Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 756: Ai nấy đều bận rộn
Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:55:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chưa đến giờ báo danh, mấy ba liên tục gọi điện tới, định tranh thủ xem thể hộ tống bảo bối học .
Tinh Tinh đều từ chối hết.
Từ học kỳ , cô quyết tâm thực hiện lối sống khiêm tốn, vả lớn thế , còn để phụ dắt báo danh thì thật là con nít quá.
"Ba đợi một chút, Cẩm Thành cùng con."
Đến giờ , Tần Bác Khanh chuẩn xong xuôi để đưa con gái .
Vừa định lên xe thì gọi .
Tần Bác Khanh khựng , ngón tay xoắn nhẹ một lọn tóc xanh thẫm của Tinh Tinh.
"Nhà tài xế đưa ?"
Gương mặt ông đổi sắc, vẫn là vẻ nhạt nhẽo thường lệ, chỉ điều khóe môi trĩu xuống, biểu hiện rõ ràng là vị cha nào đó đang vui.
"Là con bảo tới mà.
Anh Cẩm Thành học cùng lớp với con, là của con, báo danh đương nhiên cùng ."
Tinh Tinh gật đầu, cùng Giang Cẩm Thành rời .
Hai bước lớp, những đang cong m.ô.n.g lên chép bài tập lập tức ngẩng đầu , thấy là ai tới thì bùng nổ một trận reo hò.
Tuy nhiên, ông hề thể hiện điều đó mặt Tinh Tinh.
Cho nên khi Giang Cẩm Thành đeo ba lô bước tới, đối diện với ánh mắt của vị ba , chỉ cảm thấy lạnh toát.
Giang Cẩm Thành giả vờ như thấy những "lưỡi d.a.o băng" đang phóng về phía , điềm tĩnh chào hỏi Tần Bác Khanh.
Khoảng thời gian Hàn Thần bắt cóc cô xuất hiện, khiến bạn bè trong lớp một phen hú vía.
Thầy chủ nhiệm thấy phát hiện, dứt khoát đẩy cửa bước luôn.
Tần Bác Khanh: Không vui, cực kỳ vui.
"Đậu xanh!!"
Thế là cô dứt khoát lắc đầu.
Giọng điệu mấy gay gắt giận dữ, nhưng ai nấy đều thấy chột .
"Hôm qua tớ ba nhốt ở nhà bài tập cả ngày, họ còn điên cuồng mời cả gia sư về nữa.
Toàn bộ đều do tớ tự đấy, tóc suýt chút nữa thì vò cho hói luôn ."
Nói dông dài một hồi, thầy mới bắt đầu tổ chức báo danh, đó lớp trưởng dẫn theo mấy bạn nam bê sách.
Giang Cẩm Thành lập tức đám đông chen lấn đẩy ngoài.
điều đó cũng chẳng ngăn cản việc đó ké xe.
"Muốn thì cứ theo , lượng sức mà , khuân ít thôi đấy."
"Mẹ kiếp!!!!"
Sau đó là thấy một khuôn mặt to đùng với biểu cảm đầy quái dị.
Thầy chủ nhiệm bục giảng, nước miếng văng tung tóe về triết lý nhân sinh, đám học sinh bên với ánh mắt đúng kiểu "hận sắt thành thép".
"Một lũ nhóc con, còn lạ gì các các chị nữa.
Nhìn xem cái bộ dạng , nghỉ lễ xong là chơi bời lêu lổng hết cả , giờ mới đến đây cuống cuồng bài tập thì ích gì, kiến thức đầu chữ nào ?
Chép đáp án thì kiến thức đó là của các chắc?
Đóng bao nhiêu tiền mua sách vở mà các đối xử với chúng như thế đấy!
Trẻ gắng sức, đợi đến lúc lớn mới nỗ lực thì muộn , bla bla..."
Tiếp đó, thuận theo ánh mắt của thầy phía ngoài cửa lớp học.
"Tính , hình như hơn hai tháng đến trường ."
Những bạn đang cuống cuồng bài tập về nhà kỳ nghỉ đông: "..."
"Chào chú Tần buổi chiều ạ, phiền chú ."
"A...
tóc của Tinh Tinh dài thêm một chút , nhưng sờ cảm giác vẫn thích như ."
Giang Cẩm Thành: "..."
Tinh Tinh vỗ vỗ vai họ: "Vất vả ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-756-ai-nay-deu-ban-ron.html.]
"Thầy ơi em khỏe lắm, dù giờ cũng đang rảnh, để em giúp một tay."
Giang Cẩm Thành dày mặt gật đầu: "Cho nên em đối với một chút, nếu chạy mất thì em đào một trai thế ."
