Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 746: Có tín hiệu rồi, điện thoại của các ba
Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:55:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Mẹ ."
Giọng của Hoa Ảnh lúc se lạnh như màn đêm, mang theo chút men ngà ngà.
Người đó xòe năm ngón tay hướng về phía bầu trời, đôi mắt vương sắc đỏ.
"Con xem, nếu chúng sớm thế giới bên ngoài phát triển thành thế nào, lòng hiểm độc, liệu...
liệu bây giờ còn ở đây ."
Hoa Ảnh như say, đôi mắt xanh thẫm mang theo chút ngỡ ngàng, lên bầu trời, lệ đọng trong mắt.
Một luồng gió thổi qua, hoa Nguyệt Thần khắp núi rung rinh, những cánh hoa trắng tuyết tản mát theo gió, ánh trăng như bao phủ bởi một lớp sương lạnh cô tịch.
Sau khi Hoa Ảnh trở về, ngoại trừ ngày đầu tiên đưa Tinh Tinh đến từ đường thắp nhang cho tổ tiên tộc Hoa Linh, hai ngày đó, đó tự tìm gỗ, khắc linh vị cho những tộc Hoa Linh khuất.
Từng cái tên một khắc lên, đặt trong từ đường.
Sau đó, tuy vẻ như buông bỏ, nhưng thực chất đó chỉ là nén c.h.ặ.t những cảm xúc lòng.
Lúc mượn men, nỗi bi thương nồng đậm dễ dàng kích phát ngoài.
Giang Cẩm Thành cô gái đang trò chuyện vui vẻ phía , trong lòng thở dài, cuộc điện thoại e là gọi đến lúc máy hết pin sập nguồn mất thôi.
Tức c.h.ế.t mất, là ai thế!
là tốc độ tay của kẻ độc vạn năm, nhanh thật đấy!
Khóe miệng Giang Cẩm Thành giật giật, nhanh tay nhắn tin trả lời.
Cái miệng nhỏ của Tinh Tinh liến thoắng kể những chuyện thú vị xảy mấy ngày qua cho ở đầu dây bên .
Tần Bác Khanh rời khỏi sảnh yến hội náo nhiệt, khu vườn thanh tịnh, chuyên tâm lắng tiếng con gái chuyện với .
Tinh Tinh tựa sát Hoa Ảnh, cố gắng truyền ấm từ cơ thể sang cho đó.
Phía Giang Cẩm Thành còn kịp gửi tin nhắn cho An Thanh, thì bên Tinh Tinh vang lên một vòng trò chuyện mới.
Đương sự giơ tay xoa đầu cô bé, giọng dịu dàng khẽ vang bên tai.
【Đang gọi điện cho chú Tần.】
Trò chuyện với ba Tần của hơn một tiếng đồng hồ, Tinh Tinh cuối cùng cũng cúp máy, nhưng kết thúc, cuộc gọi khác gọi đến.
Giang Cẩm Thành: "............"
Ba Mục của Tinh Tinh: 【Tinh Tinh hiện giờ đang gọi điện cho ai?】
Ba An của Tinh Tinh: 【............】
Giọng điệu chua loét.
【Chú Tần ạ.】
Ba An của Tinh Tinh: 【Thằng nhóc, con đang ở cạnh cục cưng nhà đúng , mau giúp xem cục cưng đang chuyện với ai thế !!!】
Ba An của Tinh Tinh: 【Biết ngay mà!
Nam Cung Bao T.ử vận khí cũng quá đấy.】
Tinh Tinh gật đầu, đầu tựa l.ồ.ng n.g.ự.c đương sự cọ cọ.
"Alo, ba Tần ơi Tinh Tinh mấy ngày nay đều nhớ ba đó, ba nhớ Tinh Tinh nhỉ."
Nhìn màn hình hiển thị, là của ba Tần Bác Khanh gọi đến.
Mấy còn gọi cho Tinh Tinh đều sang tìm Giang Cẩm Thành.
Ba Tô của Tinh Tinh: 【 bảo !
Với tốc độ tay độc vạn năm của lão Tần, hèn chi nhanh đến !】
"Ba Tần vẫn cho con ba đang gì mà, con phiền ba đấy."
"Mẹ ơi, còn con mà."
Giang Cẩm Thành cạnh cái cây lớn phía hai con, bên cạnh là Tiểu Bạch Bạch và Hổ Vương.
Họ phát bất kỳ âm thanh nào, giống như những hiệp sĩ thầm lặng, lặng lẽ bảo vệ hai phụ nữ .
Ba Mục của Tinh Tinh: 【Ừm, .】
Giọng ngọt ngào, mềm mại vô cùng.
"Có, nhớ chứ."
Ba Tô của Tinh Tinh: 【Giang Cẩm Thành, điện thoại của con gái gọi , chắc chắn khác nẫng tay , con mau giúp xem là cái tên Vương Bát Đán nào.】
"Ba Tần bây giờ đang gì thế ạ, con kể ba nhé..."
