Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 702: Do bốc thăm đấy
Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:51:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy còn cũng rung vai ở những mức độ khác , nhưng ai thái quá như Tô Diên.
Mục Thâm hít sâu một , vì hỏng hứng thú của Tinh Tinh nên nhịn.
Tô Diên một hồi mới tỉnh táo , ôm bụng : "Bảo bối , dù An Thanh thêm vài đứa con trai thì con vẫn còn ba Tô Diên cơ mà."
Mục Thâm xách cổ Tô Diên đang chồm lên định ôm Tinh Tinh, ấn chỗ cũ.
"Ngồi cho hẳn hoi, ngả nghiêng ngả ngửa cái thể thống gì."
Tô Diên bất mãn: " ôm con gái để an ủi một chút thì ?
Hay là đổi chỗ ."
Mục Thâm: "Ban ngày ban mặt mà mơ giữa ban ngày ?"
Tô Diên bĩu môi: "Nhìn cái vẻ keo kiệt của kìa, còn tổng tài nữa chứ, nhân viên của chắc chắn là ý kiến lớn với lắm."
Tinh Tinh vội vàng an ủi Tô Diên: "Ba đừng giận, chúng tiếp tục xem bên ba An Thanh ạ."
Quay phía An Thanh, treo bốn cái "móc áo" di động cỡ lớn, cái loại mà đá vẫn tự động bò .
"Đứa nào còn dám gọi lão t.ử là ba, lão t.ử tiễn bay khỏi game ngay lập tức."
Nhắc đến chuyện , Thường Thanh liền lộ vẻ mặt ủ rũ.
nếu đổi là bốn gã nước mắt nước mũi tèm lem, cứ bám như cao dán da ch.ó còn mặt dày ôm lấy gọi ba, thì thật sự chút bó tay.
"Cái mồm hoạt động năng suất thế mà sống đến giờ cũng dễ dàng gì."
Trần Thần: "..."
Chỉ Thường Thanh đầy vẻ hối hận: "Lúc đó xui xẻo quá, cái chức đội trưởng rơi xuống đầu chứ.
Ngày nào cũng dẫn mấy đứa tập luyện mệt c.h.ế.t , còn ngốc nữa.
Sau phát hiện, để chúng ngoài đ.á.n.h vỗ mặt với thì chẳng bằng cứ hèn mọn mà nhịn.
"Để dẫn các theo cũng , nhưng điều một chút, nếu để phát hiện các giở trò lưng..."
"Dạ đại lão, tụi em đại lão."
"Còn nữa, do bốc thăm đấy chứ."
Mục An cũng tò mò hỏi câu .
"Ba...
ba ơi, tụi con bủn rủn chân tay vững , là để tụi con tiếp tục quỳ nhé?"
Mỗi một điểm tích lũy, giữa đảo một hộp báu huyền bí trị giá hẳn một trăm điểm, những kho báu nhỏ khác cũng vài điểm hoặc mười mấy điểm.
Kết quả cuối cùng của trận đấu là đội nào giành nhiều điểm nhất sẽ chiến thắng.
Biết thế lúc nãy tránh xa bọn họ cho .
Anh nhịn mà đỡ trán, chuyện quái gì đang xảy thế .
Hóa là ăn cẩu thả như ?
Động tác và dáng vẻ vô cùng nịnh hót, chẳng trách họ thể lập thành một đội, đúng là cái lũ tính cách "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã".
Anh bạn gượng gạo: "Không... còn cách nào khác, chân... chân sợ đến nhũn , ... nổi nữa."
thật là cái lũ dai như cao dán ch.ó .
Đám An Thanh: "..."
An Thanh: "..."
Cái trò chơi chỉ dựa thực lực, mà còn dựa vận khí.
Nhìn qua mấy thành viên trong đội đang xem kịch bên cạnh, An Thanh gầm lên.
Trần Thần giơ ngón tay cái về phía em đỡ dậy.
An Thanh: "..."
"Tất nhiên, cái trò chơi c.h.ế.t tiệt cho phép chúng cứ ẩn nấp mãi, ẩn nấp mãi thì điểm tích lũy .
Thế nên mới phát hiện việc ôm đùi vẻ là một ý kiến tồi, hời hơn nhiều so với việc dẫn dắt họ động não bày mưu tính kế, dù thì thể ở cùng một chỗ với họ thì não bộ chắc cũng chẳng nhạy bén gì cho cam."
"Buông tay , g.i.ế.c cả lũ bây giờ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-702-do-boc-tham-day.html.]
Thanh gỗ tay đó biến thành đao, đừng nó là gỗ, độ sắc bén thua kém gì những thần binh bảo khí.
Chuyện nực còn ở phía .
Tiêu diệt của đội khác sẽ nhận điểm tích lũy, đồng thời điểm tích lũy mà đội g.i.ế.c thu thập cũng sẽ tính cho đội chiến thắng.
