Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 784: Những lời nịnh nọt ngọt ngào
Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:00:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy dáng vẻ giận dỗi đáng yêu của Tinh Tinh, cơn giận trong lòng Giang Cẩm Thành bỗng chốc tan biến sạch sẽ.
"Có chuyện gì thế?"
Một giọng thanh lãnh truyền đến, các bạn học xung quanh tự giác nhường lối cho Tần Bác Khanh bước tới.
Vừa thấy Tần Bác Khanh, Tinh Tinh còn kịp gì thì Lưu Văn Lệ như tìm chỗ dựa, chạy vội đến mặt với vẻ mặt đầy uất ức.
"Thầy Tần, thầy giúp em với, bạn đ.á.n.h em."
Lưu Văn Lệ chỉ tay Tinh Tinh tố cáo: "Bạn dùng đá đe dọa em, thật chẳng giống con gái chút nào.
Có đứa con gái nào mà sức mạnh đáng sợ như bạn , liệu gả nữa?"
Tinh Tinh: "............"
Giang Cẩm Thành: "............"
Không còn tưởng mới là con gái của thầy bằng.
Anh bước về phía Tinh Tinh vài bước để dãn cách với Lưu Văn Lệ, cô với ánh mắt đầy ẩn ý.
Ngay lúc Lưu Văn Lệ đang đau lòng khôn xiết thì quản lý trang trại tới.
Giọng mềm mại ngọt lịm, cái miệng như bôi mật cứ vây quanh Giang Cẩm Thành mà xoay chuyển.
Giang Cẩm Thành xong tâm trạng càng thêm phấn chấn, động tác thái rau cũng trở nên mắt và dứt khoát hơn hẳn.
"Cái ...
Thầy Tần ạ?"
Tần Bác Khanh chỉ tay Lưu Văn Lệ.
"Ba đừng giận, cô còn bắt nạt con ."
"Em về, dã ngoại là của cả lớp, nếu em về như sẽ khinh thường em mất.
Dựa cái gì mà bắt em về, em đổi nhóm với bạn nữa là chứ gì."
Thầy Vương vội vàng gật đầu, vắt chân lên cổ mà chạy.
Mẹ ơi, thầy Tần lúc nổi giận thật là đáng sợ quá mất.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Lưu Văn Lệ dường như câu hỏi của cho ngẩn , gật đầu.
"Sao ai cũng mắng em thế, em gì sai , chỉ là đổi nhóm với bạn thôi gì khó chứ?
Hơn nữa chẳng đổi ?
Bạn còn thô lỗ dùng đá đe dọa em nữa."
Lưu Văn Lệ chút mờ mịt, bình thường ở nhà bất kể cái gì cha cũng đều đáp ứng.
Cô hiểu nổi rõ ràng chỉ là đổi nhóm với Kỷ An Nhuyễn thôi, tại ai cũng cô sai.
"Em chứ, nhưng em tin thầy Tần chắc chắn sẽ công tư phân minh, bao che cho bạn ."
Tần Bác Khanh cực kỳ lạnh lùng vô tình, bảo quản lý tìm đưa cô ngay lập tức.
Lưu Văn Lệ cảm thấy chịu nỗi oan ức tày trời, lóc thầy Tần.
Mấy bạn nữ quan hệ với Tinh Tinh nhịn nữa liền lên tiếng.
Mọi : Thật xin nhé, bây giờ chúng cũng chẳng thấy tôn trọng gì .
Cô mà dễ bắt nạt thế !
Tinh Tinh an ủi ba , áp suất khí lạnh lẽo Tần Bác Khanh rốt cuộc cũng dịu đôi chút.
Vậy mà cô còn luôn mồm bảo cô lập, bục giảng mắt đỏ hoe lóc tố cáo những bạn "cô lập" , trái tim thủy tinh mong manh đến mức nực .
Lưu Văn Lệ , gian rốt cuộc cũng yên tĩnh trở .
Mọi tiếp tục việc của , những ai lúc còn nhõng nhẽo lười biếng thì giờ cũng ngoan ngoãn bắt tay việc.
"Con gái , bảo vệ nó bênh vực ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-784-nhung-loi-ninh-not-ngot-ngao.html.]
Bạn học , khuyên nên bệnh viện kiểm tra đầu óc .
Cậu mất quá nhiều thời gian của , nếu ở đây thì về .
Thầy Vương, phiền thầy gọi quản lý trang trại đây giúp ."
Khá nhiều bạn nữ học cùng lớp với Lưu Văn Lệ, lúc ở trường Lưu Văn Lệ thế , chuyện bé bằng cái móng tay cũng lóc om sòm, khác đạo lý với cô thì cô , cứ cố chấp cho rằng luôn đúng.
Chủ nhiệm lớp của Lưu Văn Lệ lập tức hết sợ hãi, thầy Tần đúng là một giáo viên vĩ đại mà.
