Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 724: Đón Tết

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:55:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Cụ ơi, ông bà nội ơi, chúng con đến đây!"

 

Vừa bước xuống xe, Tinh Tinh trong bộ váy mùa đông màu đỏ rực rỡ bắt đầu gọi vang trong nhà cũ.

 

Giọng trong trẻo, ngọt ngào của cô bé khiến trái tim ai nấy đều tan chảy.

 

Sau đó, cô như một chú hồ điệp nhỏ nhắn, lanh lẹ chạy trong.

 

Phía là một đoàn , ai nấy đều tay xách nách mang quà cáp.

 

"Tinh Tinh đến !" Người trong nhà thấy tiếng động, Liễu Hân lập tức hớn hở.

 

Mục lão với mái tóc bạc phơ cũng nở nụ , chống gậy run rẩy dậy.

 

Mộ Thiên Khải vội vàng tới đỡ ông cụ.

 

Mục lão gần chín mươi tuổi, sức khỏe còn dẻo dai như , cơ thể ngày một yếu .

 

Tuy nhiên, nhờ Kỷ Uyên giúp điều dưỡng nên ông chịu đựng những cơn đau bệnh nghiêm trọng nào.

 

Về điểm , cả nhà Mục Thâm đều ơn Kỷ Uyên.

 

Tinh Tinh chạy , trao cho bà nội một cái ôm thắm thiết, đó cẩn thận dìu Mục lão, ghé sát tai ông gọi một tiếng "Cụ ơi" đầy nũng nịu.

 

Mục lão nắm lấy tay Tinh Tinh, nụ gương mặt càng thêm rạng rỡ.

 

"Chao ôi, Tinh Tinh đến .

 

Hôm nay Tiểu Noãn của chúng xinh quá, trông thật hân hoan.

 

Tinh Tinh cứ như tiểu tiên nữ mang phúc lành đến cho cụ ."

 

Tinh Tinh dìu ông xuống, cái miệng nhỏ nhắn líu lo cực kỳ ngọt ngào.

 

Liễu Hân và Mộ Thiên Khải bên cạnh cũng nhịn .

 

Phải rằng, trong khoản dỗ dành già, Tinh Tinh đúng là bậc thầy.

 

Mục lão giọng mềm mại của cô bé mà thấy lòng ngọt lịm.

 

Tinh Tinh khi chuyện với già đặc biệt kiên nhẫn, phát âm rõ ràng, dễ chịu.

 

Sau bữa cơm, cô còn đưa ông ngoài dạo một vòng.

 

Mục lão xe lăn, Tinh Tinh phía đẩy xe, bên cạnh là hai "cục bông" khổng lồ theo chắn gió.

 

Hắc Tướng Quân thì như một vệ sĩ tận tụy, luôn sát cánh bên cô.

 

Tinh Tinh mặt ông cụ, khoa chân múa tay kể những chuyện thú vị.

 

Thỉnh thoảng cô xuống nặn một quả cầu tuyết, khiến ông lão ha hả đầy sảng khoái.

 

Sau đó, Nam Cung Tuân đường hoàng "chiếm" lấy Tinh Tinh.

 

Không tìm một chiếc xe trượt tuyết, thắng Tiểu Bạch Bạch và Hổ Vương một vòng trượt tuyết trò.

 

Mặc áo phao dày sụ, đeo kính bảo hộ và đội mũ, Tinh Tinh cạnh Nam Cung Tuân xe trượt.

 

Tốc độ kéo của sói và hổ cực nhanh.

 

Hắc Tướng Quân thì chạy theo xe trượt, rời nửa bước.

 

Chỉ là hai con vật phía dường như sự ăn ý.

 

Đôi khi đến khúc cua là xảy .

 

Ví dụ như lúc , hai đứa đang rẽ thì đ.â.m sầm .

 

Thế là bắt đầu sang gầm gừ, chí choé với , từ đấu khẩu chuyển thành thượng cẳng chân hạ cẳng tay.

 

Tinh Tinh thấy tình hình , vội kéo ba nhảy xuống xe trượt, nền tuyết trắng xóa hai con quái vật khổng lồ phía vung vuốt vả .

 

Hổ Vương tuy chỉ bắt nạt nhà, nhưng nhát gan những thứ lạ lẫm như tiếng động bất ngờ.

 

Ngược , với những quen thuộc và mấy con mèo trong nhà, nó hề sợ hãi, thậm chí còn ngang ngược.

 

Đám mèo khi đ.á.n.h thường thích dùng vuốt, vốn danh là "Vô ảnh trảo".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-724-don-tet.html.]

 

Nếu chỉ dùng vuốt, Hổ Vương to xác, đệm thịt dày nên chắc chắn Tiểu Bạch Bạch sẽ chịu thiệt.

 

Vì thế Tiểu Bạch Bạch nổi cáu, vung một vuốt đè nghiến Hổ Vương xuống tuyết, nhe răng ngoạm cổ nó, nhanh tay vả cho hai cái.

 

Xong xuôi, nó giật đứt dây thừng chạy biến .

 

Tiểu Bạch Bạch cách đó xa, dáng vẻ như một vị vua, đối phương với ánh mắt khinh miệt.

 

Hổ Vương "........."

