Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 764: Đứa con gái lớn tướng của tôi đâu rồi?

Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:00:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Được thôi, đưa cho ."

 

Mục Thâm ôm Tinh Tinh động tác đưa về phía .

 

Đợi đến lúc Tô Diên hớn hở đưa tay đón , bất thình lình tung một cú đá khiến đối phương kịp trở tay, đó ôm c.h.ặ.t trong lòng, co giò chạy biến với tốc độ cực nhanh.

 

Đợi đến khi phản ứng thì bóng dáng khuất xa.

 

Mọi : "............"

 

Đến cả Tinh Tinh đang treo Mục Thâm cũng trợn tròn mắt, thể thấy biểu cảm lớp khẩu trang là vô cùng kinh ngạc.

 

"Mẹ kiếp!!!"

 

Tô Diên nghiến răng c.h.ử.i rủa một tiếng, đôi chân dài lập tức sải bước đuổi theo, những khác cũng đồng loạt bám sát phía .

 

"Mục Cẩu!

 

Đứng cho ông!!"

 

Tiếng gào thét của Tô Diên vang vọng khắp sân bay.

 

"Đưa cho ."

 

Nam Cung Tuân lập tức phục: "Không thử sức?

 

Giờ rèn luyện nên khỏe lắm nhé!"

 

Mục Thâm một tay ôm lấy đứa nhỏ đang ngủ say sưa, nghiêng giơ tay còn bịt c.h.ặ.t miệng Tô Diên.

 

"Vâng, buồn ngủ quá ạ...

 

Ba ơi, con tựa ba ngủ nhé."

 

Ôm lấy cô con gái nhỏ xíu, Mục Thâm trực tiếp đổi tư thế, để cô ngủ đùi .

 

Tần Bác Khanh và Kỷ Uyên thì kìm nén hơn, chỉ nụ mặt là ngày càng rõ rệt.

 

Mục đại tổng tài tháo khẩu trang mặt Tinh Tinh , mỉm nhéo nhẹ lên chiếc mũi nhỏ của cô.

 

Mục Thâm há họng định gì đó, nhưng kịp thốt lời mấy ông bố đồng loạt lườm nguýt, đồng thanh quát.

 

Tô Diên ôm c.h.ặ.t Tinh Tinh, dứt khoát lắc đầu: "Thế , cái mặt lạnh như tiền với cái khí lạnh tỏa từ , khéo Tinh Tinh lạnh đến tỉnh giấc mất."

 

Mục Thâm hếch cằm, tỏ vẻ vô cùng bình tĩnh: "Mở cửa ."

 

Tô Diên bịt miệng gì, nhưng đôi mắt linh động vô cùng, cứ lườm Mục Thâm cháy mặt, những gì đều hiện rõ mồn một mặt .

 

"Ba Mục Thâm ơi, con thấy ba về chắc thê t.h.ả.m lắm đây."

 

Cô ngước khuôn mặt nhỏ nhắn, Mục Thâm vô cùng nghiêm túc.

 

"Cứ bế thế mà ngủ , đặt lên giường là tỉnh ngay đấy."

 

Đám đông xem: "............"

 

Dù họ cũng bế con gái một chút, nhưng nhóc con ngủ say, sợ cô thức giấc nên đành kìm lòng.

 

"Để bế Tinh Tinh ngủ cho, cứng, còn ấm áp mềm mại nữa."

 

"Không ...

 

Hành lý của Tinh Tinh kìa các ba ơi!"

 

Mấy đàn ông ăn ý vô cùng, đồng lòng gạt Mục Thâm rìa.

 

Tần Bác Khanh bình tĩnh hơn cả, còn cởi áo khoác của đắp lên Tinh Tinh.

 

"Ba ơi, ba là thiết lập hình tượng của ba sụp đổ ?"

 

Mấy đuổi tới chỉ kịp hít khói xe.

 

"Có cầu thang đấy, cho vững , đừng để Tinh Tinh xóc mà tỉnh giấc."

 

Nam Cung Tuân chạy tới cùng, tức đến đỏ cả mặt: "Về nhà sẽ dùng điện giật !!"

 

"Cái đồ tồi đúng là tồi thật sự!"

 

Mục Thâm: "............"

 

Thôi .

 

Tô Diên khinh bỉ nhổ toẹt một cái: "Cái hình cứng như đá của mà đòi con gái ngủ ngon ?

 

Ngủ phản còn sướng hơn bế."

 

Mẹ kiếp, chuyện đúng là quá sức tưởng tượng mà.

 

"Cậu im , giờ quyền lên tiếng!"

 

Ngay lúc mấy đang hạ thấp giọng tranh cãi đòi bế Tinh Tinh, sức nặng trong lòng Tô Diên chợt nhẹ hẫng.

 

Họ chỉ kịp thấy một bóng trắng lướt qua, con gái yêu biến mất tăm.

 

Tan nát , hình tượng cao thể chạm của mấy ông bố và sư phụ Tinh Tinh trong lòng họ vỡ tan thành từng mảnh vụn!

 

Tinh Tinh ở xe: "............"

 

Tài xế sợ hãi co rùm ghế như chim cút, tội nghiệp ông chủ của , cửa rốt cuộc là nên mở đây.