Tần Bác Khanh khẽ một tiếng: "Đã mối quan hệ giữa và Tinh Tinh, lấy tự tin nghĩ rằng sẽ thiên vị ?
Hơn nữa, nghĩ sai ?"
Lưu Văn Lệ rống lên.
"Thầy Tần, em là học sinh mà, lẽ nào thầy cứ trơ mắt họ bắt nạt em thế ?"
" thế, của Tinh Tinh với bạn , trong nhóm họ còn gì, ở đó xen cái quái gì ."
"Oa!
Cẩm Thành Ca Ca thơm quá mất, cảm giác tay nghề nấu nướng của thăng tiến , lát nữa chắc chắn sẽ ngon đến mức nuốt cả lưỡi luôn cho xem."
Giờ bày trò nữa, sự bất mãn của các bạn trong lớp dành cho cô mới ngày một ngày hai.
Ai gì thì hỏi giáo viên hoặc các nhân viên phục vụ và đầu bếp ở đây.
"Dù công tư phân minh thì chuyện cũng là sai rành rành đó.
Người bảo là đổi nhóm mà cứ ép Tinh Tinh đổi, mặt mũi mà dày thế !"
Sắc mặt Tần Bác Khanh càng lạnh hơn, cô nữ sinh cứ nép về phía , bờ môi mỏng mím c.h.ặ.t cho thấy tâm trạng đang tệ.
"Cậu quan hệ của và Tinh Tinh là gì ?"
"Cẩm Thành Ca Ca giỏi quá , đời gì là cả đúng ?
Anh đúng là nhất thế gian luôn, em thật là hạnh phúc quá , kiếp chắc chắn em giải cứu vũ trụ mới một lợi hại như đấy."
Lưu Văn Lệ thể tin nổi Tần Bác Khanh, đó chuyển thành thất vọng: "Thầy...
thầy thể như ?
Em cứ tưởng một giáo viên đức cao vọng trọng như thầy sẽ thiên vị cơ chứ, mà em sai chỗ nào?
Rõ ràng sai đều là họ!"
Cô còn hở tí là mách thầy giáo, tìm phụ bắt nạt, dẫn đến việc trong lớp hầu như ai cũng tránh xa dám dây .
"Lúc ở trường thấy mắc bệnh công chúa nặng , cứ chỗ nào ý là lóc om sòm đòi gọi thầy cô, khác phối hợp thì là của khác, đầu óc vấn đề thật ."
Tần Bác Khanh thản nhiên : "Phụ của truy cứu thì bảo họ trực tiếp đến tìm ."
Ánh mắt lạnh lẽo của Tần Bác Khanh xoáy Lưu Văn Lệ, cô sợ tới mức run b.ắ.n , cúi đầu dám thêm lời nào.
Các bạn học lỏm cuộc trò chuyện bên cạnh: "............"
"Đưa về .
Chủ nhiệm lớp của bạn học là vị nào, phiền thông báo cho phụ của em đến trường đón con về."
Chủ nhiệm lớp của Lưu Văn Lệ mồ hôi hột tuôn rơi, thật lòng thì thầy cũng chẳng ưa gì học sinh , thành tích suốt ngày gây chuyện thị phi trong lớp phiền thầy cô, khổ nỗi phụ là kiểu lý lẽ, thầy sợ nhất chính là mời phụ của Lưu Văn Lệ.
Giang Cẩm Thành bắt đầu trổ tài xào nấu, mùi thơm nhanh ch.óng lan tỏa khắp nơi. Tinh Tinh như một cái đuôi nhỏ bám sát lưng , thỉnh thoảng giúp lặt vặt như đưa lọ gia vị lấy đồ dùng, nhân tiện quên rót tai những lời nịnh nọt ngọt xớt.
Mọi xung quanh: "............"
"Mẹ ơi, trình độ nịnh hót của Tinh Tinh đúng là đạt đến cảnh giới thượng thừa ."
"Đây chắc chắn là nịnh hót thành tinh luôn chứ chẳng chơi."
Bên phía Giang Cẩm Thành thì tâm trạng phơi phới như hoa nở mùa xuân, nhưng phía Tần Bác Khanh thì chẳng mấy vui vẻ.
Nghe những lời tâng bốc của con gái dành cho tên nhóc , một cành cây trong tay ông bẻ gãy đôi với gương mặt chút cảm xúc.
Vị giáo viên cạnh cảm nhận một luồng sát khí mạnh mẽ, len lén liếc khuôn mặt âm trầm như sắp nhỏ nước của Tần Bác Khanh đang chằm chằm Giang Cẩm Thành, nuốt nước bọt, âm thầm chuồn lẹ.
Sao tâm tính thất thường thế , thầy Tần quả nhiên vô cùng đáng sợ!