Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 757: Em Cứ Thử Cho Thầy Xem
Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:55:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thầy mở bình giữ nhiệt uống nước để nén cơn bực bội trong lòng, , thời trẻ ai mà chẳng thế.
Ánh mắt chuyển, liền trông thấy một Tiểu Lùn, một tay xách một chồng sách lớn, cánh tay nhỏ nhắn như , đôi chân ngắn thoăn thoắt, "tạch tạch tạch" chạy thẳng về phía lớp .
"Phụt..."
Mắt thầy chủ nhiệm trợn tròn, một ngụm nước phun thẳng ngoài.
Thế là các bạn học hàng đầu gặp họa, mặt mũi ngơ ngác đầy vẻ bàng hoàng thầy chủ nhiệm.
Tinh Tinh xách chồng sách chạy tới một cách nhẹ nhàng.
"Thầy ơi, sách để bục giảng ạ?"
Trên trán hề một giọt mồ hôi, ngay cả thở cũng chẳng hề dồn dập.
Thầy chủ nhiệm: "..."
Phía Giang Cẩm Thành bước , cũng giống như Tinh Tinh, mỗi tay xách một chồng sách, thầy càng cảm thấy là sách cũng nặng lắm...
"Thầy ơi thầy rốt cuộc là loại ác ma gì !!"
Nhìn bộ dạng ủ rũ của học sinh, thầy chủ nhiệm bỗng thấy sảng khoái hẳn lên, cho các dám chép bài tập nghỉ đông ngay mặt .
Không thể nào!
Tinh Tinh lắc đầu: "Không nặng mà thầy."
Nếu mỗi sợi dây chỉ buộc một chồng sách thế thì cô còn thể một tay xách nhiều hơn.
Giang Cẩm Thành ôm chồng sách nhưng đưa cho cô, bục giảng xoa xoa cái đầu nhỏ của cô.
"Em sai ..."
Thầy chủ nhiệm tin cái sự quái đản , bước tới hai bước, một tay vươn định đỡ lấy chồng sách Tinh Tinh đang xách.
Tuy nhiên, dù vùng vẫy thế nào, thầy chủ nhiệm vẫn nở nụ như ác ma, phát đề kiểm tra tay .
"Chạy cái gì?
Lớp trưởng các lớp khác đều tích cực đến giúp giáo viên phát sách, chỉ là chẳng gì, lười thây thây ."
Chưa kịp xong nhận ngay một ánh mắt cảnh cáo sắc lạnh như dã thú từ Giang Cẩm Thành.
Giang Cẩm Thành lên bục giảng, khẽ một tiếng.
Chữ "lắm" còn kịp nghĩ trong đầu, Tinh Tinh buông tay, sức nặng ép xuống khiến thầy lảo đảo suýt chút nữa ngã nhào.
Tinh Tinh: "..."
Đám con trai xung quanh lập tức lộ vẻ mặt buồn nôn, còn các bạn nữ thì ha hả.
Thầy chủ nhiệm ho khan hai tiếng: "Tất cả trật tự đừng ồn ào nữa, tiếp tục phát sách."
Thầy lúng túng dùng sức đẩy chồng sách lên bục giảng, ngón tay vuốt mái tóc dày của , ây da...
hôm nay trai thế , để mất phong độ chứ.
"Phụt...
Thầy ơi thầy còn đọ sức với Tinh Tinh cơ , thầy chị An ở lớp chính là King Kong loli ha ha ha..."
King Kong loli?
Hôm nay sẽ King Kong cho mà xem!
"Là chọc tức đến phát điên ."
"Cái thì cần ."
"Phụt ha ha ha..."
Vốn tưởng thế là qua chuyện, ai ngờ ngày hôm lúc lên lớp...
"Ngại quá, trượt chân chút thôi."
Hu hu hu...
thầy khổ quá mà.
Cả lớp lẫn giáo viên: "..."
Giang Cẩm Thành chậm rãi thầy chủ nhiệm một cái: "Hay là đổi khác lớp trưởng ạ."
Ngay cả Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành chồng đề kiểm tra của thầy chủ nhiệm cũng thấy thốt nên lời, thầy chủ nhiệm đúng là ác ma thật sự.
Tinh Tinh liếc Tề Viễn bằng ánh mắt đầy thản nhiên.
"Oa!!!"
"Nào nào nào, tất cả phấn chấn tinh thần lên, tiết học đầu tiên của năm mới, tặng cả lớp một tờ đề kiểm tra để tỉnh táo nhé, xem xem qua một kỳ nghỉ, các các chị trả cho bao nhiêu kiến thức ."
Tinh Tinh dùng khuỷu tay hích hích Giang Cẩm Thành: "Nhìn thầy chủ nhiệm kìa, chúng chọc tức đến mức 'hắc hóa' luôn ."
Đám nhóc trong lớp cũng chỉ nhóc Giang Cẩm Thành mới trị nổi, đổi khác đến chắc loạn cào cào mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-757-em-cu-thu-cho-thay-xem.html.]
Giang Cẩm Thành phóng một ánh mắt lạnh lẽo sang.
Thầy chủ nhiệm tiếng la hét t.h.ả.m thiết đó bỗng thấy hả : "La cái gì mà la, để giáo viên lớp khác thấy thì thể thống gì?"
