Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 704: Tinh Tinh dỡ luôn bức tường
Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:51:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì nôn nóng gặp ba An Thanh nên Tinh Tinh chẳng buồn xem tin nhắn trả lời bất kỳ ai.
Vừa đến hành lang phòng nghỉ, cô thấy một đám vây quanh , dường như đang tranh cãi gay gắt.
Tinh Tinh tăng tốc bước tới.
Ngay khi thấy cái giọng quen thuộc đến phát ghét , sắc mặt cô sa sầm xuống.
Chợt thấy góc tường một vết nứt nhỏ, cô liền rẽ ngang về phía đó.
"Nó là em trai mày, mày thể đối xử với nó như thế!
Phong nhi tội nghiệp của ơi, mày hành hạ nông nỗi đây.
An Thanh, đồ lang tâm cẩu phế, nhà họ An chúng dù gì cũng nuôi mày khôn lớn, mà mày báo đáp chúng thế đây!"
Lưu Lan càng càng hận, giơ cao tay định tát thẳng mặt An Thanh.
Mắt An Thanh lóe lên tia lạnh lẽo, đang định tránh thì một viên gạch còn dính vôi vữa đột nhiên chắn ngang mặt.
Thế là cái tát của Lưu Lan giáng "bộp" một phát thật kêu viên gạch .
Bà vốn dĩ dồn hết sức bình sinh để đ.á.n.h An Thanh, giờ đây tay đập viên gạch cứng ngắc, đau đớn đến mức nào thể tưởng tượng .
Một tiếng la bài hãi vang lên như tiếng lợn chọc tiết, những xung quanh đều bịt tai lùi , cái giọng đúng là đ.â.m màng nhĩ mà.
Lưu Lan ôm lấy bàn tay đỏ ửng, thụp xuống đất rên rỉ, nước mắt vì đau mà trào .
Mọi đồng loạt về phía cầm viên gạch.
Knock vẻ mặt thâm trầm hỏi: "Đó là con gái của An ?"
Neil vỗ vỗ n.g.ự.c kinh hãi: "Mẹ ơi, cô bé đó đúng là siêu chiến binh!"
Tinh Tinh ngay vai An Thanh, một bàn tay đặt lên vai ba, hếch cái cằm nhỏ nhắn tinh xảo, thổi phù một cái viên gạch tay.
" là dùng cái thuận tay hơn."
Mọi : "............"
Tay cạy gạch từ góc tường , đây là việc thường ?
Neil bắt đầu lo lắng nhớ : " chắc là đắc tội gì với An chứ nhỉ?
Ngộ nhỡ con gái đến tìm báo thù thì ?
chắc chắn đ.á.n.h cô bé ."
"An Thanh, mày thật cho tao , nhà mày là gia tộc ẩn dật gì , kiểu như truyền thuyết về Thiết Sa Chưởng Thiết Đầu Công ?
Vừa con gái mày dùng là Thiết Sa Chưởng ?" Knock An Thanh như một vị đại hiệp cái thế.
An Thanh trực tiếp lườm một cái: "Cậu xem phim kiếm hiệp ít thôi."
Tinh Tinh bĩu môi: "Con là ba tránh , nhưng bà c.h.ử.i ba, còn định đ.á.n.h ba nữa, con thấy ngứa mắt lắm."
An Thanh khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, lòng mềm nhũn như nước.
Đứa trẻ khiến cảm động đến thế chứ.
Anh buồn xót xa bóp nhẹ lòng bàn tay mềm yếu của Tinh Tinh, dắt tay cô nhóc đặt bàn tay rộng lớn của để kiểm tra.
Những ngón tay trắng nõn ửng đỏ, bên còn vương đầy bụi bẩn, là ngay lúc nãy cạy gạch để .
"Cục cưng đau ?
Lần thế nữa .
Đó là gạch tường đấy, con thể dùng tay cạy như thế, ít nhất cũng tìm cái công cụ gì chứ."
Tinh Tinh lắc đầu: "Ba ơi con đau , chỉ đỏ chút thôi."
Tinh Tinh chống nạnh tựa ba, tay vẫn cầm viên gạch đung đưa, biểu cảm chút ngông nghênh.
"Này bà cô, thấy bà cũng thuộc hàng 'gần đất xa trời' , còn theo trào lưu đến đây ăn vạ thế?
Ồ, bà cũng quên khuấy mất, những khổ cực ba chịu ở nhà bà lúc nhỏ, chúng còn tìm bà tính sổ , thế mà bà tự dẫn xác tới đây.
Người danh dự, cây lớp vỏ, bà còn vác mặt đến đây tìm ba ?"
