Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 737: Đến xem khỉ
Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:55:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tinh Tinh cuối cùng cũng dỗ dành mất, Mục Thâm một cách âm hiểm, thong thả chỉnh ống tay áo, sải đôi chân dài về phía phòng huấn luyện hầm.
"Rầm..."
Tiếng vật gì đó đập xuống đất vang lên, Mục Thâm ngước mắt qua.
An Thanh và Giang Cẩm Thành lúc chỉ mặc áo thun đơn giản và quần dài rộng rãi.
Giang Cẩm Thành An Thanh quật qua vai ngã xuống đất lấm tấm mồ hôi, cũng ngoại lệ.
An Thanh thở hồng hộc dậy, giơ tay đón lấy chiếc khăn trắng Mục Thâm ném qua, bật .
"Khá lắm nhóc, đ.á.n.h đến giờ mới quật ngã, xem mấy ngày ở chỗ ba con quả nhiên hề nghỉ ngơi."
Giang Cẩm Thành vật đất như x.á.c c.h.ế.t, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, bẹp dí chịu dậy.
"Xì...
chiêu , dậy đ.á.n.h tiếp cho ."
Giang Cẩm Thành uể oải : "Không dậy nổi nữa, đ.á.n.h nữa."
Mục Thâm nhướn mày : "Được thôi, dậy nổi thì chắc ngày mai cũng chẳng khá hơn .
Bây giờ chú với Tinh Tinh một tiếng, ngày mai con cũng khỏi cần cùng con bé nữa."
"Cẩm Thành ca ca, mặt sưng lên thế !"
Giang Cẩm Thành: "............"
Mục Thâm: "...
Buông tay!"
Hơn nữa khi dùng chiêu đối phó với mấy tay huấn luyện viên , thấy cũng khá hiệu quả.
Mục Thâm: "...
Đó là ngoài ý , về bôi ít t.h.u.ố.c là chứ gì, con là đàn ông mà quan tâm cái mặt như Tô Diên thế!"
"Ba Tần, sư phụ, hai cũng ở đây?"
Thật sự các chú chỉnh cho ngày mai đau nhức khắp nổi cùng Tinh Tinh đến núi Phiêu Miểu thì mới hối hận c.h.ế.t mất.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Lại xuống hầm, Giang Cẩm Thành thấy Tần Bác Khanh và Kỷ Uyên, vội vàng bò dậy chạy sang bên cạnh vơ lấy áo của , lấy điện thoại gọi ngay cho Tinh Tinh.
An Thanh: "............"
"Con dám!"
Mục Thâm mất kiên nhẫn đá đá hai chân: "Thôi , đ.á.n.h nữa."
"Alo Tinh Tinh, ba con bảo chuyện tìm em."
Dùng đến miệng là vì đ.á.n.h với An Thanh hăng quá, lúc há miệng thì do cái tính sạch sẽ bộc phát nên nỡ c.ắ.n xuống.
Mục Thâm: "............"
Mục Thâm: "Va nắm đ.ấ.m của An Thanh."
Tinh Tinh vẻ mặt phức tạp: "Cẩm Thành ca ca, thấy em dễ lừa lắm ?
Ba An Thanh, ba thế là đúng , thể đ.á.n.h mặt chứ.
Ba đ.á.n.h chỗ khác cũng , đ.á.n.h mặt thì ngoài gặp ai nữa."
Thấy Tần Bác Khanh và Kỷ Uyên, cô chạy tới nắm tay họ.
Giang Cẩm Thành: "Thế lát nữa Tinh Tinh hỏi con sẽ là chú đ.á.n.h."
"Con thấy con còn cố thêm tí nữa."
Lúc đầu còn đ.á.n.h đ.ấ.m t.ử tế, nhưng về , lẽ do thể lực tiêu hao quá lớn nên Giang Cẩm Thành bắt đầu đ.á.n.h kiểu bất chấp, cứ ôm c.h.ặ.t lấy tay hoặc chân Mục Thâm, sống c.h.ế.t buông.
Mục Thâm cũng lúc bước , ánh mắt đó cảnh cáo Giang Cẩm Thành một cái.
Tinh Tinh nhanh ch.óng dép lê chạy xuống: "Ba ơi tìm con chuyện gì thế ạ."
Biểu cảm mặt Tần Bác Khanh cũng vô cùng "đặc sắc", nụ mặt Kỷ Uyên cũng giữ nổi nữa.
"Dù con cũng gánh cái tội .
Chú vốn là ba trầm trong lòng Tinh Tinh mà, hổ thế?"
Giang Cẩm Thành mặt đổi sắc: "Va thôi ạ."
Thôi , khỉ thì khỉ.
Mấy thằng nhóc Giang Cẩm Thành chơi một vố, sắc mặt ai nấy đều thối.
Nói xong Giang Cẩm Thành bên cạnh mà chậc lưỡi: "Đánh kiểu đúng là còn mặt mũi gì nữa, hèn chi về thấy da mặt dày lên hẳn."
Giang Cẩm Thành khựng , hồi lâu mới lí nhí đáp: "Ba con ạ."
"Tại gánh tội ông."