Tinh Tinh vội vàng kéo lên xe, Tần Bác Khanh đưa đến cổng trường tự rời , khai giảng đó cũng ít việc bận rộn.
Tất nhiên Giang Cẩm Thành cũng hưởng đãi ngộ tương tự.
Cô ghé sát bên tai Giang Cẩm Thành nhỏ: "Anh , giờ em thấy đúng là trai nhất thế kỷ, hạnh phúc quá mất."
Ánh mắt của thầy chủ nhiệm như đang phát luồng sáng kỳ quái.
Đợi đến khi thầy chủ nhiệm đến, cả lũ vẫn đang cắm đầu cắm cổ việc cật lực.
Đó là tiếng kêu chấn động của cả lớp phát khi thấy khuôn mặt .
Khoảng thời gian sắp nghỉ lễ Hàn Thần bắt , đó trường học cho nghỉ đông, cộng dồn đúng là gần hai tháng tới trường.
Tinh Tinh đeo ba lô, cùng Giang Cẩm Thành sánh vai về phía lớp .
Các bạn học xung quanh vây quanh Tinh Tinh, một câu một câu chuyện, khí thể náo nhiệt hơn.
"Ái chà, mỡ trẻ con mặt còn nhiều như nữa, Tinh Tinh bà gầy ?"
Mọi tức khắc một phen nháo nhào, vội vàng cất điện thoại hoặc "công cụ gây án" bàn .
"Bao nhiêu là quyển sách, bao lâu nay, từ sáng đến tối đấy, xem xem, quầng thâm mắt hiện cả ."
Thầy chủ nhiệm chắp tay lưng, chậm rãi bước lên bục giảng.
Giang Cẩm Thành dung túng cô gái đang ngả nghiêng , ý trong đôi mắt xanh càng thêm rõ rệt.
Tinh Tinh cũng dậy theo.
Một trận la hét kinh hãi vang lên trong lớp, động tác của đều khựng , đồng loạt về phía bạn học .
Đừng chứ, quầng thâm mắt đúng là thật.
Tần Bác Khanh: "Cũng tự lượng sức đấy."
"Em Kỷ An Nhuyễn cần , sách đó khá nặng, để đám con trai khuân là ."
Thầy chủ nhiệm thực sự sức lực của Tinh Tinh lớn đến nhường nào, một cô bé nhỏ nhắn thế thì sức bao nhiêu cơ chứ.
"Nhanh nhanh nhanh, bài tập bài tập, bài tập của vẫn xong !!"
"Đều bận rộn cả nhỉ."
Tinh Tinh tức khắc ha hả: "Vâng , em nhất định sẽ đối xử với , kiên quyết để chạy mất."
Vừa trở chỗ , bài tập về nhà kỳ nghỉ đông của Tinh Tinh lấy cướp mất.
"Oa oa oa...
chị em , cuối cùng cũng thấy bà ."
Lớp học vốn đang ồn ào bỗng chốc im lặng đến mức phần quá đáng.
Giang Cẩm Thành: Đậu!
"Tinh Tinh, lâu gặp hình như em cao lên , dễ ôm như nữa."
Thầy chủ nhiệm vẫn khá ôn tồn với Tinh Tinh, đến bối cảnh của cô, chỉ riêng việc cô thành tích học tập ngoan ngoãn ở trường đủ để các thầy cô bộ môn đều yêu quý cô .
Mọi đồng thanh hô lớn.
"Chép bài tập ạ!"
Lúc Tinh Tinh thực sự cảm kích trai vô cùng.
Phùng Lâm Lâm và mấy bạn nữ là hưng phấn nhất, trực tiếp quăng cây b.út trong tay, chạy bổ đến chỗ Tinh Tinh với tốc độ cực nhanh, ôm chầm lấy nhảy hú hét.
Trên mặt Tinh Tinh mang theo nụ rạng rỡ: "Sao các bạn đến sớm thế?"
Phùng Lâm Lâm cũng lén lút chuồn theo, chỉ mấy đang bận cuống cuồng bài tập là cùng.
Thầy giáo đám học sinh bên mà đau lòng nhức óc: "Các các chị xem, chỉ cần các bớt chút thời gian chơi bời để bài tập thì giờ chẳng đến nông nỗi cuống cuồng chép ở đây!"
Học sinh miệng thì hứa nhất định sẽ dành thời gian bài, nhưng tốc độ tay thì chẳng hề chậm chút nào.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Thầy chủ nhiệm lắc đầu thở dài, cho chúng chép thì còn ?
Chẳng lẽ thật sự cho chúng báo danh ?
Cũng chỉ là lời đe dọa ngoài miệng mà thôi.