Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 778: Lần đầu gặp mặt, bố ấy ghét bỏ em lắm

Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:00:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lấy cái tổ chim hình bầu d.ụ.c xuống, bên trong văng vẳng tiếng kêu yếu ớt.

 

Cái tổ chim chỉ một lỗ tròn nhỏ, nên khi cây đổ, những sinh linh bé nhỏ bên trong mới rơi ngoài.

 

Mở tổ chim , bên trong ba chú chim non mới nở lâu, mới chỉ mọc chút lông tơ nhạt màu.

 

Hai chú chim c.h.ế.t, chỉ còn một chú đang ở trong tình trạng cực kỳ suy nhược, cơ thể nhỏ bé cuộn tròn run bần bật, thỉnh thoảng mới phát một tiếng kêu bé xíu.

 

Tinh Tinh cẩn thận lấy chú chim nhỏ còn sống đặt lòng bàn tay, áp n.g.ự.c, dùng áo khoác che chắn những cơn gió lạnh thổi tới.

 

"Bố ơi, một chú chim non, hình như nó đói lắm ."

 

"Phải bây giờ, nên tìm cái gì cho nó ăn ?

 

Tội nghiệp quá, mất nhà còn mất cả chị em, bố nó về thấy chắc đau lòng c.h.ế.t mất."

 

Các bạn học khác cũng vây xem, hai chú chim c.h.ế.t trong tổ đều tỏ vẻ cảm thông và tiếc nuối.

 

Dẫu những sinh linh mới chào đời, còn kịp ngắm thế giới tươi thì gặp tai họa, thật sự quá đáng thương.

 

"Lên xe , chúng đến sơn trang nhanh nhất thể."

 

Ăn uống cầm chừng suốt quãng đường, khi đến sơn trang suối nước nóng của tập đoàn họ Mục, ít nhất thì chú chim nhỏ vẫn còn sống, nó cuộn tròn một nhúm trong lòng bàn tay ấm áp của Tinh Tinh như đang ngủ .

 

"Không luôn sống cùng các chú ?"

 

Tinh Tinh còn thấy Ngô Bà Bà ở trong đó, cô chào bố một tiếng chạy vội qua.

 

Những dân làng khác thấy đều tỏ vẻ ghen tị.

 

Tinh Tinh gật đầu, bưng chú chim nhỏ trong tay lên xe.

 

Bà lão cũng cầm đồ, mắt rưng rưng, miệng ngớt lời khen "đứa trẻ ngoan" chia tay Tinh Tinh.

 

"Mau kể cho tụi , tìm thấy các bố bằng cách nào ?"

 

Việc cho ăn chút gian nan vì chú chim nhỏ còn mấy sức lực, nhưng cuối cùng nó cũng chịu ăn.

 

Mọi xe đều dõi theo tình hình bên , thấy nó ăn liền cảm thấy một niềm vui sướng tự đáy lòng.

 

"Không , năm năm tuổi sống cùng sư phụ mà.

 

Mình một tiểu Hòa Thượng giả ở núi, đến năm năm tuổi mới xuống núi tìm các bố đấy."

 

"Đó là gà kìa, gà con đáng yêu quá, một nhúm lông xù mềm mại, thật bắt lấy nựng một cái."

 

"Mình và ba Mục Thâm cũng nhận ở đây nè.

 

Hồi đó bé xíu hà, nhưng vẫn nhận ba Mục Thâm ngay từ cái đầu tiên.

 

Lần đầu gặp mặt, bố ghét bỏ lắm."

 

Chưa sống nổi , nhưng ít nhất cũng thấy một tia hy vọng.

 

Giờ đây, đường xá trong thôn đều trở thành đường bê tông bằng phẳng sạch sẽ, nhà cũ cũng dỡ bỏ để xây thành những ngôi nhà như biệt thự nhỏ.

 

Bà lão vui lắm, Tinh Tinh - đứa trẻ ngoan đến thăm bà .

 

Những bạn học phía và bác tài bắt đầu thúc giục.

 

"Ngô Bà Bà tạm biệt nhé, cháu đến thăm bà."

 

Nói đoạn, khóe môi Tinh Tinh khẽ nở một nụ nhàn nhạt.

 

Ngôi làng chân núi của sơn trang suối nước nóng giờ da đổi thịt.

 

Lúc Tinh Tinh mới đến đây, đường xá phần lớn còn là bùn đất lầy lội, nhà cửa cũng cũ kỹ xập xệ.

 

"Chắc chắn là ..."

 

Các bạn học bắt đầu hứng thú hỏi dồn, mắt ai nấy đều sáng rỡ.

 

"Nó ăn bánh gạo nhỉ, là nước trái cây gì đó?"

 

"Bên bên kìa, rừng Đào Hoa nhiều quá, còn cả hoa trắng nữa, trời ạ quá mất."

 

Chỉ là khi nó ngủ trông đáng sợ, nếu chạm thấy nó còn động đậy, cứ tưởng nó trụ nổi mà c.h.ế.t .

 

Ngoại trừ một ít chút nội tình, phần lớn đều nghĩ Tinh Tinh từ nhỏ lớn lên bên cạnh các ông bố.

 

Mọi xe đều sức hiến kế, Tinh Tinh cũng tìm loại bánh gạo mềm, bẻ vụn để bên mỏ từ từ bón cho nó.