"Bốn đứa thẳng hàng cho ."
An Thanh hít sâu một nỗ lực kiềm chế bản , nếu đó sợ sẽ mấy đứa "nghịch t.ử" cho tức c.h.ế.t mất.
Nhóm bốn đe dọa liên tục lắc đầu.
Thanh đao đương vác vai bỗng chốc biến thành một cây gậy dài màu xanh thanh tú, "ầm" một tiếng cắm xuống đất.
"..."
" là đội trưởng tên Thường Thanh, đây là lực lượng công kích chính của chúng tên Vương Hào..."
"Không , tuyệt đối chuyện đó, mấy em chúng cũng chẳng chí hướng gì lớn lao, chỉ cần thể dẫn dắt chúng ẩn nấp đến vòng cuối, xếp hạng cao một chút là ."
Phải rằng An Thanh thấy tiếng mới phát hiện họ, nếu đổi là đội nào kiên nhẫn hoặc đội của quốc gia khác, chắc chắn sẽ xông lên tiễn họ về thế giới thực ngay lập tức, thế nên mới vận khí của họ .
"Chúng coi như thấy các , nên cũng sẽ g.i.ế.c, nhưng phép theo chúng ."
Một tiếng , nhóm An Thanh giải quyết ba đội gồm mười hai , trong đó hai đội liên thủ với .
"Người thể bỏ mặc các con trai mà như thế !"
Đến cả kẻ lắm lời như Trần Thần cũng thấy cạn lời.
Tên đội trưởng là một kẻ cực kỳ thích tán phét, cứ ở bên tai An Thanh luyên thuyên giới thiệu đủ thứ, An Thanh nhịn hết nổi quát cho một tiếng mới miễn cưỡng im lặng.
"Chúng con buông , cứ g.i.ế.c , dù các rời thì bốn đứa chúng con cũng khó thoát khỏi cái c.h.ế.t, chỉ là vấn đề thời gian thôi.
Người cứ mang theo chúng con , chúng con hứa sẽ ngoan ngoãn, nhất định gây rắc rối ."
Bốn cũng run rẩy, ngoan ngoãn xổm xuống.
Thế là đội của An Thanh thêm bốn , họ vô cùng tự nhiên giới thiệu tên tuổi với .
Vừa dứt lời, bốn bên lập tức đồng thanh gọi "ba ơi ba " nhịp nhàng, động tác nhanh thoăn thoắt lao đến ôm c.h.ặ.t c.h.â.n An Thanh.
Người cũng tự đấy nhỉ.
Hai bên thái dương đó giật giật, nếu là thật sự cầm s.ú.n.g vác đao đ.á.n.h với họ, đó mắt cũng chẳng thèm chớp cái nào, nhất định sẽ vung đao c.h.é.m tới tấp ngay.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Mọi : "..."
đồng thời, cách đến trung tâm hòn đảo ngày càng gần, đội chạm trán cũng ngày càng nhiều.
Sự đổi giọng nhanh ch.óng khiến trợn mắt hốc mồm.
"Người em, thật sự khâm phục các ông, thế mà thể chịu đựng ánh mắt khủng khiếp của Lão Đại mà vẫn giữ vững sơ tâm gọi là ba."
"Hơn nữa, nhiều khác đều liên minh hợp tác, đến lúc đó các chỉ bảy , gặp quân bên liên minh đông hơn sẽ chịu thiệt thòi đấy.
Mấy em chúng tuy lực chiến chẳng , nhưng cũng miễn cưỡng thể chân chạy vặt mà."
An Thanh bỗng cảm thấy đôi chân nặng như ngàn cân.
Cũng chẳng thế nào mà tên lên chức đội trưởng nữa.
Trần Thần và những khác ánh mắt t.ử thần của An Thanh vội vàng bước tới kéo bốn kẻ vẫn đang gào gọi ba dậy.
Tên đội trưởng dày mặt hì hì mấy tiếng: "Cái tính nó thế, chuyện là cả khó chịu lắm."
"Còn ngây đó gì?
Lôi chúng nó cho !"
là chẳng khí tiết là cái thứ gì nữa.
Dưới sự khuyên nhủ kiên trì của bốn , An Thanh nghĩ chuyện lúc , họ chỉ bảy , đúng là chịu thiệt thật.
Một ngày trong thế giới game trôi qua, đội của An Thanh thu tổng cộng 203 điểm tích lũy, đội của Thường Thanh theo "hôi của" cũng kiếm 157 điểm.
Trong đó phần lớn là điểm tích lũy của khác rớt khi g.i.ế.c.
Đến tối, nhân vật trong game mệt mỏi nhưng sẽ tiêu hao thể lực, bắt buộc bổ sung dung dịch dinh dưỡng.
Ban đêm càng thích hợp để ẩn nấp cướp điểm, càng tiến gần về trung tâm đảo, tìm kiếm manh mối rương báu, huyết chiến với các đội khác.