Tốc độ của những công nhân nhanh, một tuần , thứ xong xuôi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-746-co-tin-hieu-roi-dien-thoai-cua-cac-ba.html.]
Tinh Tinh mang theo ít trái cây tặng họ, tiễn họ rời .
"Ba Nam Cung..."
Kỷ Uyên và Nam Cung Tuân đến hỏi, là bận là tự tin bản .
Giang Cẩm Thành cất điện thoại, dắt tay Tinh Tinh về.
Ở đây nước uống, nhiều thế lát nữa chắc chắn sẽ khát khô cổ.
Lập tức xóa bản nháp đó, gửi cho An Thanh một tin nhắn mới.
Núi Lạc Đằng: 【Sư phụ, ba ơi, trạm tín hiệu bên núi Phiêu Miểu lắp xong , thể liên lạc nhé.】
Mắt Tinh Tinh lóe lên ý , vui vẻ máy.
Nghe thấy tiếng con gái, khóe miệng vốn dĩ luôn mím c.h.ặ.t của Tần Bác Khanh mấy ngày qua cuối cùng cũng nhếch lên.
"Tinh Tinh thế con?"
"Không , ba đang cùng ông nội tham gia một buổi yến hội, quan trọng."
Nói như thể ông độc .
Sự ồn ào và những phiền muộn từ việc xã giao trong buổi yến hội đều tan biến lúc .
Vận khí của Nam Cung Tuân là điều ai cũng .
Cuộc gọi đầu tiên là đó vì lúc đương sự còn xem tin nhắn trong điện thoại.
Đây , xong công việc xong tin nhắn trong nhóm, cuộc gọi đầu tiên gọi tới đúng lúc Tần Bác Khanh gác máy.
Tin nhắn gửi đầy hai giây, một cuộc gọi gọi tới ngay.
Tiếng hát thực, ngà ngà say bay bổng theo gió, lướt qua biển hoa Nguyệt Thần khắp núi, bay đến mặt hồ chân núi, khiến lũ cá trong nước nhảy vọt lên, để những bóng hình tuyệt mỹ ánh trăng.
Tiếng hát bay rừng đào, những cánh hoa hồng phấn nhảy múa theo điệu nhạc, rơi rụng lả tả.
【Là chú Tần ạ.】
Việc đầu tiên đó chính là gọi điện cho các ba.
Haizz...
chuyện như xảy nhiều , từ đó về trừ phi là cuộc gọi đặc định, cô đều nhắn tin trong nhóm, để các ba tự gọi cho , việc xem vận may của chính họ thôi.
Giang Cẩm Thành vội vã trả lời.
Cô tự gọi cho từng thì , họ chắc chắn sẽ hỏi: "Tinh Tinh gọi cuộc điện thoại đầu tiên cho ai, ba là thứ mấy?".
Trả lời khéo chắc chắn sẽ ghen cho xem.
【Chú ơi, Tinh Tinh bên bắt máy nhanh quá, chú cứ xem vận may của .
, là chú Nam Cung.】
"Con điện thoại , dẫn con về."
Ba An của Tinh Tinh: 【 gọi ngay lập tức mà vẫn tranh thắng !】
Giang Cẩm Thành: "............"
Giọng thanh lãnh, nhưng ngữ điệu mang theo sự dịu dàng khác hẳn ngày thường.
Nói xong, vành tai Tần Bác Khanh ửng đỏ, nhưng vẻ mặt đó vẫn nghiêm nghị thanh lãnh như cũ, ngoài chỉ cảm thấy khí lạnh xung quanh đó dường như bớt phần nào.
Hoa Ảnh ngửa đầu uống một ngụm rượu, ôm lấy vai Tinh Tinh, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, một giai điệu cổ xưa bí ẩn chậm rãi cất lên.
Giọng điệu công sự công bàn phong thái tổng tài.
Nói luyên thuyên một tràng dài, chính Tinh Tinh cũng thấy ngại ngùng.
【Được.】
Tinh Tinh đang điện thoại, Giang Cẩm Thành liền trực tiếp bế cô lên lưng con ngựa đen đương sự thuần phục, tự xoay cưỡi lên, phía Tinh Tinh, vòng tay ôm trọn cô lòng.
Ba An của Tinh Tinh: 【Không , vận khí của kém, con giúp canh chừng một chút, cục cưng mà cúp máy thì báo cho ngay lập tức nhé.】
Chậm rãi giữa rừng đào, Giang Cẩm Thành theo sát phía cô, ngón tay lướt nhanh điện thoại trả lời mấy cái tin nhắn.
Giọng của Nam Cung Tuân truyền đến từ điện thoại.
"Không ạ, con đang cưỡi ngựa mà."
Nam Cung Tuân dùng giọng điệu tán thành: "Thế , con bây giờ giống như lái xe điện thoại , nguy hiểm lắm."
Tinh Tinh : "Không , Cẩm Thành ca ca bảo vệ con , vả ngựa cũng nhanh."
---