Sự thật đúng là như , mấy ngày ở bên tập luyện với ba , lúc đầu vẫn đ.á.n.h kiểu quân t.ử, chiêu thức bài bản, nhưng đó lối đ.á.n.h hổ của ba cho ngớ .
Cái kẻ như x.á.c c.h.ế.t lập tức lồm cồm bò dậy ngay tức khắc.
Giang Cẩm Thành thở hắt , mấy ánh mắt chằm chằm cũng thấy chột .
Và thế là đó Mục Thâm chứng kiến thế nào là lối đ.á.n.h bất chấp liêm sỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-737-den-xem-khi.html.]
Giang Cẩm Thành: "............"
Người đó nheo mắt thiếu niên đang uống nước.
Đám Mục Thâm: "............"
An Thanh ném chiếc khăn Mục · Bất Chấp · Thâm.
"Ba con đúng là giỏi thật đấy."
"Thằng nhóc , lúc nãy con suýt c.ắ.n chú một miếng là hả?
Học ai đấy!"
Gân xanh thái dương đó giật giật, hai chữ gần như rít qua kẽ răng.
"Ba con thành công việc gì thì vứt bỏ liêm sỉ , nếu cuối cùng chịu thiệt là ."
"Không buông, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng buông.
Đã là đ.á.n.h mặt , chú còn đ.á.n.h mặt con!"
Giang Cẩm Thành: "............"
Nói thật thì bao giờ mới xong đây, tắm quá.
An Thanh: "Đệt!"
Nói xong cúp điện thoại.
Tinh Tinh xót lắm, chạy tới vạch mặt Giang Cẩm Thành xem xem , chỉ sưng mà còn tím bầm nữa.
Giang Cẩm Thành cực kỳ sảng khoái gật đầu tán thành.
Con thật sự cảm ơn chú nhiều lắm.
Thế là đó cũng đen mặt bắt đầu đ.á.n.h kiểu bất chấp luôn.
Mục Thâm trừng mắt : "Nói là con tự va ."
Nên là ba khuyên nên đ.á.n.h luôn ?
Giang Cẩm Thành thể tưởng tượng lối đ.á.n.h còn lưu manh hơn cả của ba sẽ khiến các chú bực đến mức nào, chỉ điều là chẳng còn hình tượng gì thôi.
Sắc mặt An Thanh đen, lối đ.á.n.h của thằng nhóc quái, vì còn thêm mấy chiêu cực kỳ vô liêm sỉ.
Lúc nãy đ.á.n.h thằng nhóc quấn lấy, suýt chút nữa thì c.ắ.n cho một miếng tay.
Giang Cẩm Thành cũng lườm : "Không đời nào, Tinh Tinh ngốc!
Va kiểu gì nông nỗi chú giải thích cho em xem?"
mà nếu ba đến đ.á.n.h với các chú thật.
Mục Thâm mím môi: "Chú với Tinh Tinh chú đến để can ngăn."
An Thanh uống nước, Giang Cẩm Thành, tuy hài lòng việc suốt ngày sán gần con gái , nhưng thừa nhận rằng, gạt chuyện đó sang một bên thì khá hài lòng về thằng nhóc .
Tần Bác Khanh: "Đến xem khỉ."
Mục Thâm nhếch môi: "Chú cũng chiếm tiện nghi của con, con đ.á.n.h với An Thanh xong, cho phép con nghỉ nửa tiếng đây."
An Thanh: "............"
Mục Thâm vội vàng chạy nhà vệ sinh chỉnh đốn bản , nếu Tinh Tinh đến chắc chắn sẽ phát hiện đó đ.á.n.h .
An Thanh: "...
Ông già nhà con vô liêm sỉ thế !"
Ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm "con khỉ họ Giang" nào đó.
Sao tự dưng thấy chút đồng tình là thế nào nhỉ.
Chẳng là so tài thôi , tới luôn!
Đôi mắt xanh của thiếu niên lóe lên, phản bác, dù các chú cũng chẳng gì con, con đ.á.n.h bên ngoài vẫn đoàng hoàng nhé.
Giang Cẩm Thành thở hồng hộc, đ.á.n.h đến mức đầu óc choáng váng, thấy lời Mục Thâm , dùng cả tay chân quấn c.h.ặ.t lấy Mục Thâm.
Giang Cẩm Thành lúc mới buông , tay chân bủn rủn ngã vật xuống đất, cảm thấy ba của em gái thật sự lợi hại, còn lợi hại hơn cả mấy huấn luyện viên mà ba thuê về dạy .
Một lớn một nhỏ bẹp đất, hai chân Mục Thâm Giang Cẩm Thành dùng cả tay chân khóa c.h.ặ.t, hai trừng mắt .
"Vâng, ở hầm, em xuống ."
Lại còn chuyện nữa?
Mục Thâm chỉnh quần áo xộc xệch, An Thanh giơ ngón tay cái với Giang Cẩm Thành.
Cậu trưởng thành nhanh, mới mấy tháng so tài mà giờ đ.á.n.h với thằng nhóc thấy vất vả , cũng dính vài đòn, vả ...
Giang Cẩm Thành: "............"
Uất ức.jpg
"Không ..."
An Thanh chỉ định giải thích thì Mục Thâm kéo một cái ngắt lời.
"Ba An Thanh của con cố ý ."
---