 

An Thanh và Nam Cung Tuân đang bên cạnh ngắm dung nhan lúc ngủ của Tinh Tinh cũng biểu cảm tương tự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-764-dua-con-gai-lon-tuong-cua-toi-dau-roi.html.]

 

Cái đồ đàn ông mặt dày vô liêm sỉ !

 

Tinh Tinh đang ngủ say sưa hề ba bế, còn vây xem, hơn nữa chỉ cần một cử động nhỏ của cô cũng khiến họ thấy đáng yêu đến mức khóe miệng thể vểnh lên tận trời xanh.

 

"Đừng ngoài nữa, nhà ."

 

Vào đến phòng khách, Tô Diên bế thẳng xuống sofa.

 

Tinh Tinh nghiêng , tâm ý tựa lòng ba, đầu gối lên vai tìm một vị trí thoải mái, lười biếng nheo mắt .

 

Hình tượng "nô lệ của con gái" sụp đổ là .

 

Tô Diên: " , cần gì ?"

 

Từ một vòng tay quen thuộc sang một vòng tay quen thuộc khác, Tinh Tinh đang ngủ say chỉ cọ cọ trong lòng Tô Diên, đôi gò má hồng hào, khuôn miệng nhỏ chép chép, ngón tay bấu c.h.ặ.t lớp vải áo n.g.ự.c tiếp tục chìm giấc ngủ.

 

Đối với những chuyện xảy , giờ cô vô cùng bình tĩnh.

 

mấy ba khác và sư phụ cũng chẳng thể đuổi kịp ngay , cô cứ ngủ .

 

"Hình tượng tổng tài bá đạo trầm tự tin đó ạ, ba bế con chạy thục mạng ở sân bay, ước chừng hôm nay lên hot search chắc luôn."

 

An Thanh tha thiết Tinh Tinh: "Sức lớn, để bế cho, thì lát nữa cái thể của chắc chắn chịu nổi ."

 

Mục Thâm ôm : "Ở mặt con, ba chỉ hình tượng cha thôi, sụp đổ .

 

Lại ngủ ?"

 

"Cút xa , sắp xuống xe ."

 

Đồ đàn ông tồi!

 

Tô Diên hừ lạnh một tiếng lùi , nhưng vẫn chắn ngay cửa xe, mạnh mẽ mà dịu dàng đón lấy Tinh Tinh bế xuống.

 

"A...

 

con gái đáng yêu quá mất."

 

Cửa mở , nửa của Tô Diên lách trong.

 

Hơn nữa, ba là tổng tài của một tập đoàn lớn như bế chạy nhăng cuội ở sân bay, xem cơ chứ.

 

Nhóm Phùng Lâm Lâm theo bước , ánh mắt đờ đẫn, giơ tay định níu kéo điều gì đó nhưng tiếc là chỉ bắt .

 

Về đến nhà, Mục Thâm còn kịp xuống xe, mấy đuổi theo phía hùng hổ tiến gần, vẻ mặt hằm hằm đòi mở cửa.

 

Anh ngoài, thấy mấy khuôn mặt hung tợn đang lao tới liền sợ tới mức đạp lút chân ga, chiếc xe vọt trong nháy mắt.

 

Tô Diên ném cho một cái lườm cháy mặt: "Đồ võ biền, suốt ngày chỉ đ.á.n.h đ.ấ.m."

 

Anh còn kịp con gái gọi ba bằng cái giọng mềm mại ngọt ngào mà.

 

Tô Diên thẳng: "Cậu sức ."

 

Đến cả sắc mặt Tần Bác Khanh và Kỷ Uyên cũng phần khó coi.

 

An Thanh: "...

 

Anh đ.á.n.h !"

 

Sau đó cũng nhanh ch.óng lên xe đuổi theo.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Thế còn thì ?

 

thì ?"

 

An Thanh lập tức c.h.ử.i đổng lên, lúc nỗi bức xúc dành cho Mục Thâm chạm đến trần nhà .

 

Giọng nhỏ mềm mại trả lời câu hỏi của .

 

Mục Thâm vờ như thấy, lấy chân đá đá , vì sợ thức giấc Tinh Tinh nên nãy giờ luôn hạ thấp giọng chuyện.

 

Bên Mục Thâm bế Tinh Tinh bước xe, đóng sầm cửa trầm giọng lệnh: "Lái xe, mau lên."

 

Tài xế: "!!!"

 

Nam Cung Tuân vẻ mặt đầy mong đợi, dùng cả hai tay chỉ .

 

Chỉ Tô Diên đang bế Tinh Tinh là vây quanh về phía biệt thự, ánh mắt mấy đàn ông cao lớn cứ dán c.h.ặ.t đứa nhỏ trong lòng .

 

Sắc mặt họ lập tức khó coi đến cực điểm.

 

"Đừng ồn, Tinh Tinh đang ngủ."

 

Tô Diên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tinh Tinh, mặt lộ nụ hâm mộ cuồng nhiệt.

 

Ánh mắt Tần Bác Khanh Tô Diên đầy vẻ áp lực.

 

"Ba của con hình tượng gì cơ?"

 

Tô Diên vẫn giữ nguyên tư thế bế Tinh Tinh ngủ, thần sắc ngẩn ngơ.

 

Anh nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, giọng run rẩy nhẹ: "Đứa con gái lớn tướng của ?"

 

Những khác: "............"

 

Mẹ kiếp!!!

 

---

 

 

Loading...