Hoa Ảnh liếc Giang Cẩm Thành một cái, ai đó lập tức thẳng lưng như cột đình, dáng vẻ nghiêm túc đến lạ.
Đương sự mỉm , ngón tay khẽ gõ nhẹ lên trán Tinh Tinh.
"Giang Cẩm Thành cũng cưng chiều em y hệt các ba em , mà nỡ bắt nạt em cơ chứ."
Có thể là thấu tâm can .
Giang Cẩm Thành lập tức nhe răng lộ hàm răng trắng bóng, đôi mắt xanh thẳm sáng rực rỡ.
Quả nhiên cùng Tinh Tinh đến núi Phiêu Diểu là lựa chọn sáng suốt nhất của , những ngày sắp tới sẽ là những ngày mấy ông chú cuồng con gái vây quanh!
Tinh Tinh ôm má, tinh nghịch thè lưỡi nhỏ trêu, mấy cùng buộc hành lý lên lưng ngựa.
Giang Cẩm Thành vuốt ve những con tuấn mã cao lớn: "Ngựa hoang thì cưỡi bao giờ."
Tinh Tinh ghé sát , đặt bàn tay trắng nõn lên đầu ngựa, con ngựa nâu lập tức cúi xuống cọ cọ tay cô.
Hoa Ảnh Giang Cẩm Thành xắn tay áo bận rộn ngược xuôi, kìm mà bật .
"Ở nhà hai đứa cũng thiết thế ?"
Cô hỏi cô con gái Tinh Tinh bên cạnh.
"Anh Cẩm Thành giúp con lắm ạ, nhưng mấy việc đây là các ba với sư phụ cho con thôi.
Thật con tự cũng mà, con yếu đuối đến mức nổi việc gì .
Mẹ xuống nghỉ , con giúp Cẩm Thành đây."
Nói xong, cô chạy tót đến chỗ vali, đem quần áo treo hết lên móc.
Nhìn đống đồ, cô thầm cạn lời vì các ba thực sự nhồi nhét quá nhiều thứ đây.
"Cứ từ từ dọn dẹp, chuẩn bữa trưa."
Sau khi Hoa Ảnh ngoài và khép cửa , mấy con thú nhỏ ngoài cửa vẫn cứ trung thành canh gác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-741-doi-chan-ngan-ngun.html.]
Làm xong việc, trán Giang Cẩm Thành lấm tấm mồ hôi.
Tinh Tinh chân trần t.h.ả.m, cầm khăn tay tiến , kiễng chân lau mồ hôi cho .
"Ngoan, em cần gì , dọn xong ngay đây."
Giang Cẩm Thành dắt ngựa, mang hết vali lên núi Phiêu Diểu.
Anh kéo hành lý của Tinh Tinh chạy phăm phăm về phòng cô mở , chẳng đợi cô nàng động tay, thành thục bắt đầu trang trí phòng giúp cô.
Giang Cẩm Thành liếc đôi bàn chân trắng trẻo như trân châu của cô, đôi mày khẽ nhíu .
"Lại cởi tất với giày ."
Giọng điệu nghiêm khắc nhưng chẳng mấy ý trách móc, rõ ràng là nuông chiều.
Thói quen nhỏ là do cưng chiều quá mức mà thành.
Mỗi cô chạy nhảy chân trần t.h.ả.m, các ba và cả Giang Cẩm Thành dù mắng bằng giọng nghiêm nghị nhưng bao giờ thực sự trách phạt, đó chỉ việc bế cô lên đeo tất cho cô là xong.
"Không lạnh Cẩm Thành, tất khó chịu lắm, đôi chân nhỏ của em bảo nó tự do cơ."
Cô bằng giọng mềm mại như đang nũng nịu, lém lỉnh động đậy mấy ngón chân linh hoạt.
Giang Cẩm Thành trực tiếp bế bổng cô lên đặt giường, nắm lấy hai bàn chân nhỏ nhắn xinh xắn của cô đặt lòng bàn tay ấm áp của .
"Chậc...
nhỏ thật đấy, một tay là nắm trọn cả hai chân em ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Anh thế là em thích nhé!"
Đôi chân nhỏ của cô đạp đạp lên Giang Cẩm Thành hai cái, đôi mắt tròn xoe trừng lên, hai má phồng vẻ hài lòng.
Giang Cẩm Thành bóp bóp bàn chân nhỏ, ấn cái chân đang cong lên của cô xuống, mắt đầy ý nhưng miệng thì thỏa hiệp:
"Được , chân Tinh Tinh ngắn, là nhầm."