"Chép chép , xem các chép kiểu gì, tất cả đề của , đừng lén lút bài khác!"
Vị lớp trưởng nào đó tức khắc chấn chỉnh tinh thần, nhanh ch.óng nhặt sách xếp gọn gàng, thấy bìa một cuốn sách nhăn, đó liền đổi ngay một cuốn sạch sẽ phẳng phiu khác.
Tề Viễn trợn tròn mắt gào Tinh Tinh thầy: "Không , rõ ràng là chị An..."
Người đó thực sự thích lớp trưởng chút nào.
Thầy chủ nhiệm cầm một xấp đề kiểm tra dày cộp bục giảng, mặt mày rạng rỡ, ngay cả tóc cũng như bay lên theo, chỉ nụ mặt là mang theo ý đồ xa.
Thầy run rẩy chỉ tay hai chồng sách Tinh Tinh đang xách, "em...
em...
em" nửa ngày trời.
Biểu cảm mặt là kinh hoàng cộng thêm tuyệt vọng.
Cuối cùng rặn một câu: "Sách nặng ?"
Giang Cẩm Thành lập tức thu hồi ánh mắt, đón lấy chồng sách từ tay Tinh Tinh đặt lên bục giảng, định đưa cô xuống chỗ thì thầy gọi .
Có thể là vô cùng khoa trương, hơn nữa còn một lúc đắc tội hai mà bản đó chẳng hề .
Nụ khuôn mặt nhỏ nhắn của Tinh Tinh xị xuống, cô nhích gần chỗ Tề Viễn, giơ chân, chẳng hề khách sáo mà dẫm một cái thật mạnh lên mu bàn chân .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Anh."
Cái lảo đảo đó của thầy trông quá tếu, biểu cảm mặt biến chuyển từ kinh ngạc sang vặn vẹo, chồng sách trong tay rơi xuống đất phát tiếng "bộp" khô khốc, theo đó là những tiếng nhạo chút nể tình từ học sinh trong lớp.
Sau một hồi náo loạn, trong lớp vang lên tiếng hỉ hả, khiến giáo viên và học sinh các lớp khác ngang qua cũng nghển cổ xem chuyện gì.
Sách của phát xong trong bầu khí vui vẻ như thế, cuối cùng ai nấy đều nộp bài tập về nhà kỳ nghỉ đông lên.
Thậm chí nam sinh còn vểnh ngón tay kiểu lá sen, mặt mày õng ẹo: "Người cũng bê nổi mà, giúp mang sách về chỗ luôn ."
Tinh Tinh đôi mắt cong cong đang định vươn tay nhận lấy.
"Á á á!!
c.h.ế.t mất, thấy đề kiểm tra là đau đầu, đau thật sự luôn , em xuống phòng y tế."
"Đừng mà!!"
" ngại tống tiễn ngoài ."
"Để mang qua cho."
Tề Viễn trợn mắt kêu t.h.ả.m thiết, hai chữ "ác ma" ngừng vang vọng phía lớp học và nhận sự đồng tình của cả lớp.
Nói xong, đó một tay ôm chồng sách, một tay dắt Kỷ An Nhuyễn đưa thẳng về chỗ .
"Kỷ An Nhuyễn!"
Trong lớp bỗng vang lên tiếng gào thét "xé lòng" của mấy nam sinh, từng một vị lớp trưởng của bằng ánh mắt đầy oán trách.
Cả lớp cũng ngay lập tức bùng nổ: "!!!"
"Không thể nào, tiết đầu tiên bắt tụi em thi !"
Tề Viễn: "............"
Cậu nam sinh đang trò hề bỗng chốc im bặt, trở bình thường.
Thầy chủ nhiệm: "............"
Đây đúng là tiếng hét phát từ tận sâu linh hồn của thể học sinh trong lớp.
"Em cứ thử xem."
Lúc phát sách là gọi tên từng lên nhận, Giang Cẩm Thành khi lấy sách hộ khác thì mặt mày uể oải, chẳng chút tình nguyện.
Thầy chủ nhiệm nghẹn lời: "Đổi cái gì mà đổi, cứ để em ."
"Thầy ơi, thầy thấy tụi em ngứa mắt quá nên cố ý hành hạ tụi em đúng !"
Có lẽ chồng sách thực sự nặng lắm, dù Tinh Tinh là một cô bé nhỏ nhắn mà vẫn thể một tay xách cả xấp cơ mà.
Anh của cô cũng tùy hứng quá , nhưng mà cô thích!!
"Hơ...
Lớp trưởng, thiên vị quá mức đấy nhé!"
Sau khi thi xong, tất cả học sinh lớp Một cảm giác như cơ thể rút cạn sức lực, bò bàn, mặt mày xanh mét, tinh thần rệu rã.
Thầy giáo thu dọn xấp bài thi trong tay, tâm trạng hớn hở thấy rõ.
Thầy cuộn xấp bài kẹp nách.
"Kỳ nghỉ hè mà còn để phát hiện các em chép bài tập về nhà nữa, thì cho các em thi tiếp."
Nói đoạn, thầy nện gót giày da, ngân nga tiểu khúc rời .