Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 701: Quỳ xuống gọi ba

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:51:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trên trung, Kim Long đang đ.á.n.h bất phân thắng bại với một con rồng phương Đông, đất con trăn mắc kẹt ngay lập tức một con tinh tinh và vài bao vây, xông đ.ấ.m đá túi bụi.

 

Kính Khải hỗ trợ An Thanh tấn công từ xa, những còn đều chăm sóc con trăn khổng lồ .

 

Cũng bởi vì hộ vệ thú của đối phương giờ chỉ còn mỗi con trăn , một con hổ và một con sư t.ử khác sớm An Thanh c.h.é.m c.h.ế.t một con, con còn Phương Lỗi phối hợp với tinh tinh Kim Cương, cuối cùng thêm Kính Khải cùng dập cho tắt thở.

 

Tuy nhiên, để kìm chân hai con cự thú, Kim Long thương khá nặng.

 

Giờ đây họ thể rảnh tay tập trung đ.á.n.h con trăn .

 

Sau khi An Thanh và Kính Khải giải quyết xong đám bên , hỗ trợ lập tức hồi m.á.u cho họ, hai con cự thú cũng hợp lực tiêu diệt.

 

"Phù...

 

cái lũ ranh con , cho chúng một bài học thì chúng cha là ai!

 

Còn dám huênh hoang càn!"

 

Thắng một trận, tâm trạng mấy rõ ràng đều , chỉnh đốn nhẩn nha tiếp tục lên đường.

 

An Thanh tuy cơ thể cũng thả lỏng đôi chút, nhưng nếu kỹ, thể thấy ánh mắt luôn chú ý đến tình hình xung quanh.

 

Đi bao xa, thính giác nhạy bén của An Thanh thấy vài tiếng động, giơ tay lên, các thành viên phía lập tức im.

 

Nghe thấy bọn họ gốc cây than ngắn thở dài với vẻ mặt ủ rũ.

 

Suýt chút nữa Tinh Tinh phát ngôn quái đản của đó cho lảo đảo ngã lăn đất.

 

Tiếng bước chân của họ khẽ, lúc An Thanh giống như một con báo t.ử phục kích trong rừng già, tìm thấy con mồi, tiếng bước chân mặt đất ngay cả thành viên gần nhất nếu kỹ cũng thể nhận .

 

Nhóm An Thanh: "..."

 

Người đội trưởng vuốt mặt một cái, như thể sắp một chuyện đại sự hy sinh oanh liệt: "Vậy chúng cứ thử dò xét , các hiểu rõ, thành tích hiện tại của chúng từ ."

 

An Thanh cao, đôi mắt sắc sảo xuyên qua tán lá về phía nơi phát âm thanh.

 

"Ba An Thanh, chúng con là những đứa con thất lạc nhiều năm của ba đây ạ!!"

 

Bốn bên : "..."

 

An Thanh nhảy từ cây xuống, tư thế hiên ngang và đường cong cơ thể thon dài mỹ khiến ít khán giả nữ đang xem trận đấu hú hét như sói tru.

 

Con gái ruột của An Thanh là Tinh Tinh: "..."

 

Các thành viên khác lập tức đó: "Đội trưởng, lẽ nào ..."

 

Những khán giả theo dõi nhóm An Thanh nhịn rộ lên.

 

"Ôi ơi, bốn là cây hài ?

 

Cái tư thế quỳ lạy gọi ba điêu luyện thật đấy, chắc là chuyện ít nhỉ."

 

An Thanh im lặng tiếng dẫn nấp cây và bụi cỏ xa bốn .

 

Cho nên...

 

chuẩn tinh thần hết cho xem cái hả?

 

Cuộc thảo luận của tiểu đội bốn bên vẫn tiếp tục.

 

"Bên ."

 

Khi cách gần hơn, nhẹ nhàng leo lên cây, các thành viên khác chờ lệnh của gốc cây.

 

Tiếng gọi mà chân tình, thiết tha, xé lòng đến thế.

 

Sau khi thành viên tiểu đội phát biểu, những khinh bỉ mà còn nhận sự tán thành của đồng đội, đặc biệt là ánh mắt tán thưởng từ đội trưởng.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tinh Tinh chút ngơ ngác, đôi mắt kính AR trợn tròn xoe, cái miệng nhỏ cũng há hốc .

 

"Đội trưởng đúng lắm, chúng đ.á.n.h đến giờ, bao giờ dựa sức chiến đấu mạnh mẽ, mà là dựa việc thể nhẫn nhịn trốn chạy bao lâu, trốn thì trốn, trốn thì nỗ lực ôm đùi đại lão để bay theo, chỉ cần ai thể dẫn dắt chúng , đó đều là ba của chúng hết!"

