Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 739: Có chút chịu không thấu
Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:55:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Được sư phụ và các ông bố tiễn lên trực thăng trong sự lưu luyến khôn nguôi, Tinh Tinh vẫy tay chào tạm biệt họ.
Đến khi chiếc máy bay chỉ còn là một chấm đen biến mất hẳn, Tô Diên mới ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c , suýt chút nữa là ngã lăn đất gọi cấp cứu.
"Tại con gái mà lòng trống trải thế , xa lâu như , thật sự chút chịu thấu mà."
Những khác cũng cùng chung cảm giác "chịu thấu", chỉ là bộc lộ ngoài, giấu kín tâm tư sâu trong lòng.
Bình thản nhất chính là Nam Cung Tuân, đó ngược còn chút nỗi đau của khác.
" thì thấy xót xa , dù cũng sắp viện nghiên cứu , vốn dĩ chẳng gặp Tinh Tinh mấy .
Giờ thấy các cũng ở cạnh con bé là vui ."
Vừa dứt lời, đó những còn vây đ.á.n.h.
"Có tin tụi bỏ ông đây cho ông lạc trong vòng một nốt nhạc !"
Tô Diên túm lấy nhúm tóc vểnh đầu Nam Cung Tuân, nghiến răng nghiến lợi.
Nam Cung Tuân lúc thì giữ tóc, lúc thì giữ quần áo, gương mặt b.úng sữa đầy vẻ kinh hoàng kêu oai oái.
Hổ Vương vốn đang ôm xương gặm như ch.ó, đôi tai bỗng vểnh lên, đôi mắt mở to thêm vài phần, lập tức bật dậy chạy ngoài.
Chỉ là tiếng hổ gầm uy phong lẫm liệt cho lắm.
Tiểu Bạch Bạch tuy bộc lộ cảm xúc rõ rệt như Hắc Tướng Quân, nhưng vẫn thể thấy nó đang vui mừng đến nhường nào.
Cái đầu sói to lớn ngừng dụi dụi vai cô bé một cách thiết, bộ lông trắng mềm mại bồng bềnh nó tự cho rối tung cả lên.
'Không hổ là con gái của tổng giám đốc, gan thật đấy!'
Giang Cẩm Thành thì khỏi , lúc chỉ hận thể biến thành Tiểu Bạch Bạch để chơi đùa cùng cô em gái đang vui vẻ thế .
Hổ Vương tức giận gầm lên một tiếng hướng về phía hai con vật chạy xa phía , lập tức cả thung lũng vang vọng tiếng hổ gầm.
Ngay cả phi công vốn thấy sói mà suýt sợ đến bủn rủn chân tay, giờ đây cũng quên luôn cả sợ hãi, khóe miệng tự chủ mà nhếch lên.
Phi công hai: "...
...
chân mềm nhũn , mà to thế , xem tivi thấy hổ với sói to đến mức !"
càng xuống thấp, trong lòng càng kinh ngạc.
Không thể ngờ chân vách đá trông vẻ hiểm trở muôn phần ẩn giấu một nơi đào nguyên thế ngoại như thế .
Một tiếng hổ gầm vang lên, từ đằng xa, một con Bạch Hổ to lớn bước như gió đang lao nhanh tới.
Tinh Tinh tựa cửa kính, bỗng nhiên đắp thêm một chiếc chăn len, Giang Cẩm Thành cạnh nhẹ nhàng xoa đầu cô bé.
Ngoại trừ Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành, những còn chỉ cần kích thước của con sói và con ch.ó thôi cũng đủ để tim đập chân run .
Anh là nhiều lời, dù trong lòng chấn động nhưng cũng hỏi han gì, chỉ tận tâm tận lực đưa đến nơi.
Phía còn hai chiếc trực thăng khác vận chuyển hành lý.
Người phi công lái trực thăng là của Mục Thâm, men theo tọa độ tìm đến đây.
Lúc mới đầu trong lòng còn chút thắc mắc, vách đá dựng thế mà cũng sinh sống ?
Tinh Tinh ngoan ngoãn gật đầu: "Anh , bên đó giờ vẫn sóng, tạm thời chơi điện thoại .
mà, định vận chuyển cả đàn piano sang đó thật ?"
Phi công ba: "Mẹ ơi con về nhà QAQ"
"Chỉ nửa tháng thôi mà, nhanh lắm sẽ trôi qua thôi."
Trực thăng bay trời hai tiếng đồng hồ, khi tới thung lũng Phiêu Miểu, dù là thứ hai đến đây, họ vẫn phong cảnh nơi cho chấn động và kinh ngạc.
Tinh Tinh vui sướng vẫy tay chào hai con vật đang chạy tới, giọng mềm mại mang theo điệu hân hoan rõ rệt.