"Bà nội ruột của chỉ sinh duy nhất một ba An Thanh, An Dật Phong tính là hạng em trai nào của ba ?
Bà sinh An Dật Phong như thế nào trong lòng tự ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-704-tinh-tinh-do-luon-buc-tuong.html.]
Sao còn mặt dày đến đây gây sự với ba , bài học đây vẫn còn nhẹ quá ?"
Lưu Lan mắt đỏ sọc, Tinh Tinh và An Thanh với ánh mắt đầy thù hận.
Lưu Lan hận chứ, bà hận thể uống m.á.u hai , chính họ khiến bà lâm cảnh khốn cùng.
Nghĩ đến cảnh ngộ của cả gia đình bảy năm , Lưu Lan khỏi rùng .
Khi đó gần như phá sản, nhà cửa xe cộ đều bán sạch.
Sống cảnh khổ cực đầy nửa năm bà chịu nổi, suýt chút nữa là mồi chài đàn ông khác .
Nếu con trai bà tìm một tiểu thư nhà giàu, thì An Vân Đức - cái lão già c.h.ế.t tiệt chắc chắn sẽ còn quá quắt hơn nữa.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Sau đó, nhờ con trai lấy vợ giàu, gia đình mới từ từ khấm khá , nhưng so với sự huy hoàng đây thì đúng là một trời một vực.
Đặc biệt là An Vân Đức ngày càng dễ nổi cáu, mấy năm nay bà lão đ.á.n.h mấy bận .
Mà cội nguồn của tất cả chuyện chính là cái thằng ranh con bất hiếu và những kẻ lưng con gái nó.
Lưu Lan hận, hận đến mức g.i.ế.c .
bà thực sự dám đắc tội với mấy ba của đứa nhỏ .
Bà những ngày tháng bấp bênh khi phá sản, mỗi ngày tiêu tiền đều bấm đốt ngón tay tính toán, đường còn quen mỉa mai nhạo.
Vừa ngước lên, bà chạm những ánh mắt lạnh băng của những lưng Tinh Tinh, lòng càng thêm kinh hãi.
"...
xin ."
Dứt lời, bà như con thỏ nhỏ sợ hãi chạy biến.
An Thanh chẳng buồn bà lấy một cái, dắt tay Tinh Tinh rời , những xem náo nhiệt cũng tản dần.
Tinh Tinh cầm viên gạch, An Thanh dắt .
Lúc ngang qua quản lý, cô liền nhét viên gạch tay ông .
Tiếp đó, cô nở một nụ ngọt ngào.
"Thật ngại quá, cái lỗ sẽ bảo đến vá ạ."
Ba Mục Thâm và chỉ dở dở vỗ trán.
Quản lý và nhân viên bảo vệ góc tường khuyết, mặt mày tái mét vì kinh hãi.
Họ tận mắt thấy một cô bé trông mảnh mai yếu ớt như thế xổm ở góc tường, dùng tay cạy gạch cơ mà!!
là ai?
Đây là ?
An Thanh đưa về phòng nghỉ.
Sau khi cửa đóng , mấy ngoại quốc ở hành lang Lưu Lan đang tháo chạy t.h.ả.m hại.
"Thượng Đế ơi, sức mạnh của cô bé đó thực sự quá lớn.
Bichon, qua đó xem thử cạy miếng gạch nào ."
Người đàn ông tên Bichon thật sự thử, kết quả là mặt mày đỏ gay đỏ gắt mà miếng gạch vẫn trơ trơ đó.
Cuối cùng, họ kết luận đó là: "Sức mạnh huyền bí của phương Đông."
Trong phòng nghỉ, Tinh Tinh hề hành động cạy gạch của gây chú ý đến thế.
Vừa phòng, cô ba An Thanh dẫn rửa tay thật kỹ.
Mộc Dịch và đồng đội, những mới hồn cú sốc "cô bé ngoan hiền tay dỡ tường", chỉ lặng thinh: "............"
Mộc Dịch: "...
Người bình thường dù tường nứt cũng thể bẻ gạch như thế chứ."
An Thanh lập tức lườm bọn họ: "Con gái giỏi ?"
Mộc Dịch khóe môi giật giật, cái gã đúng là cuồng con gái quá mức, một chút cũng xong.
Tinh Tinh biện minh: "Con thấy góc tường đó vốn dĩ khuyết một lỗ nên mới gần gỡ thôi mà."
An Thanh xót xa nắm lấy bàn tay nhỏ của cô: "Tiểu đồ ngốc, ba con dễ để bà đ.á.n.h trúng."