Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 762: Nói ra thật hổ thẹn
Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:55:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tin nhắn gửi nhóm, mấy ba lập tức hiện hồn.
Tô Diên: 【 Bảo bối đến nơi , bậc thang đá đó khó leo lắm, bảo bối của ba giỏi quá, mệt lắm con?
】
Mục Thâm: 【 Tinh Tinh đói , cơm chay ở chùa Tịnh Linh ngon lắm đó.
Ba chuyển cho con một khoản tiền, dẫn các bạn ăn cơm , thấy món đồ gì thích thì cứ mua trực tiếp luôn nhé.
】
Ngay đó, Tinh Tinh nhận thông báo tài khoản thêm 3.000.000.
Vẫn dừng ở đó, liên tiếp đó là mấy thông báo nhận tiền khác.
Tinh Tinh há hốc mồm, kịp ngăn cản thì các ba và sư phụ đều chuyển tiền qua.
Phùng Lâm Lâm vô tình liếc mắt thấy, cả liền hóa đá, ngay cả giọng cũng run lẩy bẩy.
"Tinh...
Tinh Tinh, ba cho nhiều tiền thế á!!"
Cô bạn trực tiếp biến thành tiếng gà gào, xong vội vàng lấy tay bịt miệng .
Không thể trách cô , bình thường tiền tiêu vặt một tháng của cô mới năm vạn tệ, sống đến giờ cũng chỉ thấy dư hàng triệu trong tài khoản của bố thôi, nhưng cô thấy cái gì cơ chứ!
Nhiều tiền đến mức cô liếc một cái mà tròng mắt hình luôn.
Tinh Tinh "a" một tiếng: "Tớ cũng ngờ các ba chuyển nhiều thế, bảo là để tớ mua đồ linh tinh cho vui."
Chùa Tịnh Linh lớn, cũng ít chỗ để vãn cảnh.
Tinh Tinh cầu ngọc bài hoa sen, thế là dẫn mấy bạn học tìm phương trượng của chùa.
【 Con gái vốn liếng để kiêu ngạo, ai dám !
】
Một chú tiểu bên cạnh động tác mời nhóm Phùng Lâm Lâm lối .
Tinh Tinh bảo bối: 【 Sư phụ, các ba ơi, cho nhiều tiền quá, con tiêu hết .
Với trong hầm vàng nhỏ của con cũng còn nhiều tiền tiết kiệm lắm mà.
】
Ngôi chùa xây dựng ngọn núi cao hẻo lánh, xa là núi rừng trùng điệp nhấp nhô, khiến lòng cũng trở nên khoáng đạt theo.
Ngay cả khi tiền các ba cho, cô vẫn là một "phú bà" nhỏ tuổi thực thụ.
Cô thậm chí còn ngủ đông luôn cho , ôi cái thể chất ngủ đông c.h.ế.t tiệt . Tinh Tinh gặp đại sư Tuệ Pháp của chùa Tịnh Linh, cũng là đức cao vọng trọng nhất của ngôi chùa hiện nay.
Tinh Tinh bảo bối: 【Các ba cứ thế thật sự sợ chiều hư con gái thành một Đại Tiểu Thư kiêu căng hống hách !】
Phùng Lâm Lâm cùng mấy cô bạn nhỏ lập tức vui mừng khôn xiết.
Kỷ Uyên: 【Mau ăn cơm , đừng để đói.】
Có mấy ba và sư phụ yêu thương đến , kiếp chắc chắn cô cứu cả vũ trụ .
Mấy cô gái líu lo bàn tán, mua một ít dây vải đỏ cầu bình an cho gia đình và cầu học hành thuận lợi.
Thắp hương bái Phật, tuy hiện nay đều đề cao tin tưởng khoa học, nhưng đối với những vị thần Phật , thực tế nhiều vẫn ôm một tấm lòng kính sợ.
Sau đó cô ngượng ngùng, những thứ hồi nhỏ cô thường xuyên học thuộc lòng, nên đến tận bây giờ vẫn còn ghi nhớ sâu sắc.
"Thí chủ đến tìm phương trượng ?
Mời theo , phương trượng chỉ gặp một , mời các bạn của đến phòng bên nghỉ ngơi một lát."
Tinh Tinh: "..."
Đó là một cụ già từ bi hỷ xả, cụ bất động bồ đoàn, toát một loại khí chất thể khiến tĩnh tâm .
Khi còn nhỏ, vì lòng kính yêu đối với Kỷ Uyên, từ lúc Tinh Tinh bắt đầu trí nhớ, đôi tay đôi chân nhỏ xíu cái gì cũng học theo Kỷ Uyên, quần áo mặc giống , giày cũng giống .
Tinh Tinh tự giác tới quỳ bồ đoàn xa chỗ cụ, bức tượng Phật phía đại sư Tuệ Pháp, trong lòng vô thức bắt đầu thầm niệm những bộ kinh thư mà đây sư phụ dạy cô.
An Thanh: 【Đó là tiền của con, tuổi của con bây giờ chính là lúc nên tiêu tiền của các ba, tiền của thì cứ giữ kỹ mà tiết kiệm.】
Tinh Tinh bảo bối: 【Hình chú thỏ hôn hôn.jpg】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-762-noi-ra-that-ho-then.html.]
Tinh Tinh cũng chút ngạc nhiên, nhưng cô gật đầu với bọn Phùng Lâm Lâm.
