Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 775: Truyền giấy

Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:00:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Được , thật là hết cách với lũ nhóc các em.

 

Địa điểm dã ngoại là một sơn trang suối nước nóng.

 

Nơi đó xa trung tâm thành phố, ít , suối nước nóng và bạt ngàn hoa.

 

Yên tâm , chắc chắn sẽ các em thất vọng .

 

Lần chúng cảm ơn sự tài trợ của chủ sơn trang.

 

Đó là lãnh địa riêng, sự cho phép thì các em .

 

Hơn nữa vị chủ nhân đó còn , thứ ở đó đều miễn phí, nên các em giữ gìn đấy nhé, đừng thấy hoa tay tàn phá đấy!"

 

Trước đó Mục Thâm dặn dò, cần thiết sơn trang là do ông tài trợ, cứ đưa học sinh đến là .

 

Biết đến sơn trang riêng tư, cả lớp càng thêm hưng phấn, ríu rít thảo luận nhiệt tình với bạn bè xung quanh, còn bàn xem hôm đó nên mang theo những gì.

 

"Thôi thôi, bắt đầu bài học nào!"

 

Mặc dù tiết học nhưng lòng đều treo ngược cành cây, tâm trí sớm bay bổng tận .

 

Thậm chí vài bạn còn lén lút truyền giấy khi giáo viên chú ý.

 

Phùng Lâm Lâm dựa lưng bàn của Tinh Tinh, lén lút đưa cho cô một mẩu giấy.

 

'Tinh Tinh, tớ yêu c.h.ế.t mất, ngờ ba đồng ý thật.

 

Chú Mục trai nhất thiên hạ!

 

~\/~'

 

Tinh Tinh xem xong thì mỉm , cũng một câu trả lời Phùng Lâm Lâm.

 

"Nào, hai em lên bảng mấy bài tập cho ."

 

'Yên tâm , OK.'

 

Hai cuối cùng cũng trở về chỗ .

 

Tinh Tinh nhận một cái đầy đồng cảm từ Phùng Lâm Lâm, đồng thời cũng thấy may mắn vì khi truyền giấy phát hiện, nếu gọi lên bảng chắc Phùng Lâm Lâm chỉ ngây đó.

 

Vừa mới xong mẩu giấy định đưa qua thì giáo viên bên nhãn lực cực , liếc mắt cái thấy.

 

Giang Cẩm Thành khép năm ngón tay , giấu mẩu giấy lòng bàn tay.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Tinh Tinh gật đầu lia lịa, nhỏ giọng bảo đảm: "Thưa thầy, em dám nữa ạ."

 

Giờ chơi tiết học, học sinh từ khối Sơ trung đến Cao trung đều tập trung tại sân trường để thông báo từ thầy giám thị về chuyến dã ngoại.

 

Tiêu Nhã lườm Giang Cẩm Thành một cái: "Đừng tưởng trai mà dám mắng nhé.

 

Tự học thì tự học, vẫn cứ Tinh Tinh dạy cơ, lêu lêu..."

 

Giang Cẩm Thành thoáng qua cũng bắt đầu đặt b.út dòng chữ của Tinh Tinh.

 

"Không cậy thông minh mà lơ là, nghiêm túc hơn, trong giờ học truyền giấy nữa."

 

Thầy giáo đẩy gọng kính sống mũi.

 

Tinh Tinh há miệng, thốt tiếng mà hỏi.

 

Nhìn thấy dáng vẻ một tay chống lên bảng, nhón gót chân của Tinh Tinh, ít bạn học trong lớp bật .

 

Tuy tiếng ý nhưng vẫn khiến Tinh Tinh phụng phịu.

 

Tinh Tinh: 'Bọn em bàn bạc một chút, đến đó thể tự nấu nướng, nhưng nguyên liệu thì sơn trang đủ cả , nên chỉ cần mang theo ít đồ ăn vặt, sữa chua thích, tấm trải với chăn mỏng thôi.

 

Anh cũng nghĩ giúp em xem cần mang gì nữa .'

 

'Thế Tinh Tinh định mang theo những gì, cũng cho với nhé.'

 

Hai truyền giấy đến phát nghiện, kín cả một mặt giấy.

 

Đến khi Phùng Lâm Lâm tờ giấy mới để tiếp, bên cạnh Tinh Tinh một cục giấy vo tròn lăn đến.

 

'Em và Lâm Lâm đang bàn xem dã ngoại thì nên mang theo đồ gì.'

 

Giang Cẩm Thành: "Không thì học, Tinh Tinh còn dựa , dựa em gì?"

 

Tinh Tinh lập tức hứng khởi mở cục giấy , Phùng Lâm Lâm phía truyền giấy lên .

 

Tiêu Nhã ở lớp Hai vô cùng phấn khích kéo kéo tay áo Tinh Tinh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-775-truyen-giay.html.]

