Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 755: Tự mình đi báo danh

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:55:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Cẩm Thành giơ hai tay lên vẻ đầy vô tội.

 

"Con , con đường hoàng cửa chính mà."

 

Nghe giọng điệu cứ thấy chút kiêu ngạo thế nhỉ?

 

Tinh Tinh giật giật khóe miệng, , ngông đấy!

 

Tô Diên đầy vẻ tin: "Con đến tìm bảo bối nhà gì?"

 

Trong lòng ông đau như cắt, hiện giờ hai đứa nhỏ vẻ hiểu chuyện gì, nhưng theo thời gian, Giang Cẩm Thành chắc chắn sẽ rắp tâm khuân mất cây cải bắp nhỏ nhà ông .

 

Cây cải bắp mà họ dày công nuôi nấng xinh , mọng nước thế , ai dám dòm ngó là ông liều mạng với kẻ đó ngay.

 

Cô bé trong lòng kéo kéo ống tay áo ông, ghé sát tai thầm.

 

"Ba ơi, là con bảo Cẩm Thành qua đây đấy.

 

Kỳ nghỉ đông con mải chơi quá, bài tập còn tồn một đống xong nên mới nhờ qua giúp một tay."

 

Vẻ mặt Tô Diên lập tức dịu : "Hóa .

 

Thế bài tập xong ?

 

Có cần ba giúp gì ?"

 

Ngày hôm là ngày báo danh nhập học.

 

Tinh Tinh ngủ nướng một chút mới bò dậy, bàn ăn, các ba đang bàn bạc chuyện học của cô.

 

Tất cả ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Tinh Tinh.

 

Giang Cẩm Thành bên cạnh giả vờ khuyên can, nhưng trong lòng xem hai vị chú mà đ.á.n.h thật thì sẽ .

 

Gương mặt Giang Cẩm Thành lập tức đơ .

 

Tinh Tinh dứt khoát từ chối: "Con cần ."

 

"Hôm nay món gì?"

 

Sư phụ và các ba: "..."

 

Tần Bác Khanh đặc biệt điềm tĩnh: "Không hứng thú."

 

Giang Cẩm Thành bên cạnh hết bộ: "..."

 

Sau khi ba xuống lầu, Tần Bác Khanh về và đang sofa sách.

 

Giang Cẩm Thành: "Con cũng giúp một tay."

 

Gương mặt nhỏ nhắn của Tinh Tinh nghiêm nghị, giọng điệu phần thấm thía: "Ba ơi, chúng khiêm tốn.

 

Tinh Tinh lớn , thể tự báo danh, con tự ."

 

Tiễn các ba xong, Tinh Tinh thở phào một cái.

 

"Có giỏi thì ông nữa xem!

 

ngu?

 

Hừ...

 

ông đ.á.n.h , đây, hôm nay đ.á.n.h ông đo ván thì là Tô Diên!"

 

Thấy Tinh Tinh, ông vẫy tay gọi cô gần.

 

Tô Diên xua tay: "Không , cho dù con là học tra cũng chẳng vấn đề gì.

 

Ba con tiền, nuôi con cả đời cũng ."

 

Tinh Tinh gật đầu lia lịa, tiếp tục an ủi ba Tô Diên của .

 

Tô Diên: "..."

 

Có tiền đúng là thể tùy hứng và ngang ngược như .

 

Tinh Tinh xuống bên cạnh ông, chớp chớp mắt: "Ba Tần, ba ạ?"

 

Kỷ Uyên từ ngoài bước , tay xách một chiếc giỏ tre đựng đầy rau củ tươi rói hái.

 

"Ba Tần, ba đừng kích động ba Tô Diên nữa, lát nữa mà hai đ.á.n.h thật là con can ."

 

Ông thong thả xắn tay áo, động tác cực kỳ nho nhã, lịch sự và điềm tĩnh, trông cứ như một quý công t.ử thời Dân quốc.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Tô Diên thì ngang ngạnh: "Hôm nay luôn, là tổng tài, sợ ai chứ."

 

Vị cha nào đó lộ vẻ tự hào: "Tất nhiên , giống mà."

 

Tinh Tinh dùng đôi mắt to tròn, long lanh họ.

 

Tinh Tinh: "..."

 

Tô Diên phẩy tay: "Lời cảm ơn nhận."