Vừa lọt tai hai con vật đang lao tới, bước chân của chúng lập tức nhanh hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-739-co-chut-chiu-khong-thau.html.]
Chỉ trong chớp mắt, chúng đến mặt Tinh Tinh.
Hai con vật thuộc họ ch.ó quấn quýt quanh cô bé, cái đuôi của Hắc Tướng Quân ngoáy tít như quạt điện, đôi mắt đen láy sáng rực rỡ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tuy nhiên, khi thấy con hổ lao thẳng đến bên cạnh Tinh Tinh, nũng nịu kêu "miêu ao miêu ao" như một con mèo béo, ôm lấy cô bé lăn lộn mặt đất, vui sướng đến mức vẫy đuôi y hệt Cẩu Tử, trong đầu họ lúc chỉ còn duy nhất một ý nghĩ:
“Ông chủ đỉnh thật, mà con gái ông chủ còn đỉnh hơn, đúng là hậu sinh khả úy, tre già măng mọc khác.”
“Thật đáng gờm!
Không thể đắc tội!”
Hoa Ảnh bước tới, xoa đầu nó mỉm .
Điều khiến Tinh Tinh nỡ rời xa chính là các ba và sư phụ của .
Từ nhỏ đến lớn, đây là đầu tiên cô bé xa họ lâu đến .
Phải , Giang Cẩm Thành vận chuyển cả cây đàn piano của sang đây.
Khi Tinh Tinh cho xem những bức ảnh và nhật ký của Phong Kim, trong lòng phác họa một bản nhạc piano, đàn bản nhạc đó cho Tinh Tinh .
Phi công một thảng thốt: "Mẹ ơi, hết sói đến hổ, chúng thật sự đến đây để nộp mạng mồi cho chúng đấy chứ?"
Một con sói to lớn nhường , mà mặt cô gái nhỏ rên ư ử như một chú cún con, thậm chí đó còn chủ động ngửa đất, phơi cái bụng trắng hếu, dùng vuốt khều khều tay Tinh Tinh ấn lên bụng , khẩn thiết mời gọi cô bé "vuốt sói".
Lúc Hổ Vương mới dậy, ánh mắt vẫn vô cùng oán hận về phía , miệng lầm bầm c.h.ử.i rủa, nện những bước chân nặng nề xuống núi.
"Tiểu Bạch Bạch, Hắc Tướng Quân."
Điều khiến cô bé phấn khích là vì cô thật sự yêu núi Phiêu Miểu.
Nó ngơ ngác đến tột độ!
"Gào!!"
Mấy phi công phen thực sự bủn rủn chân tay, vững nổi, vội vàng vịnh trực thăng mới miễn cưỡng ngã khuỵu.
Khi viên phi công giúp Tinh Tinh chuyển hành lý xuống máy bay, một sói một ch.ó nhanh như chớp chạy tới đây.
"Gào..."
Việc ba Nam Cung của chịu sự đối xử "phi nhân tính" thế nào thì Tinh Tinh .
Đối với chuyến , cô bé háo hức luyến tiếc.
Ở trong nhà, Hoa Ảnh thấy tiếng trực thăng liền nở một nụ rạng rỡ.
Tiếng trong trẻo như tiếng chuông bạc của cô gái nhỏ vang vọng khắp thung lũng xinh , khiến tâm hồn ai nấy cũng đều trở nên vui vẻ theo.
Hổ Vương: "............"
chuyện cần phiền đến các chú, chỉ cần một cuộc điện thoại cho ba bảo gửi sang là .
Chỉ là mới bước một chân, hai bóng dáng một đen một trắng lao v.út qua nó.
Thân hình đồ sộ của Hổ Vương tông trúng, lảo đảo tại chỗ hai vòng bệt xuống đất.
"Ở đây thật đấy." Giang Cẩm Thành khách quan đ.á.n.h giá.
Giang Cẩm Thành gật đầu: "Vận chuyển sang để đàn cho em ."
"Các gì !
Mau thả , đừng kéo quần , tuột bây giờ, đồ lưu manh!"
"Đi thôi, chắc Tinh Tinh đến ."
Giang Cẩm Thành thấy Tinh Tinh Hổ Vương đè xuống đất, ôm ấp lăn lộn đầy vui vẻ thì đôi mày kiếm khẽ nhíu .
Cậu quẳng đồ đạc tay xuống, sải bước tới, khí thế như mang theo gió.
Cậu một tay xách con hổ béo đang đè Tinh Tinh vứt chỗ khác, đó nắm lấy cổ tay kéo cô bé dậy, ôm gọn lòng.
Nhìn Hổ Vương bằng ánh mắt cực kỳ khó chịu, chẳng cả.
---