 

Những học sinh xuống xe ở trong thôn tỏ vô cùng phấn khích.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-778-lan-dau-gap-mat-bo-ay-ghet-bo-em-lam.html.]

Họ lớn lên ở thành thị náo nhiệt, bất ngờ đến với vùng thôn quê trong lành tự nhiên, ai nấy đều kích động, cái gì cũng thấy tò mò.

 

Miệng thì ghét bỏ, nhưng trong mắt Tinh Tinh đầy ắp những kỷ niệm, nụ càng thêm ngọt ngào.

 

Tinh Tinh gật đầu đầy sảng khoái: " thế, hồi tìm thấy các bố, và sư phụ từ núi xuống ở nhờ nhà Ngô Bà Bà nè, bà giúp nhiều lắm."

 

"Nói cũng , cái nhà Lý Miêu , hồi nhỏ cứ bắt nạt con bé Tinh Tinh.

 

Con mụ đó ngày nào cũng khoe khoang con trai thông minh , giờ thì , trường đuổi học đấy.

 

So với Tinh Tinh thì đúng là một trời một vực, suốt ngày rú rú ở nhà ăn bám.

 

Nhà loại con đó thì tát cho một phát c.h.ế.t tươi ."

 

"Làm qua đó nhỉ, trong rừng Đào Hoa hình như còn một sơn trang nữa, sơn trang suối nước nóng đó ?"

 

"Tốt quá, nó ăn , chắc là sống thôi."

 

"Tinh Tinh, quen bà cụ đó ?"

 

"Không đây là giống chim gì, cứ thử xem ."

 

"Kia là Tinh Tinh , lớn tướng , xinh quá mất.

 

Năm xưa Ngô Bà Bà giúp con bé hồi nhỏ, nó vẫn nhớ mãi đến tận bây giờ đấy.

 

Học phí của hai đứa nhỏ nhà bà đều là do con bé chu cấp đấy thôi."

 

Tần Bác Khanh chậm rãi phía , trong mắt thoáng chút tiếc nuối.

 

Tinh Tinh do họ nuôi nấng từ thuở lọt lòng, đây vẫn là chuyện khiến họ luôn canh cánh ganh tỵ với Kỷ Uyên.

 

Ngô Bà Bà chẳng mảy may để tâm đến những lời bàn tán chua ngoa của dân làng, nông thôn là thế, một chút chuyện vặt cũng thể đồn xa.

 

"Oa!

 

Bò to á?

 

Tớ chẳng dám gần luôn."

 

"Cứ thử , lâu thế ăn gì mà vẫn sống quả là kỳ tích, mong là nó đừng c.h.ế.t."

 

"Oa...

 

ở đây thật đấy!"

 

Trên đồng ruộng thôn quê luôn những đàn trâu bò, dê ngỗng thả rông.

 

Một đám học sinh vây quanh bàn tán xôn xao khiến chúng cũng một phen hú vía.

 

Phía bên , các bạn học của Tinh Tinh cũng đang thảo luận sôi nổi.

 

Trẻ con trong thôn học cả , lúc chỉ còn vài cụ già hiếu kỳ rủ tới vây quanh xem nhóm học sinh từ thành phố về.

Nói chuyện với các cụ một lúc, biếu cụ chút đồ Tinh Tinh mới rời . Đám bạn học chỉ đơn thuần là tò mò, trong mắt hề chút ác ý suy đoán lung tung nào.

 

Phía xa xa sườn núi, phóng tầm mắt là biển hoa trắng hồng xen kẽ, cánh đồng xanh mướt trải dài, khiến lòng thư thái lạ kỳ.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Oa!

 

Kia là cừu ?

 

Cái con cứ kêu be be , tớ nhớ tiếng cừu kêu chính là như thế mà."

 

"Chứ còn gì nữa, cũng là do Ngô Bà Bà bà phúc đức, tiểu sư phụ mới đến nhà bà, chứ nếu đến nhà , cũng sẽ chăm sóc cô bé thật chu đáo."

 

Đây là đầu tiên Tinh Tinh kể về việc cô và các ba của những chuyện như .

 

Tinh Tinh lắc đầu: "Còn lâu mới cho các ."

 

"Á á á!!

 

Cậu cứ treo lơ lửng trí tò mò của tớ thế mà coi !

 

Thật khó chịu c.h.ế.t , Tinh Tinh mà."

 

Mấy đứa bạn bắt đầu đeo bám Tinh Tinh, bọn họ thực sự cô và mấy vị đại lão đó rốt cuộc nhận như thế nào, cứ như tiểu thuyết , cực kỳ hóng hớt nội dung.

 

Thấm thoát hơn tám trăm chương , cảm ơn các bạn đồng hành và ủng hộ.

 

Bản thích giao thiệp, lười, chính sự ủng hộ của các bạn mới giúp đến tận bây giờ, cùng cố gắng nhé!

 

Vì cuộc thi ngôn ngữ Hoa ngữ của Hồng Tụ, thấy nhiều bảo bối đại thưởng cho quá, ở đây xin cảm ơn vì những phần thưởng và sự ủng hộ mua chương bản quyền, yêu lắm moa moa ~

 

---

 

 

Loading...