mồn một đấy nhé.

 

Thế nên khi về, cứ đúng quy định mà lấy tiền, thậm chí các còn thể đòi thêm khoản phí tổn thất tinh thần nữa.

 

thì lập đội với , nếu đổi , cũng sẽ sang chấn tâm lý, khéo còn mắc chứng trầm cảm chừng."

 

An Thanh vỗ vỗ cái đầu khổng lồ của con rồng chân, lệnh:

 

"Này bạn, câu cá tí ."

 

Cái quái gì thế ?

 

Lại còn cả thao tác ?

 

"Trời ạ, An Thần đúng là quá ngầu !"

 

Khán giả theo dõi trận đấu chỉ câm nín: "..."

 

"Gâu gâu gâu!

 

Ba của bé thật sự là quá oai phong!" Tinh Tinh phấn khích reo hò.

 

"Cảm ơn bạn nhé, hôm nào mời uống rượu."

 

An Thanh nhanh thoăn thoắt trói nghiến An Dật Phong , đó một tay xách bổng lên, nhảy phốc sang con cự long của bên .

 

Vừa dứt lời, thẳng tay ném An Dật Phong xuống trung.

 

Phía bên , Cách Lôi đưa tay quệt mặt, c.h.ử.i đổng một tiếng: "Mẹ kiếp, nếu vì tiền, thằng khốn mơ cũng đừng hòng bắt ông đây gọi một tiếng đội trưởng!"

 

Chẳng , giờ đây An Dật Phong – kẻ duy nhất còn sót của đội – tức đến mức nôn m.á.u, đất mà mắng c.h.ử.i thậm tệ.

 

Cách Lôi xong lời An Thanh thì mắt sáng rực lên, cảm thấy lời đối phương quả thực quá sức chí lý.

 

Hắn giơ ngón tay cái về phía An Thanh đầy vẻ thán phục.

 

"Ha ha ha...

 

Cười c.h.ế.t mất, ngờ An Thần khía cạnh đáng yêu thế ."

 

An Dật Phong gầm lên: "Anh dám mắng , nhận tiền nữa hả?"

 

tiên phong lên tiếng, những khác cũng bắt đầu hùa theo náo nhiệt hẳn lên.

 

Hành vi quăng vật từ cao khiến gương mặt An Dật Phong biến dạng vì gió tạt.

 

Cách Lôi gật đầu như tế , đôi mắt lấp lánh, bàn tay đang ôm bụng cũng chuyển sang đặt lên n.g.ự.c trái.

 

Mục Thâm càng bình tĩnh : "Làm lắm."

 

An Thanh năng đầy vẻ chính nghĩa: "Đã thế thì tiền bạn lấy bằng sạch.

 

Hợp đồng ký chứ?

 

Các nhiệm vụ dẫn đ.á.n.h game, việc các xong.

 

cái hạng tự tìm đường c.h.ế.t, còn liên lụy đến cả đội, chuyện đó chẳng liên quan gì đến các cả."

 

An Thanh mỉm đầy ẩn ý: "Ái chà...

 

Phải thế chứ.

 

Nhớ là về đòi bồi thường đấy nhé.

 

À đúng , giờ thì thể 'c.h.ế.t' đấy, để dùng cái thứ câu cá thêm lúc nữa."

 

Tâm trạng thật phức tạp, ngờ một An Thanh thường ngày lúc "lầy lội" đến nhường .

 

Lúc Cách Lôi buông bỏ thứ, cái thứ ngu ngốc như An Dật Phong kéo chân, đây quả thực là trận đấu nghẹn khuất nhất từ đến nay của .

 

An Dật Phong hoảng loạn: "Các thể thế!"

 

Nhìn thấy nắm đ.ấ.m đang giơ lên cùng vẻ mặt đầy giận dữ của đối phương, An Dật Phong lập tức sun vòi .

 

An Thanh liếc xéo , hạ thanh đại đao vai xuống, vỗ vỗ lòng bàn tay.

 

"Cái tên An Dật Phong , e là tức đến hộc m.á.u mất thôi."

 

An Thanh từ cao xuống, ngắt một chiếc lá từ T.ử Đằng nhấm nháp trong miệng.

 

Cách Lôi ôm lấy bụng, học hỏi nhanh.

 

Tinh Tinh lộ vẻ mặt đắc ý: "Tất nhiên , xem đó là ba của ai ."

 

Cách Lôi chấp nhận việc loại một cách vui vẻ.

 

thì hiện tại đồng đội của chỉ còn mỗi một kẻ ngu ngốc chẳng chút hy vọng gì.

 

Khán giả xem livestream đồng loạt gửi biểu tượng: "..."

 

An Thanh nhắc nhở: "Này bạn, sai , ôm ở đây , chỗ l.ồ.ng n.g.ự.c .

 

Có cảm thấy mệt mỏi rã rời, chẳng còn chút sức lực nào mà vô cùng đau lòng ?"

 

thế thấy càng thêm phần soái khí nhỉ?

 

An Dật Phong: "..."

 

Tinh Tinh cũng bật , ngay cả vốn dĩ lạnh lùng như Tần Bác Khanh cũng khẽ nhếch môi tạo thành một độ cong nhỏ.

 

" Cách Lôi, bạn nghĩ thế là đúng .

 

Hắn thuê các đến là để giúp đ.á.n.h game, đúng chứ?"

 

" cứ thắc mắc mãi, rốt cuộc cái sự tự tin của từ ?

 

Dựa bộ não bé bằng hạt đậu phộng của ?

 

Hay là dựa hai vị phụ đem gả bán để liên hôn?

 

Hay là cô vợ ở nhà của ?

 

Thôi dẹp , thử xem cái chỉ thông minh của khi nào đạt mức dương ."

 

Cách Lôi hậm hực gật đầu.

 

Hắn thực sự nổi giận : "Giờ thì ông đây cần chút tiền mạt hạng đó của mày nữa.

 

Lão t.ử chỉ mắng mày, mà còn đ.á.n.h mày đây!"

 

"An Thanh, đừng đắc ý!

 

Sớm muộn gì cũng ngày đ.á.n.h bại !

 

An Dật Phong đây sẽ thua , tới sẽ tìm một đội quân mạnh hơn, sẽ khiến trả giá đắt!"

 

"Hiện giờ tâm trạng u uất, chắc là mắc chứng trầm cảm , bồi thường tổn thất tinh thần cho chúng ."

 

Chỉ thấy một tràng tiếng thét t.h.ả.m thiết "A a a!", sợi dây thừng buộc An Dật Phong móng vuốt của cự long tóm lấy.

 

Hắn run rẩy bần bật như một con mồi treo lơ lửng ngay sát mặt biển.

 

Nhìn thấy những con cá khổng lồ từ biển lao lên, há cái miệng đỏ ngòm đầy răng sắc nhọn định ngoạm lấy , tiếng thét của An Dật Phong càng thêm kinh hoàng.

 

đây chỉ là trò chơi ảo, nhưng cảnh tượng chân thực đến ghê , về chắc chắn sẽ ám ảnh tâm lý nặng nề.

 

 

Loading...