 

Không an ủi thì thôi còn nhạo hình của , tuyệt giao!

 

Cuối cùng, Hổ Vương mệt đứt , lê bước chân nặng nề đến tìm Tinh Tinh.

 

Trông nó như thể chịu uất ức tày đình, rúc cái đầu lớn Tinh Tinh gào lên ư ử như đang nũng.

 

Nam Cung Tuân và Tinh Tinh lập tức dỗ dành bằng miệng, khách khí đưa tay vuốt ve "đại miêu".

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Dưới bụng và nách của đại miêu quả thực ấm vô cùng.

 

"Bởi con mới bảo Hổ Vương mập quá , nên giảm cân thôi.

 

Cứ chạy hai vòng là sống c.h.ế.t chịu động đậy, lười chảy thây."

 

Hổ Vương hừ hừ đầu, m.ô.n.g về phía cô.

 

Nền tuyết lập tức diễn một cuộc rượt đuổi.

 

Hổ Vương chạy mãi đuổi kịp Tiểu Bạch Bạch, ngược thỉnh thoảng còn Tiểu Bạch Bạch vả cho một cái chạy mất.

 

Thời gian đó, phần lớn cô đều đưa Tiểu Bạch Bạch và Hổ Vương chơi cùng ông cụ.

 

Trời sập tối, Tinh Tinh và Nam Cung Tuân về nhà.

 

Buổi tối, cô tặng quà chuẩn cho các bậc tiền bối, một vòng thu hoạch mấy phong bao lì xì lớn, còn các ba thì trực tiếp nhét tay cô từng chiếc thẻ ngân hàng.

 

Buổi chiều, Tô Diên đưa cha đến, Tần Bác Khanh cũng dẫn theo cha , cùng với cha con nhà Nam Cung đều tề tựu tại lão bản doanh nhà họ Mục. Vì trong nhà họ Mục một vị trưởng bối cao tuổi, nhất trí quyết định năm nay sẽ cùng đón giao thừa tại đây.

---

 

Về , Tiểu Noãn Noãn chẳng những hề cảm thấy đồng cảm, ngược còn nỗi đau của khác mà ha ha đại lạc.

 

Tiểu Noãn Noãn lâu gặp Ba Nam Cung, thấy Nam Cung Tuân trở về, hai cha con liền quấn quýt lấy những lời thương nhớ, ngọt ngào đến mức khiến Tô Diên và An Thanh ghen tị thôi.

 

Mọi bên cạnh thấy cô bé bắt đầu kể chuyện cho ông cụ , cũng vây quanh bàn vui vẻ.

 

Mục Thâm gọt một quả táo cho Tiểu Noãn Noãn, cắt thành từng miếng nhỏ cỡ một hai đốt ngón tay đưa cho cô bé.

 

"Cố thái gia, để con đắp một tuyết cho xem.

 

Trước đó ở nhà con cùng Ba Tô Diên và Ba An Thanh cũng đắp tuyết , hai họ trẻ con lắm, đắp cái tuyết mà cũng cãi , đó Ba Tần về, Ba Tô Diên còn nặn một quả cầu tuyết ném Ba Tần nữa..."

 

Sợ già lạnh, cô bé quàng khăn cho cố thái gia, đội mũ len và đeo chụp tai lông xù, đắp một chiếc chăn len ấm áp, cuối cùng còn nhét một túi sưởi tay ông cụ.

 

"Hôm nay Cố thái gia trông đặc biệt tinh lão, cứ như trẻ ạ.

 

Cố thái gia ăn uống đầy đủ , mỗi ngày đều ngoài dạo một chút nhé, hiện tại trời lạnh, mặc thêm nhiều áo ."

 

Tiểu Noãn Noãn ăn táo quên Cố thái gia, chỉ là hiện giờ ông cụ chỉ thể ăn đồ mềm, cô bé liền lấy bánh ngọt nhỏ tự tay đút cho Mục lão.

 

Phía vốn là một sân golf, diện tích rộng lớn, nay phủ một lớp tuyết dày, dùng để trượt tuyết thì còn gì bằng.

 

Lão bản doanh nhà họ Mục gian rộng rãi, chừng cũng chẳng thành vấn đề.

 

Cuối cùng, mấy vị lão gia t.ử dẫn theo đám Mục Thâm cùng đ.á.n.h cờ tướng, cờ vây; cánh phụ nữ thì xoa mạt chược, còn lũ trẻ thì rủ đ.á.n.h bài.

 

Chi tiết câu chuyện:

 

Từ cuộc sống thành thị chuyển về nông thôn, nữ chính Mộ Tiểu Tiểu tình cờ thương thành vị diện, lợi dụng nông sản để liên lạc giao dịch với các vị diện khác, quen những ở những thế giới khác .

 

Trong thế giới hiện thực, đó quen hồ yêu Lê Uyên, cũng liên hệ với các yêu quái núi ở quê nhà.

 

Những yêu quái thảy đều là những sinh vật lông xù.

 

Mộ Tiểu Tiểu vốn duyên với động vật từ nhỏ nên lòng đám con nhỏ của yêu quái, chính là những T.ử T.ử béo mầm đáng yêu.

 

Thế là đó quyết định mở một công viên T.ử Tử, chuyên để vuốt ve những loài lông xù.

 

 

Loading...