Đại sư Tuệ Pháp trông tuy già, nhưng đôi mắt sáng, dường như thể thấu thị nhân tâm.
Phùng Lâm Lâm vẫn còn đang hưng phấn thôi vì chuỗi thấy lúc nãy, tuy tiền của , nhưng thôi cũng thấy hạnh phúc vô cùng.
"Các cứ ở phòng bên đợi tớ nhé."
Tô Diên: 【Bảo bối đầu tự ngoài, để bản chịu ủy khuất đấy.】
"Khao khao , hôm nay mua thật nhiều đồ cho bọn tớ mang về."
"Tiểu thí chủ, duyên với Phật."
"Tinh Tinh giỏi quá!"
Tô Diên thì đặc biệt tự hào .
Nói xong, cô lười biếng ngáp một cái.
"Chào đại sư Tuệ Pháp ạ."
Nam Cung Tuân: 【Tinh Tinh, Tinh Tinh, gì ngon thì nhớ mang về một ít cho ba với nhé.】
Sau khi thắp hương xong, Tinh Tinh dẫn đến một sạp nhỏ bày những dải vải đỏ.
Trước đây nhiều thường buộc chúng cổ tay , nhưng cùng với sự phát triển của xã hội, đa đều đem treo chúng lên cây.
Cô dẫn mấy ăn một bữa cơm chay thong thả, ngắm phong cảnh núi, thực cũng tuyệt vời.
Phùng Lâm Lâm: "..."
Mấy còn cũng hâm mộ Tinh Tinh, những ba quá mực cưng chiều cô , mà còn chỉ một !
Chẳng lẽ đây chính là cái lợi của việc nhiều ba ?
Tinh Tinh đồng ý sảng khoái: "Được thôi, hôm nay thấy thích cái gì cứ việc mua, tớ bao tất."
"Tinh Tinh, chúng cũng buộc dây vải đỏ ."
"Trời ạ, Tinh Tinh cũng hạnh phúc quá đấy, nhiều tiền thế , nếu tớ ngần tiền tớ thà lì ở nhà mọt gạo cho xong, còn học cái gì nữa."
Sau đó cô theo Hòa Thượng rời khỏi, đến một tiểu viện thanh u, nơi quả hổ danh là cửa Phật, dù là kiến trúc phong cảnh đều thấm đẫm một luồng thiền ý.
Nhất thời cô chút bất lực, nhưng trong lòng thật sự thấy ngọt ngào vô cùng.
Tinh Tinh gõ nhẹ trán cô bạn một cái, kèm theo đó là một cái lườm nguýt cực kỳ linh động.
Dải vải đỏ thon dài những lời chúc tụng bảo vệ bình an, khía cạnh nào cũng .
Tinh Tinh mua vài sợi cầu bình an cho gia đình, dùng b.út lông tên từng lên đó, cuối cùng cầm lấy tung lên tán cây.
mua cái gì mà cần dùng nhiều tiền đến thế chứ.
Mục Thâm: 【Dùng bao nhiêu cứ dùng bấy nhiêu, dùng hết thì coi như tiền tiêu vặt các ba cho con.】
Nói với họ sắp ăn cơm, Tinh Tinh cất điện thoại , mấy bạn nhỏ cũng nghỉ ngơi hòm hòm .
Tần Bác Khanh: 【Cầm tiền mà chơi cho vui nhé.】
"Đi bộ đường dài như thế tớ buồn ngủ quá ."
Lúc cô bạn cứ như uống một cốc nước chanh lớn, chua đến mức mặt mũi nhăn nhó cả .
Đại sư Tuệ Pháp thì hiền từ: "Hóa là ."
Tinh Tinh lời thì ngượng ngùng : "Nói thật hổ thẹn, hồi nhỏ con theo sư phụ Hòa Thượng giả mấy năm ạ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Điều khỏi khiến Tinh Tinh nhớ đến sư phụ của , sư phụ cũng loại khí chất khiến trầm tĩnh , điều sư phụ của cô là trai nhất thiên hạ.
"Nghĩ vớ vẩn cái gì đấy, mơ hão quá đấy!"
Mấy lập tức há hốc mồm: "Không thể nào, đại sư Tuệ Pháp lợi hại thế , cả chúng sắp tới ?"
Hỏi thăm nơi ở của phương trượng, bọn Tinh Tinh tới nơi thấy một Hòa Thượng trẻ tuổi canh ở cửa, chắp tay n.g.ự.c, liếc Tinh Tinh một cái .
Nhiều khi cô còn bắt chước một động tác của sư phụ, vung vẩy tay chân mũm mĩm như khúc ngó sen theo trông dáng.
Đến mức về ngay cả tóc cũng giống , một Đoàn T.ử nhỏ nhắn với mái tóc xoăn màu xanh thẫm, tay cầm d.a.o cạo hớn hở chạy đến mặt Kỷ Uyên đòi cạo trọc đầu cho giống sư phụ.
Sau Kỷ Uyên lay chuyển cô nên đồng ý.
Người bảo cạo trọc thì , nhưng Tinh Tinh thấy cái đó còn tùy , khác trọc đầu là thử thách nhan sắc, còn sư phụ nhà cô để tóc dài là quý tộc công t.ử cổ đại, cạo tóc xong liền biến thành một Phật T.ử thánh khiết, còn là kiểu Phật T.ử tự hào quang tỏa như trong truyện tranh, khí chất thần thánh đến mức thể xâm phạm.