 

Hai trong bếp ai việc nấy, rõ ràng là những động tác nấu nướng đơn giản nhưng họ cứ như đang thưởng thức một điệu nhảy uyển chuyển, xem bao nhiêu cũng thấy chán.

 

Mục Thâm: "Hai giờ chiều báo danh, lúc đó ba về đón con."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-755-tu-minh-di-bao-danh.html.]

 

Suỵt...

 

thế thì ai mà chịu nổi chứ!

 

Tần Bác Khanh mỉm nhạt: "Đoán thôi."

 

"Được ạ, ạ."

 

Tinh Tinh cảm động c.h.ế.t.

 

"Sao hai cãi nữa ."

 

"Giang Cẩm Thành, rửa rau."

 

"Ba ơi chúng xuống lầu thôi, hôm nay Cẩm Thành giúp con bao nhiêu bài tập, vất vả lắm.

 

Con xuống giúp sư phụ một tay, một bữa thật ngon để cảm ơn ."

 

Giáo sư Tần đưa mắt hờ hững lướt qua Tô Diên.

 

"Yên tâm mà, chỉ là báo danh thôi, cần như gặp quân địch thế ."

 

Tô Diên bước tới xì một tiếng: "Ngày nào cũng khoe cái chỉ thông minh đó, như tài giỏi lắm bằng.

 

thông minh thế ?"

 

Giang Cẩm Thành: "Vậy...

 

cảm ơn chú?"

 

Kỷ Uyên nhấc giỏ rau lên: "Những thứ , thêm một chút cá chiên xù và thịt kho tàu nữa, Tinh Tinh thích ăn."

 

Cuối cùng, sự nài nỉ của Tinh Tinh, họ cũng thỏa hiệp.

 

Chỉ là lúc rời , ánh mắt ai nấy đều đầy vẻ lo lắng.

 

Tinh Tinh: "...

 

Là phụ , chẳng ba nên phê bình con ?"

 

Vị giáo sư cao ngạo vẫn nể mặt con gái , ừ một tiếng chẳng thèm Tô Diên lấy một cái, rời .

 

Câu là hỏi Kỷ Uyên.

 

"Ngu."

 

"Học tra thì cần , con gái ba thông minh lắm, học gì cũng nhanh."

 

Tô Diên cầm đũa chọc chọc bát : "Không, con ."

 

Tô Diên suýt chút nữa thì tức c.h.ế.t, xắn tay áo định lao liều mạng, nếu nhờ Tinh Tinh ôm c.h.ặ.t lấy eo cho qua thì lẽ xảy ẩu đả thật .

 

Thiếu niên đáp một tiếng, Tinh Tinh: "Anh qua nhé."

 

Tần Bác Khanh nhíu mày, ánh mắt nhạt nhẽo Tô Diên: "Ông là vịt thành tinh ồn ào thế."

 

"Con để Giang Cẩm Thành hộ bài tập ?"

 

Tô Diên: "..."

 

Tô Diên ném qua một ánh mắt khiêu khích.

 

"Sư phụ~"

 

An Thanh há miệng: "Con gái, lúc nào thì báo để ba tới đón nhé."

 

Các ba: "!!!"

 

"Nể tình hôm nay con giúp con gái , thèm chấp với con nữa."

 

Con gái của họ mà ngọt ngào thế !

 

Thật là phạm quy mà.

 

Tần Bác Khanh gật đầu, hai cùng bếp bận rộn, để mặc Tô Diên ở đó lầm bầm c.h.ử.i đổng.

 

Mãi đến giờ ăn, Tô Diên ôm bát cơm, Tần Bác Khanh bằng nửa con mắt, nhưng dù cũng cãi nữa.

 

Tô Diên ngẩng cái cổ cao kiêu ngạo, hừ một tiếng.

 

"Ba ơi~"

 

"Con á?"

 

"Còn con thì ?"

 

Tần Bác Khanh lưng Tinh Tinh, những ngón tay thon dài vân vê lọn tóc của cô.

 

Tinh Tinh chớp mắt: "Vậy...

 

ba Tần đưa con đến trường nhé, nhưng con tự báo danh cơ."

 

Tần Bác Khanh gật đầu, xem như đồng ý với yêu cầu của cô.

 

---

 

 

Loading...