 

Đôi mắt tinh của Tinh Tinh liếc lên bục giảng, thấy giáo viên đang say sưa giảng bài, cô chỉ liếc qua đề bài cách , nhẩm tính trong đầu một lượt thu hồi ánh mắt để xem Cẩm Thành Ca Ca gì cho .

 

Giang Cẩm Thành khẽ : "Viết ."

 

Cả lớp đều vẻ của hai cho kinh ngạc, nhưng tình cảm nam nữ mà đơn thuần là sự ngưỡng mộ cái .

 

Anh chẳng nỡ để Tinh Tinh vất vả chút nào.

 

"Tinh Tinh thấy , chúng cùng đấy.

 

Không lúc đó nướng BBQ nhỉ, tớ , chị em lúc đó trông cậy cả đấy."

 

Tinh Tinh lập tức nở một nụ vô cùng ngọt ngào, nụ như khiến cả căn phòng bừng sáng.

 

Tinh Tinh cảm nhận sự bất thường phía , cúi đầu thì thấy đang giẫm lên chân , cô bèn đầy hối .

 

Trong khi thầy giám thị đang phát biểu bên , học sinh bên cũng ồn ào như vỡ tổ, ai nấy đều phấn khích vì sắp chơi.

 

Tinh Tinh liếc một cái, thấy Giang Cẩm Thành một tay chống cằm, đầy hứng thú quan sát .

 

Hai bước lên bục giảng, mỗi một bên.

 

Bài toán thầy cao, Tinh Tinh buồn phiền nhón chân, cách từ chỗ cô thể tới đề bài vẫn còn một đoạn xa tít tắp.

 

Hai gọi tên cảm nhận ánh mắt chú ý từ cả lớp.

 

'Của ?'

 

Viết xong lên bục giảng, cô nhanh tay đưa mẩu giấy nhỏ qua.

 

Hai bục giảng nhanh ch.óng giải xong bài tập của thầy ngoan ngoãn sang một bên.

 

Thầy giáo vẻ mặt "rèn sắt thành thép" .

 

Anh cái gì ?

 

Tinh Tinh lập tức thẳng lưng, ngoan ngoãn đặt hai tay lên bàn, bày dáng vẻ của một học sinh ưu tú.

 

Giang Cẩm Thành cũng gật đầu đồng tình.

 

"Các em, sáng mai đúng tám giờ tất cả tập trung tại sân trường.

 

Các thầy cô giáo sẽ đưa các em đến Nghĩa trang Liệt sĩ để viếng mộ các hùng liệt sĩ.

 

Sau đó, giáo viên mỗi lớp sẽ dẫn các em đến địa điểm dã ngoại chọn.

 

Để tránh tình trạng quá đông đúc gây ùn tắc, cứ năm lớp sẽ tạo thành một nhóm đến cùng một địa điểm..."

 

Tinh Tinh cầm b.út, bắt đầu nắn nót chữ câu .

Giang Cẩm Thành bên cạnh thấy liền duỗi chân qua, để mu bàn chân điểm tựa gót chân Tinh Tinh, giúp cô chỗ kê chân vững chãi.

 

Giang Cẩm Thành gì, chỉ khẽ gật đầu hiệu bảo cô mở xem.

 

"Kỷ An Nhuyễn, Giang Cẩm Thành!"

 

Lòng can đảm thì vẫn , chỉ là họ sẽ cẩn thận hơn một chút.

 

Đang tán gẫu chuyện gì mà vui thế?

 

Lúc dậy, Tinh Tinh thè lưỡi tinh nghịch với Giang Cẩm Thành, chẳng chút phiền não khi gọi tên.

 

Tất nhiên , ba tớ là trai nhất mà.

 

, chuyện khu nghỉ dưỡng suối nước nóng là của ba tớ thì đừng ngoài nhé, cứ chơi vui vẻ là .

 

Thậm chí những còn bắt đầu sang trò chuyện rôm rả với cả lớp bên cạnh.

 

"Được, đến lúc đó tớ sẽ dạy ." Tinh Tinh sảng khoái đồng ý ngay.

 

Đồ nướng cũng khó lắm, Tiêu Nhã chắc chắn sẽ học nhanh thôi...

 

nhỉ.

 

Bài phát biểu bục đến hồi kết, cùng xếp hàng trở về lớp .

 

Kết thúc buổi học hôm nay, Tinh Tinh về nhà, thấy Mục Thâm trở về lao đến tặng cho một cái ôm thật lớn.

 

"Ba là nhất ạ!"

 

Cô ôm chầm lấy Mục Thâm, nheo nheo đôi mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ l.ồ.ng n.g.ự.c đầy quyến luyến.

 

---

 

 

Loading...