 

"Ước gì hình như An Thanh nhỉ."

 

Trần Thần lập tức : "Qua đó xem thử nhé?"

 

"Phải, khá lắm, giác ngộ tư tưởng ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-701-quy-xuong-goi-ba.html.]

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Biết mới trăm trận trăm thắng, hên là họ vội vàng xông lên tấn công, chừng bọn họ thực sự quân bài tẩy lợi hại nào đó.

 

Họ đồng thời giật khóe miệng, cảm giác trán nổi lên vài đường hắc tuyến.

 

Người đội trưởng gật đầu với vẻ mặt nghiêm trọng: " , bây giờ chỉ thể dùng cách , chúng mới một tia hy vọng sống sót."

 

"Mọi mau biểu cảm của An Thần kìa, trời ạ, tâm trạng chắc chắn đang phức tạp, trò chơi mà nhặt con, còn là bốn đứa, đúng là trải nghiệm quỷ quái."

 

Tô Diên ngưỡng mộ đến mức tiểu nhân trong lòng c.ắ.n nát khăn tay, An Thanh tuy vạm vỡ nhưng công nhận đường nét cơ thể thực sự săn chắc và mượt mà, bụng sắp mọc mỡ .

 

Nhóm An Thanh nấp gần đó lập tức vểnh tai lên xem đội quân cách gì, thấy họ tự tin như , chẳng lẽ thực sự còn quân bài tẩy nào .

 

"Hết cách , chỉ thể thực hiện phương án thứ hai thôi."

 

Trần Thần và Mục An lập tức càng thêm tập trung lén, đồng thời trong lòng cũng tràn đầy mong đợi, quân bài tẩy của chiến đội rốt cuộc là gì.

 

"Tốt quá, lẽ cách thực sự khả thi, nhưng cũng nguy hiểm nhất định."

 

kiểu quỳ rạp xuống đất lạy lục thật sự.

 

"Thực nếu là , cũng sẵn lòng gọi An Thần là ba, miễn là dẫn bay cao bay xa."

 

Đó là một chiến đội Hoa Quốc.

 

"Phụt ha ha ha...

 

Câu chỉ dám hét lên mạng thôi, ngờ áp dụng linh hoạt thế giới game như ."

 

Đầu tiên là giật vội vàng rút v.ũ k.h.í , khi thấy là ai thì trực tiếp quỳ xuống gọi ba.

 

Đang nghĩ như , liền một trong đó .

 

Lại còn là bốn gã đàn ông thô kệch to xác thế nữa!

 

Nghe đến đây, nhóm An Thanh thèm nấp nữa, trực tiếp bước từ bụi cỏ rậm rạp và cây, dẫn đầu là An Thanh, từng một dùng ánh mắt kỳ quái chằm chằm tiểu đội bốn .

 

Người cũng ghen tị kém là Nam Cung Tuân, trực tiếp thở dài thườn thượt.

 

Đến , đến ...

 

Chiến đội thật sự quá thú vị.

 

An Thanh phản bác, dẫn theo đội của qua.

 

"Ha ha ha ha...

 

Ba ơi, gọi đúng tiếng lòng của mạng mỗi ngày."

 

Khán giả một phen sặc sụa.

 

An Thanh vểnh tai một lúc, đó hất cằm về hướng ba giờ, hạ thấp giọng.

 

tương tự, các bạn nam xem trận đấu thì vô cùng ngưỡng mộ và đố kỵ.

 

Người đội trưởng dẫn đầu hít sâu một , dường như hạ quyết tâm.

 

"Chúng hiện tại chỉ còn bốn , nghĩ cách thôi, thì sớm muộn cũng các đội khác g.i.ế.c sạch."

 

An Thanh suýt nữa thì tin thật...

 

tin cái con khỉ!

 

Tất cả đều chấn động bởi mức độ mặt dày của bốn , mặt An Thanh xanh mét , kiếp, chơi cái game thôi mà cũng nhặt cả đống con.

 

Đội bảy giờ chỉ còn bốn .

 

"Mình thêm mấy trai từ bao giờ thế nhỉ."

 

Tô Diên đến mức mất hết hình tượng, ghế, lòng bàn tay đập mạnh tay vịn, cẩn thận còn đập trúng đùi Mục Thâm bên cạnh.

 

Mục Thâm: "..."

 

Tô Diên sằng sặc, tất nhiên xung quanh đều như nắc nẻ nên cũng quá lạc lõng.

 

Mục Thâm cạnh thì chỉ đ.ấ.m , mất nết thì thôi , còn dám đập đùi !

 

 

Loading...